Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao - Chương 490

Cập nhật lúc: 2026-03-25 08:42:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Hành Chu đùa nghịch vặc một câu, thấy Tống Nham khẩn cấp thu hồi nụ xong mới hài lòng, theo chỉ huy của ba mà tạo dáng.

 

"Ây, ." Cố Tiêu Sơn chụp liên tiếp hai tấm xong sang đám hậu bối bên cạnh, ánh mắt dừng đôi lứa , "Người tiếp theo là Tống Nham, hai vợ chồng con lên , chú chụp cho các con."

 

"Chú, tụi con tới đây!"

 

Tống Nham Mỹ Tư Tư cầm giấy báo nhập học, kéo Liễu Thanh Vãn giữa đám đông, ngay chính diện cổng lớn, bắt đầu theo yêu cầu của chú, lấy giấy báo tạo dáng.

 

Đừng chi, ở đây cùng vợ chụp ảnh cũng khống chế biên độ khóe miệng nhếch lên, chẳng trách Chu rạng rỡ thế.

 

Cố Hành Chu lập tức ở bên cạnh trêu chọc, "Tống Nham, răng lạnh đấy nhỉ!"

 

Ngô Hải Dương ở bên cạnh nhạo nể tình: "Ha ha ha, răng chỉ là lạnh, thấy là sắp cảm lạnh luôn , cái miệng sắp nhe tận mang tai kìa."

 

" thích thế, đến lượt chụp , mau qua đây." Tống Nham kéo Liễu Thanh Vãn nhường chỗ, đợi y qua : "Ôi chao, đáng tiếc chỉ một một thôi nha, gì để cả."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Ngô Hải Dương nổi nữa, ôm n.g.ự.c, bộ hộc m.á.u, "Miệng độc thật!"

 

Dương Mộc Mộc và Liễu Thanh Vãn bên cạnh họ vặc , thành một đoàn.

 

Cố Tiêu Sơn kéo : "Đừng trò nữa, mau hẳn hoi , còn chụp nữa."

 

Ngô Hải Dương lập tức nghiêm túc trở , ngoan ngoãn thẳng.

 

Chụp xong liền nhét máy ảnh tay y.

 

"Chụp cho một tấm."

 

"Được ạ, chú Cố, chú cho vững."

 

Ngô Hải Dương cầm máy ảnh tách một phát xong, Cố Tiêu Sơn gọi Cố Hành Chu và Dương Mộc Mộc giữa.

 

"Chụp thêm cho gia đình một tấm nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-490.html.]

Cuối cùng còn chụp một tấm ảnh tập thể lớn, vẫn kết thúc, Dương Mộc Mộc cầm máy ảnh và Liễu Thanh Vãn chụp cho mỗi một tấm ảnh đơn, cùng chụp một tấm ảnh chung mới kết thúc màn ở cổng trường.

 

Máy ảnh tay Cố Tiêu Sơn, y quý báu vuốt ve máy ảnh kiểm tra tình trạng cuộn phim, vẫy tay về phía : "Đi, chúng trong chụp tiếp, đừng ở cổng mà chụp hết sạch phim, trong gì để chụp nữa."

 

Dương Mộc Mộc từ trong túi lấy một hộp phim đặc biệt chuẩn sẵn đưa cho ba Cố.

 

"Ba, cứ thoải mái chụp , phim đủ dùng ạ!"

 

"Nhiều thế ?" Cố Tiêu Sơn cầm cuộn phim mày mở mắt , "Ha ha, sẽ chụp ảnh thả ga luôn nhé?"

 

Dương Mộc Mộc vỗ vỗ cặp sách, "Thả ga chụp ạ, đủ trong túi con vẫn còn."

 

"Tốt , đúng là con gái ngoan mà, ha ha ha!"

 

Cố Tiêu Sơn cầm máy ảnh sảng khoái, giúp Dương Mộc Mộc xách một ít hành lý về phía , phấn khởi chụp, nhân vật chính trong máy ảnh vẫn lấy nhóm trẻ chủ, thực sự là chụp ngừng nghỉ suốt dọc đường, chụp mãi cho đến tận nơi báo danh.

 

Chủ nhiệm khối ở nơi báo danh đợi đến sốt ruột .

 

Chủ nhiệm khối thấy bọn họ cuối cùng cũng hớn hở tới, vẻ mặt lo lắng lập tức tan biến.

 

Y cẩn thận quét mắt , Dương Mộc Mộc, Cố Hành Chu, trạng nguyên và bảng nhãn của Kinh Thị,, Ngô Hải Dương hạng năm Kinh Thị,, bên cạnh Liễu Thanh Vãn và Tống Nham, trạng nguyên và bảng nhãn của tỉnh Lỗ, đều đến báo danh , đều đến , thì !

 

Tảng đá lớn trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng coi như rơi xuống.

 

Đó là trạng nguyên và bảng nhãn của hai tỉnh, đều là nhân tài cả, đến báo danh thì đúng là tổn thất của trường học và quốc gia.

 

Hiện tại đến thì yên tâm , chỉ còn bước quan trọng nhất, chủ nhiệm khối tươi đón tiếp, "Năm đứa các em theo , thủ tục nhập học cho các em."

 

Để tránh xảy vấn đề gì, vẫn là đích y đến thủ tục thì hơn, các giáo sư phía đều đang chằm chằm những hạt giống , đặc biệt là những học sinh đầu các tỉnh, thể thi như , trí tuệ bày đó, trong học tập tự nhiên sẽ chiếm ưu thế hơn khác, đó là báu vật, trông chừng kỹ.

 

"Làm phiền chủ nhiệm ạ."

 

 

 

 

Loading...