Đỉnh Cấp Thần Hào! Phú Bà Vung Tiền Xong Đám Nam Thần Đều Phát Điên - Chương 116: Hứa với em một trời pháo hoa rực rỡ

Cập nhật lúc: 2026-03-11 21:55:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chà, còn đang thắc mắc là ai mà to gan thế, dám tráo bạn nhảy với ngay lúc đang khiêu vũ, hóa em đấy ."

"Chào đàn chị, là em đường đột quá ."

Ngạn Khuynh liếc hai đang nhảy dần vòng ngoài , khẽ khẩy: 

"Cũng đường đột lắm, thế cũng coi như là chịu hy sinh tình riêng đấy. Mấy chuyện đều thằng em qua cả . Có điều, thực sự tò mò, rốt cuộc phụ nữ thế nào mà thể khiến cả và em đều mê mẩn đến ."

Nhắc đến Hoa Tiếu Tiếu, nụ của Nam Cung Lâm Phong càng thêm phần chân thành: 

"Vâng, cô là một cô gái tuyệt vời, luôn tỏa sáng và ẩn chứa nhiều bí mật..."

"Chậc, thôi , chẳng khiêu vũ với mấy 'chậu hoa' như các ."

"Vậy Lâm Phong xin đa tạ đàn chị."

"Hừ, mau , đừng ở đây chướng mắt ."

Sau khi đuổi Nam Cung Lâm Phong , Ngạn Khuynh lén lút bám theo bước chân của hai , tiến về phía ban công.

Nhảy đến góc khuất tiến hẳn ngoài ban công, Ngạn Ngọc Hoa Tiếu Tiếu với đôi mắt lấp lánh như ánh , giọng tràn đầy kinh ngạc: 

"Chị Hoa, chị thực sự đến! Hôm qua chẳng chị bảo đến !"

"Dĩ nhiên là đến chứ! Dù chị cũng gửi quà sinh nhật , nhất định tới ăn chực một bữa, nếu thì lỗ to."

Hoa Tiếu Tiếu hóm hỉnh đáp, còn Ngạn Ngọc thì đôi mắt sáng rực, cứ dán c.h.ặ.t từng cử chỉ, điệu bộ của cô. 

Anh chỉ cảm thấy Hoa Tiếu Tiếu của ngày hôm nay càng thêm xinh !

"A Ngọc, chúc em sinh nhật vui vẻ."

"Đùng… Đoàng…"

Ngay khi lời chúc sinh nhật của Hoa Tiếu Tiếu dứt, những chùm pháo hoa rực rỡ bung nở bầu trời cách đó xa! 

Tiếng nổ quá lớn nên thu hút quá nhiều xem, các vị khách trong đại sảnh vẫn đang chìm đắm trong giai điệu cổ điển ưu nhã. 

Khung cảnh rực rỡ bên ngoài đại sảnh chỉ vài riêng tư thưởng thức.

"Chị Hoa... Đây là pháo hoa chị chuẩn ? Đẹp... Đẹp quá mất!"

Pháo hoa phía xa nối thành một dải hệt như một thác nước ngân hà rực rỡ trút xuống những hạt bụi li ti, cảnh sắc tuyệt mỹ, thắp sáng cả một góc trời xa xăm!

"Nghe Vân Thấm kể, hồi học em từng rằng nếu tỏ tình với một cô gái thì đưa cô xem màn pháo hoa rực rỡ nhất. A Ngọc, giờ chị tặng màn pháo hoa cho em."

Ngạn Ngọc mắt sáng rực về phía chân trời, còn Hoa Tiếu Tiếu thì Ngạn Ngọc...

"Chị Hoa... Em yêu chị! Yêu chị nhiều! Em bao giờ yêu một sâu đậm như hiện tại, em sẽ mãi mãi yêu chị!"

"Chị chẳng tin mấy lời đường mật ."

"Vậy em sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh, em sẽ mãi mãi yêu chị!"

Thấy thần sắc Ngạn Ngọc vô cùng nghiêm túc, Hoa Tiếu Tiếu gật đầu đáp

"Được thôi, trai hãy cố gắng lên nhé."

Ngạn Ngọc cúi đầu chăm chú Hoa Tiếu Tiếu, trong đáy mắt ánh lên những tia sáng kiên định.

Cách đó xa, Nam Cung Lâm Phong tựa tường Hoa Tiếu Tiếu và Ngạn Ngọc bên trông như một đôi tiên đồng ngọc nữ, pháo hoa phương xa, trong lòng thoáng nhói đau. 

Anh cầm chuỗi hạt phỉ thúy cổ tay lên, liên tục vê nhẹ để nén xuống nỗi chua xót đang dâng trào.

Chẳng từ lúc nào, Ngạn Khuynh , cạnh Nam Cung Lâm Phong cảm thán: 

"Chậc chậc, cái trận thế , nếu mà là em trai thì chắc cũng đổ gục mất thôi."

"Đàn chị ?"

"Đàn em , rút lui . Nhìn tình trong như mặt ngoài còn e kìa, chỉ cần chịu rút lui, mấy căn mặt tiền đắt giá nhất của nhà họ Ngạn chúng ở vịnh Lam Loan sẽ thuộc về , thấy ?"

"Không cả, đàn chị chỉ thấy họ tình tứ với , chứ thấy Tiếu Tiếu cũng dành cho em đầy rẫy tình ý." 

Nam Cung Lâm Phong giơ chuỗi hạt phỉ thúy trong tay lên, lướt nhanh qua mặt Ngạn Khuynh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dinh-cap-than-hao-phu-ba-vung-tien-xong-dam-nam-than-deu-phat-dien/chuong-116-hua-voi-em-mot-troi-phao-hoa-ruc-ro.html.]

"Chậc, đúng là khiến chẳng thể ưa nổi, cứ như một con cáo già . chẳng tin tâm ý yêu vị Hoa tổng , tình yêu của giới trẻ là thứ đáng tin nhất."

Hôm nay Ngạn Khuynh dường như đang mang nhiệm vụ gì đó, cứ liên tục khuyên Nam Cung Lâm Phong từ bỏ. 

Vượt qua bóng dáng Ngạn Khuynh, ngẩng đầu về phía tâm điểm của đám đông phía xa, Ngạn Cẩn đang về phía họ. 

Hai chạm mắt , Ngạn Cẩn giơ ly rượu cao cổ trong tay lên hiệu với Nam Cung Lâm Phong. 

Lần Ngạn Khuynh đang thừa lệnh của ai.

"Đàn chị , tình yêu vĩnh cửu, chỉ lợi ích vĩnh cửu. Khi lợi ích và tình yêu đan xen, thật thật giả giả, hư hư thực thực, lẽ nó sẽ càng bền vững hơn đấy. Chuyện của em và Tiếu Tiếu phiền đàn chị nhọc lòng ."

Nam Cung Lâm Phong xong liền lách qua Ngạn Khuynh, tiến về phía Hoa Tiếu Tiếu và Ngạn Ngọc. 

Sau khi pháo hoa tàn lụi, hai họ mới từ ban công trở trong nhà.

"Hoa tiểu thư, lâu gặp."

Hoa Tiếu Tiếu tiếng , hóa là Kim - từng giúp đỡ cô đây!

"Chào Kim , lâu gặp ạ."

"Trước đây còn định tìm cô để một thương vụ, ngờ hụt mất."

"Thật sự xin Kim , đáng lẽ báo với một tiếng mới ."

"Không . Hiện tại Hoa tiểu thư đang việc ở ? Nghe bất động sản của tòa nhà Empire đổi chủ sang tên Hoa tiểu thư ?" 

Kim xã giao hỏi han, nhưng hệ thống Tiểu Bát trong đầu Hoa Tiếu Tiếu gióng lên hồi chuông cảnh báo!

[Ting! Ký chủ chú ý, giá trị ác ý cực cao! Xin ký chủ hãy cẩn thận!]

Hoa Tiếu Tiếu định thốt bốn chữ "thừa kế gia sản" nhưng nuốt ngược trong. 

Tay trái cô khẽ cử động định nắm lấy Ngạn Ngọc bên cạnh, nhưng Nam Cung Lâm Phong tới nửa ôm nửa bế lòng! 

Cũng chính nhờ sự can thiệp đột ngột của Nam Cung Lâm Phong mà câu hỏi của Kim Dật gạt sang một bên.

"Kim tổng, lâu gặp, đây là bạn gái cùng hôm nay."

Kim Dật chằm chằm bàn tay đang chìa của Nam Cung Lâm Phong khẩy, hề đưa tay bắt mà chỉ đầy ẩn ý: 

"Phong thiếu gia theo đuổi đúng là nghề thật, nhớ Hoa tiểu thư bạn trai mà?"

"Chia tay từ lâu , đang theo đuổi Tiếu Tiếu."

Câu hỏi nhắm Hoa Tiếu Tiếu một nữa cắt ngang, đôi mắt Kim Dật híp , chằm chằm Nam Cung Lâm Phong, đáy mắt lóe lên sự nguy hiểm.

"Hừ, chúc mừng sự thành công của Phong thiếu gia. Có điều Hoa tiểu thư , chọn đàn ông thì lau mắt cho kỹ mà chọn, những kẻ thì đạo mạo đấy, nhưng là hạng súc sinh chừng."

"Cảm ơn Kim tổng nhắc nhở."

"Vậy chúng xin phép một bước." 

Nam Cung Lâm Phong nửa ôm Hoa Tiếu Tiếu, gật đầu chào Ngạn Ngọc rời .

Ngạn Ngọc thần sắc tự nhiên của Hoa Tiếu Tiếu, gì thêm mà chỉ gật đầu hiệu.

Sau khi hai lên xe, Hoa Tiếu Tiếu mới thở phào nhẹ nhõm: 

"Cũng may Phong thiếu gia giải vây giúp."

"Tiếu Tiếu khách sáo , cái tên Kim Dật đó quả thực chẳng hạng lành gì."

"Hai 'ân oán' gì ? Em thấy Kim tổng đó chỗ nào cũng nhắm kìa."

"Chỉ là một kẻ tiểu nhân thôi mà. Năm đến Ma Đô phát triển kinh doanh, từ chối hợp tác một , kết quả là cứ thế mãi. Cũng may đại bản doanh của ở Kinh Thành, nếu cũng khá phiền phức đấy."

Nam Cung Lâm Phong tóm tắt ngắn gọn tình hình, nhưng Hoa Tiếu Tiếu trầm ngâm suy nghĩ. 

Hai năm , cũng đúng là lúc cô mới bước chân chốn công sở, mốc thời gian trùng hợp đến lạ kỳ, liệu nghĩ quá nhiều

Còn về cái "ác ý" kỳ lạ , hệ thống đưa lời giải thích cụ thể nào...

 

Loading...