6
Ta vẫn còn hết bàng hoàng.
May mà chuyện gì mờ ám ở bên trong.
"Chàng về , còn chuyện với Ninh Trầm."
Thế là mất.
trực tiếp về, mà đến từ đường Ninh gia, thành tâm thắp một nén hương.
"Tổ mẫu Ninh gia, cũng ngờ xảy chuyện như thế đúng , nhưng dù nữa, mong phù hộ cho Ninh Trầm, đừng để c.h.ế.t."
Nếu thực sự hại c.h.ế.t Ninh Trầm, lòng cũng chẳng thể yên .
Đến đêm, Ninh Yếm chuyện xong với , liền dậy xuống giường, thổi tắt hết nến.
"Làm gì ?"
Hắn : "Ta y phục, ngại."
Ta mới sực nhớ chuyện ban ngày , tiếc là giờ chẳng còn hứng thú gì nữa.
"Để ngày khác , chú nó còn đang bệnh, chơi bời kiểu , đầu mẫu mắng cho mà xem."
Giọng của Ninh Yếm lúc xa lúc gần.
Thèm mala quá
"Lúc nàng mới bảo còn hứng thú, chẳng là lãng phí tâm ý của ?"
Ta đang định gọi , một tay vén màn giường lên, thì bắt gặp Ninh Yếm đang leo lên.
Dưới ánh trăng, rõ bộ dạng của , thở bỗng nghẹn .
——Người mặt những mảnh vải che , mà còn đeo cả xiềng tay, xiềng chân.
"Chàng... thấy lạnh ?" Ta lắp bắp.
Hắn lắc đầu, rũ mắt xuống, vành mắt đỏ ửng.
Ta vội vàng bảo lên giường.
Trong màn tối tăm khó phân biệt.
"Cái lục lạc , thích lắm."
Nghe lời , ngẩng cằm lên, mặc cho chạm .
thật là cực kỳ ngoan ngoãn.
Ta kìm đẩy ngã xuống, hôn lên cổ : "Chú ch.ó nhỏ, gì thế? Thẹn thùng ?"
Người khẽ khựng , ngón tay nắm c.h.ặ.t lấy chăn.
Ta Ninh Yếm tính tình nóng nảy.
"Vậy thì để chủ động nhé."
Lần đầu thấy Ninh Yếm trong bộ dạng , thấy vô cùng mới mẻ, yêu thích buông tay, hành hạ đến gần sáng, mệt rã rời mới chịu ngã xuống ngủ .
Khi tỉnh dậy, Ninh Yếm đang lau cho .
Ta buồn ngủ đến mức mở nổi mắt.
"Chàng dậy sớm thế ?"
Ninh Yếm bất thình lình hỏi một câu: "Đêm qua vui ?"
"Rất vui." Ta nắm lấy ngón tay : "Sau hãy thử thêm nhiều kiểu nữa nhé."
Ninh Yếm rút ngón tay về, dậy, nhúng khăn nước, giọng chút gợn sóng: "Loại ch.ó hèn mọn nên chơi nhiều."
"Cái gì?"
Ta mà chẳng hiểu gì cả.
"Không gì." Hắn xuống cạnh giường, gõ nhẹ lên trán : "Nằm xuống , đêm qua tối om om, để xem nàng thương ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/do-phu-nguoi-chong-hay-ghen/6.html.]
Ta ngoan ngoãn im, nhưng vì quá mệt nên nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Lúc tỉnh nữa là buổi chiều .
Nghe hôm qua Ninh Yếm tìm một loại bí d.ư.ợ.c, giúp bệnh tình của Ninh Trầm thuyên giảm.
Ta định thăm , nhưng đến đúng lúc, vẫn còn đang ngủ mê mệt.
Ta bèn hỏi phủ y đơn t.h.u.ố.c, nghĩ rằng Ninh Yếm chắc cũng lúc cần dùng đến.
"Đơn t.h.u.ố.c từ thế?"
"Chỉ là t.h.u.ố.c uống thường ngày thôi mà." Ninh Yếm vẻ vui: "Nàng thăm gì?"
Ta nép lòng : "Trong nhà xảy chuyện như , cũng lo lắng."
"Đệ c.h.ế.t ." Ninh Yếm nắm lấy hai tay : "Ta cho phép nàng thăm ."
"Được." Ta cầm lấy cổ tay : "Đêm qua hình như đau tay , đặc biệt tìm một ít t.h.u.ố.c mỡ." Ta khựng : "Ơ, vết thương nào thế?"
Ninh Yếm rút tay về.
"Ta giả bộ thôi, mà dễ thương thế ?"
Ta còn xem thêm, nhưng bế thốc lên.
"Ta sợ đau, cứ dùng thêm sức , thích thế."
"Chính đấy nhé!" Ta chủ động ôm lấy cổ .
Nói thì , nhưng trong màn thường là Ninh Yếm chủ, chỉ thỉnh thoảng mới chịu hạ , cùng chơi đùa một phen.
Ta hỏi tại .
Hắn tùy tiện trả lời qua loa, ch.ó hèn mọn chơi nhiều cũng sẽ chán.
Lần rõ , trong lòng chút khó chịu: "Sao tự như ?"
Ninh Yếm dỗ dành: "Đừng nghĩ nhiều, đó là tên gọi âu yếm thôi. Lần nàng cũng thể gọi như thế."
Thế nhưng cứ mỗi đêm như , nhất quyết chịu lời nào.
Dù vô ý đau , cũng chỉ vài tiếng rên khẽ.
"Thiếp thắp nến nhé."
Hắn giữ c.h.ặ.t buông.
"Chàng cho thắp nến, chỉ thể cẩn thận hơn một chút thôi."
Ta dịu dàng hôn .
"Ninh Yếm, vẫn gọi như thế. Thiếp thích , là chú ch.ó nhỏ đáng yêu ."
Không ngờ, , đột nhiên bật .
Ta vội vàng an ủi , thừa lúc để ý, đè ngược , còn c.ắ.n một cái lên n.g.ự.c .
thật là lấy oán báo ân.
Ngày hôm , vẫn còn cảm thấy đau.
Ninh Yếm hỏi .
Ta kéo bên giường, cho xem vết răng n.g.ự.c: "Chẳng tại , c.ắ.n đau quá."
Sắc mặt đột ngột sa sầm xuống.
Hắn bôi t.h.u.ố.c cho , đó bảo công chuyện, vội vã rời .
Ta rảnh rỗi việc gì , bèn thăm Ninh Trầm.
Vừa đến bên cửa sổ, thấy tiếng "chát" giòn giã vang lên từ bên trong.
"Để con ch.ó, con thực sự tưởng là ch.ó ?"
Ninh Yếm ở đây?