Đinh! Độ Ngọt Đã Vượt Mức - Chương 126
Cập nhật lúc: 2026-01-27 14:35:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời mọc lặn, thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ.
Chớp mắt một cái bốn mươi lăm ngày kể từ khi Lục Tề Minh rời .
Công ty nơi Tiền Đa Đa việc lên kế hoạch cho cô vài chuyên mục ẩm thực Châu Âu, yêu cầu đội ngũ của Tiền Đa Đa gồm bảy công tác Châu Âu nửa tháng.
Trong ga hàng quốc tế khá nhiều gương mặt nước ngoài.
Những mỹ nữ soái ca tóc vàng mắt xanh ăn mặc tùy ý, đeo ba lô du lịch trong sảnh chờ rộng rãi sáng sủa.
Tiền Đa Đa trong cửa hàng McDonald's ăn đồ ăn nhanh.
Hamburger, khoai tây chiên, gà rán, kem McFlurry.
Cô ăn uống nghiêm túc, cho đến khi bộ dày lấp đầy đến mức còn một khe hở nào, suýt chút nữa thì nôn mới dừng .
Hít sâu một , cầm điện thoại lên bắt đầu soạn tin nhắn.
Tiền Đa Đa: 【Công ty sắp xếp cho em Châu Âu công tác, để đợi về em đẩy lùi thời gian mấy , thực sự thể đẩy lùi thêm nữa... Thế nên đồng chí Lục Tề Minh, hiện giờ em đang ở ga hàng quốc tế . Còn ba mươi phút nữa em sẽ bay , bay đến một nơi xa , thật xa 】
Tiền Đa Đa: 【Vốn dĩ một lời em đợi đến khi về sẽ đích với , nhưng cứ coi em là con rùa rụt đầu, là kẻ hèn nhát cũng , em sợ hãi chỉ cần thấy là những lời lẽ chuẩn dài dằng dặc đó sẽ thể thốt 】
【Em luôn cảm thấy hai chúng là duyên, từ khi gặp đến nay giống như định mệnh trở thành yêu của , thứ đều ăn ý】
【Mỗi ngày ở bên em đều thấy hạnh phúc, vui vẻ. Đáng tiếc là những ngày đó quá ít ỏi】
【Anh thực sự , là nhất mà em từng gặp, em cũng thực sự thích , thích đến mức hái cả những ngôi trời tặng cho 】
【 thích thực sự mệt mỏi】
——
Gõ xong chữ cuối cùng.
Tiền Đa Đa buồn chột , hai vai run rẩy, tầm mờ mịt, đến mức suýt thở nổi. Cô nhanh ch.óng tắt màn hình, để điện thoại ở chế độ máy bay.
Đi bộ về khu vực chờ bay, đồng nghiệp trong đội thấy cô bộ dạng thì dọa cho một trận hú vía, kinh hãi : "Tiền lão sư, cô ?"
Tiền Đa Đa nhận lấy khăn giấy, dường như thể nhịn nữa, ôm mặt "òa" một tiếng nức nở: "Không , một lát là thôi."
Chị họ vì một đàn ông phù hợp mà trả giá suốt tám năm thanh xuân. Tám năm tình cảm còn thể quyết đoán dứt khoát như thế.
Cô và Lục Tề Minh mới quen bao lâu chứ? Không khó đến thế .
Thời gian sẽ chữa lành tất cả.
Cùng lúc đó, tại căn cứ "Huyền Giáp" Cát Đông.
Lục Tề Minh mặc áo khoác xám quần dài đen, một bộ đồ thường phục gọn gàng, xách theo vali bước , mới lên chiếc trực thăng bay về Nam Thành thì điện thoại trong túi bỗng rung lên liên hồi.
Mấy tin nhắn gửi đến.
Anh cụp mắt, từng chữ từng câu một.
Càng về đôi môi mỏng càng mím c.h.ặ.t , ánh sáng trong đôi mắt đen cũng càng thêm lạnh lẽo trầm mặc.
Cho đến khi dòng chữ cuối cùng của cô bé cưỡi lợn con đập mắt viên trung tá trẻ.
【Thế nên, đồng chí Lục Tề Minh, chúng chia tay .】
Lục Tề Minh: "..."
Chân mày Lục Tề Minh nhíu c.h.ặ.t thành một nút thắt.
Anh đây là... cô đá ?
Đọc xong thông báo chia tay mà Tiền Đa Đa gửi tới, sắc mặt Lục Tề Minh cực kỳ khó coi, giây tiếp theo gọi một cuộc gọi video WeChat cho đối phương.
Bị hệ thống tự động ngắt kết nối, gọi .
Lại chuyển sang danh bạ điện thoại, gọi điện cho cô.
Thông báo đối phương tắt máy.
Không tìm thấy .
"..."
Trên mặt Lục Tề Minh bất kỳ biểu cảm nào, chỉ là hít sâu một , nặng nề thở .
Chưa bao giờ cảm giác .
Mặt biển lòng vốn tĩnh lặng như nước giờ loạn , mặt biển nổi lên những trận cuồng phong bão tố, sóng xô dữ dội.
Vô cảm xúc phức tạp hỗn loạn đan xen thành từng lọn dây gai, trói c.h.ặ.t lấy bộ não, trái tim , khăng khít một kẽ hở, khiến gần như thể hô hấp.
Lục Tề Minh khoảnh khắc cảm thấy như một con sâu nhỏ lỡ bước mạng nhện, đang giãy giụa bên bờ vực cái c.h.ế.t, giống như rơi biển băng Nam Cực.
Nước biển lạnh thấu xương nhấn chìm , cùng với cả tai mắt miệng mũi. Anh cảm thấy ngạt thở, cảm thấy sợ hãi nhưng bất lực thể thoát , chỉ thể mặc kệ bản chìm sâu mãi vực thẳm bóng tối.
Cánh quạt trực thăng xoay với tốc độ cao mang theo những luồng gió và tiếng ồn cực lớn.
Nhìn từ độ cao nghìn mét, cả vùng sa mạc Gobi khô cằn rộng lớn giống như một vùng biển c.h.ế.t héo úa, trong vòng trăm dặm thấy một bóng , mấy bụi cỏ lăn xoay tròn rơi xuống trong cơn gió hú, trở thành chút động thái duy nhất của vùng đất c.h.ế.t ch.óc .
Lục Tề Minh bình thản mà c.h.ế.t lặng vùng sa mạc , bỗng nhiên tự nhạo trong lòng.
Ngày đến thật đột ngột, dường như điềm báo từ sớm.
Sa mạc c.h.ế.t ch.óc nở hoa linh lan.
Một cô gái rực rỡ sáng ngời như Tiền Đa Đa là loài hoa quý giá hơn cả linh lan và sơn.
Còn cuộc đời của giống như vùng sa mạc Gobi , thầm lặng ai đến, mãi mãi ngoài sự ồn ào và phồn hoa của thời thái bình thịnh thế, định sẵn cả đời bạn với sự thê lương.
Anh lấy đức gì, tài gì mà cô?
Trong tin nhắn cô gửi thấy họ duyên, giống như định mệnh sẽ ở bên .
"..." Lục Tề Minh nhếch môi, nở một nụ khổ thành tiếng.
Cô và cô vốn dĩ luôn là của hai thế giới.
Những cái gọi là "duyên phận" mà cô tưởng, chẳng qua là sự cưỡng cầu hết đến khác do dày công tính toán mà thôi.
Như một giấc mộng lớn.
Có lẽ nên thực hiện lời hứa lập lúc ban đầu, rời một cách t.ử tế.
Buông tha cho cô, cũng là buông tha cho chính .
Chỉ là...
Cô một cách quá đỗi thanh thản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dinh-do-ngot-da-vuot-muc/chuong-126.html.]
Để mấy tin nhắn WeChat đơn giản mà lạnh lẽo là đá như thế , gửi xong liền tắt máy biến mất ngay lập tức, còn lấy lý do công tác để trốn sang Châu Âu?
Anh yêu cô như , hận thể m.ó.c t.i.m đặt mặt cô, mà cô đến một cơ hội gặp mặt cuối cũng cho. Cách xa mười vạn tám nghìn dặm, mấy dòng chữ, mấy dấu câu là vạch rõ giới hạn với ?
Sao cô thể nhẫn tâm như ?
Sao thể tàn nhẫn với như ?
Đủ loại suy nghĩ xoắn xuýt trong đầu, Lục Tề Minh biểu cảm đường nét địa hình Gobi phía càng lúc càng xa, hai bàn tay đặt đầu gối siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Thời tiết hôm nay khá .
Hai giờ rưỡi chiều, chiếc trực thăng quân sự bay từ căn cứ Cát Đông hạ cánh xuống Nam Thành.
Trở về quân khu, Lục Tề Minh về ký túc xá quân phục, khi mặc chỉnh tề liền thẳng đến Bộ Tư lệnh để báo cáo tình hình thành nhiệm vụ giai đoạn qua.
Một tiếng đồng hồ , một chuỗi tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ cuối hành lang, từ xa đến gần, cuối cùng dừng phòng 408 tòa nhà ký túc xá cán bộ.
Viên thiếu tá quân phục chỉnh tề gõ cửa phòng.
"Rầm rầm" hai tiếng, cửa mở .
Xa cách mấy chục ngày, Tống Thanh Phong thậm chí còn rảnh để hàn huyên với Lục Tề Minh, mở đầu là một câu: "Trời ơi lão Lục, mới nhận tin. Nghe sắp Herat ?"
Lục Tề Minh bình tĩnh "ừm" một tiếng, cụp mắt tiếp tục thu dọn hành lý, vẻ mặt nhàn nhạt.
Nhận câu trả lời khẳng định, biểu cảm mặt Tống Thanh Phong trong nháy mắt trở nên tinh tế hơn.
Cậu bước cửa, ánh mắt theo bản năng quanh một vòng.
Phòng của Lục Tề Minh vẫn như cũ: lạnh lẽo gọn gàng, đơn điệu nhạt nhẽo. Từng chi tiết đều mang tính quân sự hóa đến mức chẳng còn mấy .
Tống Thanh Phong tùy ý quan sát căn phòng hai cái, sự chú ý về chính bản Lục Tề Minh.
Nghĩ đến việc suốt hơn một năm trời đó gặp đội trưởng yêu của , Tống Thanh Phong thấy bùi ngùi, nhịn thở dài một tiếng, thẫn thờ : "Anh đúng là bận như con . Khó khăn lắm mới từ Cát Đông về, giờ xa."
Nói đến đây khựng nửa giây tiếp tục: " mà năm nay tình hình bên Herat cũng , hơn mấy năm nhiều ."
"Ừm."
"Tối nay sắp xếp gì ? Cùng chơi bóng , tụ tập chút?"
Lục Tề Minh đang xếp quần áo vali, động tác tay bỗng khựng , nhàn nhạt : "Tối nay ."
Tống Thanh Phong nghi hoặc: "Tối nay định gì?"
Lục Tề Minh: "Nói chuyện với một chút."
Điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến Châu Âu của đội ngũ Tiền Đa Đa là Paris, Pháp.
Sau chuyến bay dài hơn mười tiếng đồng hồ, hơn ba giờ chiều giờ Paris, nhóm Tiền Đa Đa hạ cánh xuống sân bay Charles de Gaulle.
Tháng Ba là mùa vạn vật hồi sinh, các đường phố Paris tràn ngập khí trong lành của đầu xuân.
Nắng chiều ấm áp, những con đường nhỏ lát đá cuội mặt trời chiếu rọi tỏa ánh sáng mờ ảo, ban công của những quán cà phê bên bờ trái sông Seine tràn ngập hoa tulip nở sớm, trong khí phảng phất mùi thơm của bánh sừng bò và hạt ca cao.
Những họa sĩ đường phố dựng giá vẽ bên cạnh Nhà thờ Đức Bà, phác họa đường nét của kiến trúc đỉnh nhọn phong cách Gothic, những nam thanh nữ tú ăn mặc thời thượng cũng tập trung tại đây.
Sự thời thượng hiện đại và lịch sử cổ xưa va chạm tiếng động mảnh đất , tạo những tia lửa nhiệt huyết.
Khách sạn do nhân viên hậu cần đặt .
Làm " bay " suốt mười mấy tiếng đồng hồ liên tục, đều mệt mỏi. Sau khi về khách sạn ai nấy đều lười động đậy, hẹn nghỉ ngơi hai tiếng mới cùng ngoài ngoại cảnh bữa tối.
Tạm biệt thợ phim và các đồng nghiệp khác, Tiền Đa Đa ở phòng một nghỉ ngơi.
Đắn đo hồi lâu cô mới mang đôi mắt đỏ hoe sưng húp như hạt đào lên, cầm điện thoại khẽ c.ắ.n môi giao diện WeChat.
Đầu ngón tay run rẩy, nhấn khung đối thoại với ảnh đại diện là bầu trời đêm đen tuyền.
Kể từ khi cô gửi những lời tuyên bố chia tay đó trôi qua mười mấy tiếng đồng hồ.
Trong thời gian Lục Tề Minh tổng cộng chỉ gửi hai tin nhắn trả lời.
【Đi xa chú ý an 】
【Hạ cánh báo một tiếng, chúng chuyện】
Cảm xúc định lạ thường, cũng vô cùng bình tĩnh và kiềm chế. Tóm là bất kỳ sự "thẹn quá hóa giận" "sụp đổ" nào khi chia tay.
Cũng chính sự trầm và bình thản đổi của đối phương xoa dịu tâm trạng hỗn loạn u uất của Tiền Đa Đa.
Sống mũi cô cay cay, bỗng nhiên chút .
Thực ...
Lục Tề Minh cũng sai.
Chỉ là cuộc đời của định sẵn thể dành bộ cho cô.
Tiền Đa Đa thở dài một tiếng, định gõ vài chữ trả lời thì bỗng nhiên, một cuộc gọi thoại WeChat hiện lên.
Là Lục Tề Minh gọi tới.
Tiền Đa Đa giật , theo bản năng nhấn nút từ chối nhưng ngón tay run rẩy nhấn nhầm nút .
"..."
Bên đầu dây im lặng, chỉ thấy tiếng thở trầm .
Tiền Đa Đa cũng lên tiếng, cô nắm c.h.ặ.t điện thoại, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.
"Đa Đa." Giọng Lục Tề Minh từ ống truyền đến, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn vô cùng dịu dàng, "Em đến Paris ?"
Tiền Đa Đa nghẹn ngào "" một tiếng nhỏ xíu.
"Khóc ?" Anh khẽ hỏi.
"Không ." Tiền Đa Đa bướng bỉnh đáp, lau nước mắt mặt, "Lục Tề Minh, em , chúng chia tay ."
"Tại ?"
"Thích mệt quá, em mệt mỏi như nữa."
Lục Tề Minh im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Được, tôn trọng quyết định của em. khi chia tay, chúng gặp một cuối ?"
"Em đang ở Pháp ."
"Anh . Đợi em về, chúng gặp ở chỗ cũ nhé."
"..."
Tiền Đa Đa cúp điện thoại, lòng ngổn ngang trăm mối. Cô cuộc gặp gỡ cuối cùng đó sẽ diễn như thế nào, nhưng cô , dường như vẫn còn quyến luyến đàn ông nhiều.
Dưới ánh hoàng hôn của Paris, cô gái nhỏ bên cửa sổ khách sạn, xuống dòng qua hối hả, thầm hỏi lòng : Lựa chọn , thực sự đúng đắn chứ?