Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 67: Ta Không Phải Hài Tử

Cập nhật lúc: 2026-02-22 16:24:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ra ngoài chơi ?"

 

Lãm Nguyệt sáu mắt, khỏi vui mừng gật đầu, mấy đứa đều là đứa trẻ ngoan.

 

Nhắc tới ngoài chơi, Trì Tư Miểu bọn họ đỏ mặt tía tai.

 

Đã là mời khách, khá lắm, ngược nợ khách một trăm trung phẩm linh thạch, cũng ai tin.

 

"Sao ? Từng đứa đỏ mặt gì?" Lãm Nguyệt nghi hoặc nghiêng đầu, đột nhiên sắc mặt cứng đờ.

 

Mấy đứa trẻ , sẽ chạy đến loại địa phương chơi chứ?

 

Trong thoại bản thường , tu tiên đoạn tình tuyệt ái, thanh tâm quả d.ụ.c, đó đều là lừa .

 

Người tu tiên tuổi thọ động một tí là hàng trăm, tu vi càng cao, chín nghìn tuổi gì đó cũng hiếm lạ, sống thời gian dài như , tìm chút niềm vui thể ?

 

Người tu tiên chỉ hưởng lạc, mà phương thức còn ngàn vạn loại, mà Ôn Nhu Hương chính là một trong những loại thường thấy nhất.

 

Lãm Nguyệt vô cùng nghi ngờ, mấy đứa thể chạy đến Ôn Nhu Hương chơi .

 

Nghe bên trong phì yến sấu, trầm ngư lạc nhạn, phong cách tỷ tỷ xinh nào cũng .

 

Lãm Nguyệt nghĩ nghĩ, đột nhiên trong lòng sinh hướng về, trong Ôn Nhu Hương liệu tiểu tỷ tỷ nào hơn Tiêu Cảnh Diệu tồn tại nhỉ?

 

Những khác vì hổ đều cúi đầu ngại chuyện, Tiêu Cảnh Diệu Lãm Nguyệt mặt, thấy sắc mặt nàng dần dần cổ quái, khóe miệng khẽ giật một cái.

 

Nữ nhân tuyệt đối nghĩ mấy thứ linh tinh .

 

"Sư tôn, đồ nhi chuyện phiền ." Tiêu Cảnh Diệu ôn hòa mở miệng.

 

Lục Khuyết Nhiên còn đang thuyền hoa, mặc dù , nhưng Tiêu Cảnh Diệu , nhất định đang chằm chằm bên .

 

Nghĩ đến đây, sự phiền muộn mới đè xuống trong lòng Tiêu Cảnh Diệu bắt đầu rục rịch, dứt khoát dẫn Lãm Nguyệt , cái thanh tịnh.

 

Lãm Nguyệt Tiêu Cảnh Diệu như , đôi mắt trừng lớn.

 

Hả? Nam chính thế mà việc cần nàng giúp đỡ?

 

"Được thôi." Lãm Nguyệt cần nghĩ ngợi liền đồng ý.

 

Hiện tại nợ ân tình của nàng càng nhiều, ngộ nhỡ hắc hóa, đối mặt với chủ nợ lớn của , cũng tiện tay chứ.

 

Liễu Như Tân là lanh lợi, thấy Tiêu Cảnh Diệu thế, lập tức tiếp lời: "Đã Lãm Nguyệt sư thúc cùng Tiêu sư việc, chúng sẽ quấy rầy nữa."

 

Nói xong kéo kéo đám Trì Tư Miểu còn đang ngây đó.

 

Mấy vị sư cũng thật là, mắt như chứ!

 

"A, đúng đúng đúng, t.ử cáo lui."

 

Đám Trì Tư Miểu đối với Lãm Nguyệt là cung kính sùng bái, quy quy củ củ hành lễ ngoan ngoãn .

 

Lãm Nguyệt gật đầu với bọn họ, nghĩ nghĩ yên tâm, bồi thêm một câu, "Cẩn thận chút, đừng... đừng quá đà."

 

Đám Liễu Như Tân?

 

Tiêu Cảnh Diệu khẽ nhắm mắt, mặt lướt qua một tia bất lực.

 

Hắn ngay mà, nữ nhân tuyệt đối nghĩ nhiều !

 

Sau khi đám Liễu Như Tân đầu óc mơ hồ rời , Lãm Nguyệt mong đợi hỏi: "Diệu nhi, chuyện gì ?"

 

"Sư tôn theo ." Tiêu Cảnh Diệu kịp chờ đợi rời khỏi nơi .

 

Lãm Nguyệt thấy Tiêu Cảnh Diệu thần thần bí bí, trong lòng khỏi sinh một tia tò mò, ngoan ngoãn theo .

 

"Ta ! Họ Tiêu , ngươi quên lão t.ử ! Lão t.ử còn đang ở trong hồ!"

 

Giọng nhảy dựng lên vì lo lắng của Cái Đầu vang lên trong đầu Tiêu Cảnh Diệu.

 

Khóe miệng Tiêu Cảnh Diệu khẽ nhếch, lời khiến lạnh gáy.

 

"Ngươi thích màu xanh ? Ta thấy trong hồ cỏ nhiều lắm, từ từ thưởng thức ."

 

"Ta , tiểu t.ử ngươi lòng còn nhỏ hơn lỗ kim! Ở đây nhiều nhân tu như , ngộ nhỡ lão t.ử thịt thì ?"

 

Cái Đầu cũng là sợ hãi, nó nhẫn nhục chịu đựng ở bên cạnh Tiêu Cảnh Diệu lâu như , là vì giữ mạng ?

 

"A, ngươi thì cẩn thận chút nha."

 

Tiêu Cảnh Diệu lạnh nhạt mở miệng, dẫn Lãm Nguyệt đầu cũng ngoảnh rời khỏi Liên Thủy Đê.

 

Cái Đầu cảm nhận Tiêu Cảnh Diệu dần dần xa, oa một tiếng òa lên.

 

Ùng ục ục Mẹ kiếp! Quên mất đang ở trong nước!

 

"Họ Tiêu , tên bạc tình bạc nghĩa nhà ngươi! Lòng hẹp hòi! Lão t.ử chúc ngươi đầu một mảnh xanh rì..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-67-ta-khong-phai-hai-tu.html.]

 

Rời khỏi Liên Thủy Đê, Lãm Nguyệt hậu tri hậu giác phát hiện cảm xúc của Tiêu Cảnh Diệu đúng.

 

"Diệu nhi, tâm trạng ?" Lãm Nguyệt quan tâm hỏi.

 

"Không ." Tiêu Cảnh Diệu sa sầm mặt mày, cứng nhắc .

 

"Ồ, thì ." Lãm Nguyệt yên tâm gật đầu, nam chính tức giận thì chính là tức giận, là nàng hiểu lầm .

 

Tiêu Cảnh Diệu: "..."

 

Sao cảm giác tâm trạng càng hơn thế ...

 

Một đường chuyện, cho đến khi Tiêu Cảnh Diệu đưa Lãm Nguyệt đến một kiến trúc to lớn.

 

Lãm Nguyệt ngẩng đầu, chỉ thấy tấm biển cửa lắc lư ba chữ sáng lấp lánh Đấu Kim Phường.

 

Khá lắm, tấm biển giống hệt chất liệu linh thạch !

 

"Đây là sòng bạc lớn nhất Thượng Vân Thành." Tiêu Cảnh Diệu mở miệng giải thích.

 

"Sòng bạc?" Lãm Nguyệt đột nhiên chột đưa tay sờ sờ túi trữ vật của .

 

Thiên Hoa Tông bọn họ thực sự là nghèo a, nàng trưởng lão , túi rỗng tuếch.

 

Tiêu Cảnh Diệu liếc thấy động tác của Lãm Nguyệt, nhẹ nhàng : "Ta cược ."

 

Lãm Nguyệt , khỏi nghiêm mặt khuyên nhủ: "Diệu nhi , chúng thể loại chuyện , c.ờ b.ạ.c con đường chính đáng, một..."

 

"Thắng , tỷ lệ cược một ăn một nghìn."

 

Mắt Lãm Nguyệt trừng lớn, dây thần kinh rung lên, "Hảo... hảo hài t.ử, con bỏ bao nhiêu?"

 

Nghe thấy hai chữ hài t.ử, tâm trạng vốn bay bổng của Tiêu Cảnh Diệu trong nháy mắt vỡ tan tành.

 

Hắn cụp mắt xuống, lạnh lùng : "Toàn bộ gia sản."

 

Lãm Nguyệt tiền bạc mờ mắt, chú ý tới sự đổi tâm trạng của Tiêu Cảnh Diệu.

 

đứa trẻ ôn hòa cũng khá ôn hòa, nội tâm , lúc nào cũng sa sầm mặt mày, mặc kệ .

 

"Con... bộ gia sản của con là bao nhiêu a?" Lãm Nguyệt run rẩy hỏi.

 

"Năm trăm trung phẩm linh thạch..."

 

Lúc mang một ít đồ từ Vô Vọng Thâm Uyên, cái gì dùng đều bán , tích cóp một chút gia sản.

 

"Từ từ!" Lãm Nguyệt đột nhiên đưa tay ngăn Tiêu Cảnh Diệu tiếp, bàn tính nhỏ trong lòng lách cách vang lên.

 

Tỷ lệ cược là một ăn một nghìn, tiền vốn là năm trăm trung phẩm linh khí, nhân lên cái chẳng là... năm mươi vạn trung phẩm linh thạch!

 

Năm mươi vạn trung phẩm linh thạch tương đương với năm nghìn thượng phẩm linh thạch!

 

Nguyệt lệ một tháng của nàng mới một trăm khối trung phẩm linh thạch a!

 

Lãm Nguyệt chua ! Rơi lệ !

 

Chẳng trách Tiêu Cảnh Diệu nàng tới giúp đỡ, thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội, năm nghìn thượng phẩm linh thạch chính là một khoản tiền lớn a!

 

"Hảo hài t.ử, chuyện còn khác ?" Lãm Nguyệt quanh bốn phía, cẩn thận từng li từng tí hỏi.

 

Hài t.ử! Hài t.ử! Lại là hài t.ử!

 

Tiêu Cảnh Diệu nhịn nữa, đôi mắt đỏ lên, hạ thấp giọng : "Đừng gọi là hài t.ử! Ta hài t.ử nữa!"

 

Hắn sống trọn vẹn hai đời, tuổi tác cộng đều thể tổ tông của Lãm Nguyệt !

 

Lãm Nguyệt?

 

Đứa trẻ đột nhiên hỏa khí bốc lên ?

 

"Hài... hầy!" Nhìn thấy gân xanh nổi lên của Tiêu Cảnh Diệu, Lãm Nguyệt lập tức đổi giọng, "Hầy, vi sư còn tưởng chuyện lớn gì chứ, con thích xưng hô , vi sư gọi nữa là , ?"

 

Tiêu Cảnh Diệu giọng điệu dỗ trẻ con của Lãm Nguyệt, trong mắt nộ khí cuộn trào, chỉ cảm thấy trong lòng nghẹn một ngọn lửa, chỗ phát tiết, căng đầy l.ồ.ng n.g.ự.c, nóng đến hoảng.

 

Không , còn tiếp với nữ nhân , thể sẽ nhịn bộc lộ cảm xúc mất!

 

"Tùy !"

 

Tiêu Cảnh Diệu hất tay áo, sải bước Đấu Kim Phường.

 

Lãm Nguyệt: "..."

 

Lát thì cần, lát tùy tiện, tính khí trẻ con như thế, còn cho gọi là hài t.ử...

 

"Diệu nhi, con đợi vi sư với." Lãm Nguyệt vội vàng đuổi theo.

 

 

Loading...