10
Cách đó vài ngày, gặp Ninh Yếm.
Hắn một tay bế Tuyên nhi, một tay đang chữ, thấy bước cửa liền vội vàng đặt b.út xuống.
"Nàng về ?" Hắn bế đứa bé cho xem: "Ta đón Tuyên nhi về bên cạnh , nghĩ nàng chắc gặp , lẽ gặp nó."
Ta sai bế đứa bé xuống .
"Ninh Yếm, về chuyện hòa ly..."
Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ngước mắt trân trân, hốc mắt đỏ hoe vì thức đêm.
"A Dư, cầu xin nàng, đừng hòa ly." Hắn túm lấy ống tay áo buông: "Nàng gì cũng hết."
Ta rũ mắt bàn tay , đột nhiên đặt tay lên mu bàn tay .
"Thiếp đổi ý , hòa ly với nữa."
Ninh Yếm chuyển từ bi thương sang vui mừng: "Thật ?"
Ta vô cùng nghiêm túc gật đầu.
Ninh Yếm mừng rỡ bế thốc lên.
Ta quàng tay qua cổ : "Thiếp tính ngày , cũng sắp đến ngày thứ bảy , nhớ ?"
Gương mặt Ninh Yếm hiện lên vẻ thẹn thùng lâu thấy: "Ta cứ ngỡ nàng sẽ chẳng thèm nhớ đến nữa chứ."
Ta nháy mắt hiệu cho , liền bế về phòng.
ngoài dự liệu của , Ninh Trầm đang uống ở gian trong.
"Đệ gì ở đây?"
Ninh Trầm đỏ mặt, thành thật đáp: "Tẩu tẩu bảo đợi ở đây."
Ninh Yếm tức giận nghiến răng nghiến lợi: "Đệ đợi cái gì? Đợi c.h.ế.t ?"
"Là bảo chú đến đấy."
Ninh Yếm ngẩn .
Ta từ trong lòng nhảy xuống.
"Lần hai gần như cùng một ngày, tính bây giờ chắc chỉ nửa canh giờ nữa thôi là cả hai đều trụ vững nổi ."
Hai bọn họ , sang .
"A Dư, rốt cuộc nàng gì?"
"Tẩu tẩu, nàng bàn với ?"
Ta hít một thật sâu, tung tuyệt chiêu mà bà thê dạy.
"Ai trong hai bằng lòng nhỏ?"
Lời dứt, cả gian phòng sững sờ.
"Thẩm Lệnh Dư, nàng nữa xem!" Ninh Yếm lập tức biến sắc.
Gương mặt Ninh Trầm đờ đẫn: "Đệ... thể ?"
đáp là cơn thịnh nộ của Ninh Yếm.
"Ngươi cũng !"
Ta chẳng dám thẳng Ninh Yếm, lẳng lặng lùi về phía , lùi nội thất.
"Hôm nay ai bằng lòng nhỏ, đó mới trong!"
Nói xong liền đóng cửa .
Bên ngoài vang lên những tiếng đ.á.n.h hỗn loạn kéo dài.
"Ta sẵn lòng mà... Dựa cái gì mà ngươi cho !"
"Ngươi uống t.h.u.ố.c ? Đừng hại nàng !"
"Ta uống t.h.u.ố.c mới đến đây đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/do-phu-nguoi-chong-hay-ghen/10.html.]
" thật là đồ tiện nhân! Ngươi c.h.ế.t ! Tất cả là do ngươi hủy hoại ..."
"Là ngươi cướp của ... Nàng , hợp với hơn..."
"Đó là ngươi nhỏ đấy!"
"Ngươi, ngươi xằng... Ta sẽ mách mẫu , ngươi bắt nạt ..."
Ta chẳng thèm để ý, một leo lên giường, bắt đầu hít thở sâu.
Lặng lẽ chờ đợi.
Thực sự là một thời gian khá dài đấy.
Hai bên ngoài dần nhiệt độc hoành hành, chẳng còn sức mà đ.á.n.h nữa, chỉ thể gắng gượng lôi kéo lẫn .
"Ca, sai , thực sự đấy. Huynh cho , tẩu tẩu đang đợi kìa..."
Ninh Trầm dốc hết sức bình sinh bò trong, giọng biến đổi .
Ninh Yếm siết c.h.ặ.t lấy cổ chân , cũng chỉ còn thở cuối cùng, giọng đứt quãng: "Đừng mơ, thà c.h.ế.t cũng để ngươi danh phận ."
Ta khoác áo, tựa bên cửa, xuống từ cao.
Đưa đầu ngón tay , chỉ qua chỉ .
"Chàng, là ?"
Ninh Trầm ngước cổ lên , vươn cánh tay dài nắm lấy vạt váy .
"Đệ."
Ninh Yếm khó khăn ngẩng đầu lên, ngước bằng ánh mắt mờ đục.
"A Dư, A Dư..."
Màn đêm buông xuống đậm đặc.
Chén nước hắt đổ xuống mặt đất, phản chiếu trọn vẹn ánh trăng bầu trời.
Ta nhấp một ngụm canh sâm, mớm miệng Ninh Yếm đang hôn mê.
Hắn mới lờ mờ tỉnh dậy.
"A Dư?" Hắn kinh hãi thôi: "Sao ở đây?"
Ta ân cần lau mồ hôi cho .
Thèm mala quá
"Phu quân, bệnh đến mức hôn mê . Thiếp giải độc cho , nhưng cơ thể vẫn còn yếu."
Ninh Yếm dậy, quanh quất xung quanh, từ từ thở phào nhẹ nhõm.
"Chắc là trải qua một giấc ác mộng."
Ta đưa tay lưng , khẽ vỗ về.
"Đừng sợ, , là chính thất mà."
Ninh Yếm bỗng cứng đờ : "Cái gì?" Hắn ngó khắp nơi: "Ninh Trầm? Đệ ?"
Ta lật lên đùi , đặt tay nhẹ nhàng lên vai .
"Chú đuổi về từ lâu , ngốc nghếch thế chứ..."
Ninh Yếm đăm đăm , ánh mắt khẽ d.a.o động, do dự một chút ôm chầm lấy lòng.
Lồng n.g.ự.c áp sát .
"Vậy là chính thất! Nàng chỉ thích thôi, hãy coi là món đồ chơi ..."
Ninh Yếm ròng rã suốt nửa canh giờ.
Bao gồm nhưng giới hạn ở việc tất cả những gì với Ninh Trầm đều với một , bất kỳ cái gì gọi là " đầu tiên" đều thuộc về , cùng với đủ thứ chuyện chỉ với , với Ninh Trầm.
"Không gọi là phu quân, hết , đau lòng lắm..."
Tuy buồn ngủ, nhưng vẫn chống cằm chăm chú , gật đầu lia lịa.
"Ừm, ừm, ừm, ừm..."
[HẾT]