Mày rốt cuộc dựa cái gì!!!
Đó là ba của tao mà ”
“Không , ba của cô, chỉ là ba của Mộc Mộc, mãi mãi chỉ một nó là con gái!”
Một giọng đầy uy lực, vang dội vang lên trong đồn công an, vang thấu lòng mỗi , khiến Hứa Nhu đang mê đờ đẫn tại chỗ, từ từ đầu .
Tất cả mặt đều qua.
“Cái gì?” Hứa Nhu đầu qua thấy xong thì cả đờ , “Ba, cái gì cơ?”
Hứa Tĩnh bên cạnh lòng sa xuống vực thẳm.
Xong , phen xong đời !
Chẳng lẽ là nhớ ?
Cô nén cảm xúc, lao về phía Tuyền Ca nắm lấy cánh tay Tuyền Ca: “Tuyền Ca, thế , Hứa Nhu chính là con gái của chúng mà!”
Tuyền Ca gỡ tay cô , lùi mấy bước, ánh mắt lạnh lẽo về phía Hứa Tĩnh.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
“Đừng vứt cái chậu phân nào lên đầu hết, Hứa Tĩnh, tự lòng cô rõ nhất, Hứa Nhu là con gái của ai, ngờ cô thể xa đến thế, con gái cô cũng xa như , cô hại , con gái cô hại con gái , đúng là một lũ gốc rễ xa di truyền, thật khiến buồn nôn!”
Nói với cô xong, lạnh lùng về phía Hứa Nhu.
“Cô cũng đừng gọi là ba, ba của cô, ba của cô là gã đàn ông hoang nào thì cô hỏi cô , hở là mắng con gái là tạp chủng, cô mới chính là đứa tạp chủng thật sự.”
Hứa Tĩnh lệ đẫm bờ mi, vẫn từ bỏ ý định định lao tới níu kéo: “Tuyền Ca, ...”
“Câm miệng, hai chữ cũng để cho cô gọi , buồn nôn!
nhớ tất cả !”
Tuyền Ca chán ghét né tránh tay của cô, đồng thời hét lên với Đồng Chí Công An:
“Đồng Chí Công An, mụ quanh năm suốt tháng mưu đồ giở trò lưu manh với , các cũng thấy đó, bây giờ ở ngay đồn công an mà mụ còn dám cưỡng ép lôi lôi kéo kéo như , phiền các quản lý cho, bắt mụ !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-520.html.]
Ư Công An não bộ chút chuyển kịp, "À... hai là phu thê ? Không tồn tại chuyện giở trò lưu manh chứ?"
Dù đang hỏi chuyện, nhưng Ư Công An vẫn để một vị Đồng Chí Công An tiến lên kéo Hứa Tĩnh , định nọ.
Dương Tuyền kiên quyết xua tay.
"Không , chúng phu thê, bất kể là khi gặp chuyện mất trí nhớ, chúng đều phu thê.
Luôn là cô giở trò lưu manh với , hồi trẻ cô theo dõi một cách kỳ lạ, giờ càng quá đáng hơn, là hại!"
Chẳng trách là con, Hứa Nhu cũng thích theo dõi khác.
Cố Hành Châu kéo một chiếc ghế đẩu để Dương Mộc Mộc xuống .
Dương Mộc Mộc tìm thấy điểm mấu chốt: Đây còn là ân oán tình thù của thế hệ ?
Ư Công An cầm một cuốn sổ ghi chép: "Nói cụ thể xem."
Dương Tuyền như trút hết nỗi khổ mà :
"Sau khi mất trí nhớ, cô dỗ dành , là chồng của cô , càng dỗ rằng Hứa Nhu là con gái , thậm chí còn tìm đến mặt để hợp mưu lừa gạt, diễn giống thật.
Lúc đó trong lòng ẩn hiện cảm giác đúng là một đứa con gái, nên tin lời cô ."
" trong lòng luôn thấy chuyện chút vấn đề, nên tìm đội trưởng của đội bọn họ xin một căn nhà nát để dọn dẹp tự ở.
Dù mất trí nhớ, nhưng kiến thức học hề mất , một tình cờ công việc ở nhà máy cơ khí huyện, xin ở ký túc xá, bản luôn sống trong ký túc xá.
hề bất kỳ hành vi vượt quá giới hạn nào với cô , càng đăng ký kết hôn."
"Tiếp xúc lớn nhất cũng chỉ là vì mất trí nhớ nên cô dỗ dành, tin rằng Hứa Nhu là con gái .
Để tròn trách nhiệm của Ba, mỗi tháng đưa cho cô một nửa tiền lương, tức là 25 đồng, lúc rảnh rỗi đưa Hứa Nhu dạo đại lầu bách hóa huyện mua chút đồ.
sự tiếp xúc của với Hứa Tĩnh đều là lịch sự quá phận, mà cô luôn động tay động chân với , còn lấy danh nghĩa chúng là phu thê ngủ cùng là chuyện nên , thậm chí riêng tư còn nhờ đội trưởng của họ khuyên về ở chung với cô , hành vi của cô chính là giở trò lưu manh với ."