Sau khi gửi áo và thư , Xuân Hỉ vui mừng luyên thuyên suốt dọc đường: "Cố đại nhân nhận chắc chắn sẽ vui lắm cho xem."
Ta vui , cũng chẳng còn tâm trí mà nghĩ ngợi. Việc quan trọng nhất lúc là tìm cách giải oan cho cha. Ta suy tính , chỉ thể bắt đầu từ việc bí mật theo dõi những kẻ tố cáo cha ở đời .
là do sai hướng do bọn chúng quá thận trọng, suốt một tháng ròng theo dõi mà chẳng thu hoạch gì.
Mọi chuyện rơi bế tắc.
Mãi đến ngày hai mươi tháng Chạp, ngang qua Đại Lý Tự, thấy đám nha dịch đang tất bật dọn dẹp đồ đạc như kiến cỏ. Hỏi thăm mới Đại Lý Tự lâu ngày tu sửa nên sập mất vài gian phòng, hiện đang dọn dẹp để đại tu.
Ta bỗng nảy một ý.
Lúc Đại Lý Tự đang hỗn loạn, thể nhân cơ hội lẻn lấy hồ sơ vụ án của cha xem.
Khổ nỗi, duy nhất quen ở Đại Lý Tự là Thẩm Nhất Mưu, mà tháng mới mắng một trận vuốt mặt kịp ở lâu.
Thật là sai lầm, thế ngày còn chút giá trị lợi dụng, nhẫn nhịn một chút thì .
Lòng rối bời.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn mua một túi quà cáp, dày mặt tìm đến Thẩm phủ để gặp Thẩm Nhất Mưu.
Trước đây hai nhà Thẩm - Tiết quan hệ giao hảo, cứ ngỡ Thẩm phủ lúc nào cũng . Giờ đây nhà sa sút, chôn chân ngoài cửa cả nửa canh giờ mới dẫn .
Người tiếp đón là mẫu của Thẩm Nhất Mưu.
Bà hành lang, ánh mắt đầy vẻ khắt khe: "Ngươi giờ là vợ , còn tìm đến dây dưa với Nhị lang nhà cái gì?"
Ta tiện mục đích thực sự của chuyến , chỉ khẽ mỉm : "Ta và Thẩm lang vốn là thanh mai trúc mã, tình nghĩa thâm sâu. Từ ngày xuất giá đến nay lâu gặp, nay nhân lúc Thẩm lang nghỉ ngơi, mạn phép tới thăm hỏi, ôn chuyện cũ."
"Ôn chuyện cũ? Chẳng là vẫn còn ý đồ bất chính với Nhị lang nhà đấy chứ?"
Cái khinh miệt của bà khiến cảm thấy như kim châm lưng. vì đang việc cầu cạnh, dám càn, đành nhẫn nhịn, nụ càng thêm vẻ nhu mì: "Bá mẫu hiểu lầm . Từ khi gả , và phu quân luôn hòa hợp, ân ái mặn nồng, thể ý đồ gì với khác ?"
"Ân ái? Ta ngươi gả hai năm mà đến nửa lời cũng chẳng thèm với Cố Hành Uyên, thế mà gọi là ân ái ?"
"Người ngoài thì gì cơ chứ? Vợ chồng ân ái chỉ trong cuộc mới rõ. Chẳng hạn như chuyện gối chăn giữa bá mẫu và bá phụ, chẳng lẽ cũng đem kể cho thiên hạ ?"
"Ngươi! Tiết Từ Doanh, hạng con gái nhà lành như ngươi thể thốt những lời thô thiển như thế..."
Bà tức đến đỏ mặt tía tai. lúc đó, cánh cửa phía đột ngột mở , Thẩm Nhất Mưu nhàn nhạt liếc một cái : "Mẫu , để nàng ."
"Nhị lang! Con gặp cái thứ ' chổi' gì cơ chứ!"
Ánh mắt Thẩm Nhất Mưu tối sầm , lời nào. Mẫu cãi , đành vung tay áo, hầm hầm bỏ .
Thẩm Nhất Mưu : "Nói , chuyện gì?"
Ta gãi đầu: "Khụ khụ, trong ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doanh-doanh-mot-thuy-gian/chuong-3.html.]
Ta định bước chân thì đưa tay ngăn , chút nể nang.
"Cứ đây mà , xong thì ngay cho."
"Chuyện ..."
Không còn cách nào khác, đành hạ thấp giọng: "Ta nhờ giúp một việc, tìm giúp hồ sơ vụ án của cha ..."
Lời dứt, bàn tay lạnh ngắt của bịt c.h.ặ.t lấy miệng .
"Ưm?"
Hắn quanh quất một hồi lôi tuột phòng, đóng sập cửa , giọng trở nên sắc lẹm: "Ngươi thứ đó để gì?"
Ta gạt tay , vội vã : "Thẩm Nhất Mưu, cha oan, xem hồ sơ để tìm cách giải oan cho ông !"
"Ngươi điên ? Đó là thứ ngươi thể đụng . Huống hồ ông ký giấy nhận tội, còn đường cứu vãn , ngươi đừng phí công vô ích nữa."
"Có vô ích thì mới ! Thẩm Nhất Mưu, năm xưa cha đối xử với thế nào, thể giúp ông một ?"
"Ngươi căn bản vụ án liên lụy đến những ai ! Tiết Từ Doanh, Thẩm gia là danh gia vọng tộc trăm năm, thể hủy hoại trong tay . Ta sẽ giúp ngươi."
Hắn lạnh lùng mặt , thèm lấy một .
Nhìn dáng vẻ của , lòng nguội lạnh mất một nửa.
Ngày cầu xin cưới , cũng y như . Hắn bảo Thẩm gia là vọng tộc, là đích trưởng t.ử, từ nhỏ mang vai kỳ vọng của bao , thể vì mà tự hủy hoại tiền đồ.
Thôi thì cũng đành.
Dù khi đến đây, cũng hy vọng gì nhiều.
"Được, hiểu . Mấy hộp bánh cứ giữ lấy xem như quà năm mới, Tết sẽ đến nữa."
Ta đặt lễ vật xuống, lủi thủi rời .
Thẩm Nhất Mưu bỗng nhiên xoay : "Tiết Từ Doanh, đừng điều tra thêm nữa, là đang cho ngươi thôi."
"Ừ."
Ta đầu , mở cửa bước ngoài.
Ra khỏi Thẩm phủ, ngước trời cao, cảm thấy một nỗi bất lực bủa vây.
Đời , cha bảo đừng động chuyện gì, đừng gì cả, lời, và kết cục là ông bà đều thể trở về. Đời , dù thế nào cũng điều gì đó chứ, nhưng thể gì đây?
Gió tháng Chạp thổi như d.a.o cắt da thịt, bàng hoàng hà một ấm đôi bàn tay cho đỡ cóng.
Vừa ngẩng đầu lên, thấy Xuân Hỉ chạy hồng hộc giữa màn tuyết, chạy gọi lớn: "Phu nhân! Cố đại nhân về ! Cố đại nhân về !"