ĐÓA HỒNG GAI VÀ SỰ PHẢN BỘI - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:34:25
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chính vì sự bảo bọc mù quáng đó mà nó luôn đinh ninh rằng cha ruột đối xử với , để lưng , nó vẫn âm thầm giữ liên lạc và tiếp tay cho bọn họ.
Đám đó vốn đằng chân lân đằng đầu, liên tục lấy cớ lên Thượng Hải thăm con gái để đến nhà ăn chực chờ. Thậm chí, chúng còn xúi giục Lý Minh Nguyệt trộm thẻ ngân hàng của cho chúng tiêu xài, lén lút lái xe của ngoài để giả danh đại gia.
Sau khi phát hiện, nhiều ẩn ý rằng cha nó căn bản hề yêu thương nó như vẻ bề ngoài. Giây họ còn rơi nước mắt nghẹn ngào vì nỡ xa con, thì giây dùng tiền cho để đưa con trai cưng du lịch bằng máy bay. Miệng họ luôn gọi Lý Minh Nguyệt là "viên ngọc quý", là "tiểu công chúa", nhưng lưng hận thể dâng sạch thứ cho đứa "con trai ngoan" - cục cưng bảo bối của bọn họ.
Thế nhưng, Lý Minh Nguyệt chẳng những điều, còn mỉa mai ngược : "Chỉ loại nhà nghèo hèn như chị mới trọng nam khinh nữ thôi, cha yêu nhất đời!"
Nó rằng, năm đó khi trốn khỏi vùng núi sâu , gia đình nó nghèo đến mức gạo nấu cơm. Nó vứt vạ vật bên cạnh chuồng ch.ó, đói đến mức khản cả giọng cũng chẳng ai thèm ngó ngàng.
Nếu vì trả ơn chú hai giúp bỏ trốn năm xưa, liên tục gửi tiền về cho nhà bọn họ suốt bao nhiêu năm qua. Nếu , nó sớm c.h.ế.t đói hoặc chính cha bán cho bọn buôn từ lâu .
"Rõ ràng chính chị bảo cứ coi đây như nhà của . chỉ lấy vài thứ mà cũng ? Chị đúng là kẻ đạo đức giả mà!"
Bị cho nhục nhã đến đỏ bừng mặt, Lý Minh Nguyệt hằn học tháo hết trang sức ném trả lập tức chạy biến phòng.
Tiếng cửa đóng sầm , phát một tiếng "rầm" vang dội khiến bức tường cũng rung rinh, âm thanh chẳng khác nào một cái tát nảy lửa giáng thẳng mặt .
3
mở tung cửa tất cả các phòng để kiểm tra một lượt, khi chắc chắn còn kẻ nào lạ mặt mới gọi dịch vụ dọn dẹp đến. Lý Minh Nguyệt lầm lì nhốt trong phòng suốt cả buổi chiều, mãi đến giờ cơm tối nó mới chịu ló mặt .
Vừa bước phòng ăn, thấy bàn những món ngon tinh tế chuẩn sẵn như khi, sắc mặt nó liền sa sầm xuống. Nó sang phía đang ở phòng khách, khựng một hồi lâu mới tỏ vẻ miễn cưỡng bước đến gần.
"Bao giờ chị mới chuyển cho năm nghìn tệ? Bạn sắp đến hạn trả nợ vay qua mạng , nó đang nhờ giúp một chút."
Cái điệu bộ hiển nhiên đó như thể sinh là để dâng tận tay thứ nó yêu cầu . khẩy, ném bản kê khai nợ tính xong xuống mặt nó: "Cô trả hết chỗ cho , hãy chuyện tiếp."
Sau khi giúp việc dọn dẹp xong, tỉ mỉ kiểm kê đồ đạc. Từ những thứ giá trị như dây chuyền, đồng hồ, nhẫn, cho đến những món nhỏ nhặt như son môi mặt nạ, tất cả đều " cánh mà bay". Phòng đồ bới tung, tủ lạnh lật lộn xộn, thậm chí bồn cầu cũng cho tắc nghẽn. Tính cả phí sửa chữa và phí vệ sinh, tổng cộng là 58.633 tệ. nó trả thiếu một xu.
"Dựa mà chị vu oan cho bạn ? Biết là do chính chị mất thì ?"
lười đôi co, trực tiếp bấm 110.
"Một là cô tìm đồ trả cho , hai là bạn cô cũng chẳng cần lo trả nợ mạng nữa , thẳng nhà tù mà cho rảnh nợ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doa-hong-gai-va-su-phan-boi/chuong-2.html.]
Lý Minh Nguyệt lúc mới thực sự hoảng loạn. Nó nhanh tay giật lấy điện thoại của để ngắt cuộc gọi mới .
"Chuyện nhỏ thôi mà, đòi là chứ gì!"
Có kết quả , cũng thèm dây dưa thêm nữa.
Phòng khách chìm yên lặng trong chốc lát, vài giây nó lí nhí gọi bằng một giọng yếu ớt:
"Chị ơi..."
Sự tráo trở của Lý Minh Nguyệt khiến khỏi rùng .
Cái vẻ tội nghiệp, nhút nhát và nhạy cảm hiện tự nhiên đến mức cứ như thể đứa trẻ gào thét mặt lúc nãy là nó. Nó khép nép xuống bên cạnh, thiết ôm lấy cánh tay hạ giọng nhận :
"Em chị giận vì cô giáo nghỉ việc, nhưng thật sự của em , là tại cô khinh . Cô nghĩ em là đứa từ miền núi nên chịu dạy dỗ t.ử tế, thậm chí còn vu khống em lấy trộm đồ nữa."
Nó thút thít nức nở như thể chịu đựng một nỗi uất ức thấu tận trời xanh, đồng thời còn quên hứa hẹn sẽ học hành chăm chỉ và bao giờ dẫn bạn về nhà nữa.
Ở kiếp , màn kịch xoay như chong ch.óng, cứ ngỡ lầm thuộc về phía giáo viên. Thế nhưng, qua cuộc trao đổi kỹ lưỡng với cô giáo xin nghỉ, mới bàng hoàng nhận sự thật, chính Lý Minh Nguyệt là kẻ bày trò. Nó chỉ lười biếng mà còn nảy sinh thói hư tật , thường xuyên lợi dụng lúc cô giáo chú ý để trộm son môi, tai của ...
Cái nhà sắp nó biến thành hang ổ của phường trộm cắp . lạnh, dứt khoát gạt tay nó :
Măng Cụt team
"Mấy môn piano khiêu vũ đó, nếu cô thích thì dẹp bỏ hết . Ngay cả trường học cô cũng chẳng cần đến nữa , dù học cũng tốn công vô ích."
Trong lúc chờ đến dọn dẹp, thẳng tay hủy bỏ bộ các lớp gia sư và chuẩn sẵn hồ sơ để ngày mai lên trường thủ tục thôi học. Vốn dĩ cha nó bao giờ ý định cho con gái tiếp tục con đường học vấn, nên là một ngoài, nhất nên tôn trọng vận mệnh vốn của nó.
Lý Minh Nguyệt lập tức bật dậy, sắc mặt biến hóa khôn lường. Có lẽ vì quen với việc nhẫn nhịn dỗ dành mỗi khi nó kháng cự việc học, nên nó ngờ dứt khoát đến . Sau vài câu lắp bắp giải thích thành, nó lập tức lộ bộ mặt thật trơ trẽn:
"Lý Phán Nhi, chị đưa khỏi nhà vốn dĩ ý định nuôi nấng t.ử tế, đúng ? Chẳng qua chị đố kỵ vì hạnh phúc hơn chị, nên mới cũng trở thành một mụ đàn bà đầy oán hận, bắt nạt em trai hại c.h.ế.t cha !"
Nó bằng ánh mắt hận thù, biến sự hy sinh của thành thứ "đố kỵ" nực . Thực tế, tên thật của nó vốn là Lý Nhị Nha. đặt cho nó cái tên Minh Nguyệt với hy vọng nó sẽ tỏa sáng như vầng trăng duy nhất, là một "Nhị Nha" cũng mà cũng chẳng , càng là một "Lý Phán Nhi" thứ hai đầy rẫy bất hạnh. từng mong chúng sẽ cùng thoát khỏi cái bóng của gia đình gốc để trở thành duy nhất trân trọng lẫn .
giờ đây , cái tên thật đáng buồn nôn, và ý nghĩ đó cũng thật ngây thơ đến nực . Cho dù dốc hết tim gan cho Lý Nhị Nha chăng nữa, thì nó cũng vĩnh viễn thể trở thành vầng trăng sáng trong lòng .