Chàng rủ mắt , thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
"Đây là hồ sơ vụ án của cha năm xưa. Ta luôn nung nấu ý định minh oan cho ông, nên mới tìm Thẩm Nhất Mưu, cầu xin cho xem hồ sơ."
"Thực xin , đây vì sợ liên lụy đến nên mới giấu kín..."
"Ta mà."
Chàng , bỗng nhiên mỉm .
"Mấy ngày nay nàng gì đều cả. Ta chỉ là đang đợi nàng chính miệng với thôi. Từ Doanh, nàng chịu mở lòng những điều , thật sự vui."
"Chàng ?"
Ta đột ngột ngẩng đầu , vì câu của mà vui mừng, bắt đầu nơm nớp lo sợ.
" những việc đang nguy hiểm. Cố Hành Uyên, liên lụy đến . Giờ , là chúng hòa ly , nếu chuyện gì xảy , cũng sẽ ..."
Lời dứt, Cố Hành Uyên kéo tuột lòng, cúi đầu hôn lên môi cho đến khi bình tĩnh mới thôi.
"Ta sợ liên lụy, chỉ sợ nàng tin tưởng ."
Ta cùng Cố Hành Uyên thức trắng đêm để xem hồ sơ và chép một bản. Một thì chẳng gì nhiều, nhưng Cố Hành Uyên vốn là trong quan trường, những ẩn ý thâm sâu hơn gấp bội.
Chàng như thể đang bóc tách từng lớp kén, nhanh tìm manh mối.
"Nàng mấy ngày phát hiện những đó liên hệ mật thiết với một hoa lâu, thì đúng . Chủ nhân hoa lâu họ Trang, kẻ chuyên ăn ngầm với các vương công quý tộc. Anh họ của chính là quản sự của Quốc cữu Hàn Bách. Hai em nhà họ Trang chính là ch.ó săn của Hàn Bách. Cha nàng từng dâng sớ hạch tội Hàn Bách, kẻ chủ mưu việc , cũng tự rõ."
"Hàn Bách? Anh trai ruột của Hàn Quý phi ?"
Ta nhất thời kinh hãi.
Hàn Quý phi thì ai mà ? Sự sủng ái nàng nhận còn lấn lướt cả Hoàng hậu. Còn Hàn Bách cũng là một quyền thần một vạn . Trước đây hề kẻ hại cha là một nhân vật tầm cỡ đến thế.
Ta siết c.h.ặ.t nắm tay: "Quyền thần thì ? Cha oan, nhất định đòi sự trong sạch cho ông!"
"Bình tĩnh nào, Từ Doanh."
Cố Hành Uyên trầm giọng : "Hàn Bách quyền cao chức trọng, dựa sức của và nàng thì khó lòng lay chuyển . Cha nàng chẳng lẽ oan ? tại ông nhận tội, tại kêu oan? Đó là vì ông đụng nổi Hàn Bách. Chúng dù tìm bằng chứng cũng cửa mà kêu. Trong kinh thành chỗ nào cũng là vây cánh của , chẳng ai dám xét xử ."
"Trên đời , chỉ một thể giúp chúng ."
"Tất cả vinh hiển của Hàn Bách đều đến từ đó."
Ta ngẩn , nhanh phản ứng kịp: "Ý là... Người đó?"
Cố Hành Uyên gật đầu.
"Người luôn tự phụ là kẻ thông minh nhất thiên hạ, điều ông ghét nhất chính là lừa dối. Hàn Bách là con ch.ó ngoan nhất của ông . Ông quan tâm Hàn Bách hại , ông chỉ quan tâm Hàn Bách trung thành, lời . Mà theo , những việc ngỗ ngược mà Hàn Bách lén lút lưng ông cũng hề ít."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doanh-doanh-mot-thuy-gian/chuong-8.html.]
"Ta hiểu ."
Hàn Bách thâm thụ sủng tín, nếu trực tiếp tố cáo vu khống cha , chắc Người đó đoái hoài, ngược còn để Hàn Bách cơ hội trả đũa. nếu để Người đó Hàn Bách bằng mặt bằng lòng, dám qua mặt , tình thế sẽ đảo ngược.
Muốn cứu cha, tiên lật đổ Hàn Bách. Và thứ chúng cần nhất bây giờ chính là bằng chứng Hàn Bách lừa dối Người đó.
Sau một đêm bàn bạc, kế hoạch rõ ràng, nỗi lo bấy lâu cuối cùng cũng vơi bớt.
Ta giấu kỹ bản hồ sơ. Sáng sớm mùng một Tết, cải trang, cửa Thẩm phủ để trả bản chính cho Thẩm Nhất Mưu.
Hắn dường như tính toán lúc nào đến nên sai chờ sẵn để dẫn .
"Ngươi cũng giữ lời đấy."
Thẩm Nhất Mưu nhận hồ sơ, thuận miệng hỏi: "Nhìn gì ?"
Ta trêu : "Chẳng bảo điếc ?"
Hắn nghẹn họng: "Ngươi..."
Ta nhịn bật : "Được Thẩm Nhất Mưu, hồ sơ hữu dụng. Ta và Cố Hành Uyên suy đoán kẻ chủ mưu là Hàn Bách, gì ."
"Hàn Bách?"
Hắn kinh ngạc nhưng dường như cũng thấy điều đó trong dự tính.
"Đó là vị Quốc cữu quyền khuynh thiên hạ, dù nàng bằng chứng cũng chẳng kiện nổi . Trong kinh cũng là vây cánh của , ai dám gì ."
"Câu y hệt Cố Hành Uyên ."
Hắn tỏ vẻ khinh khỉnh: "Đừng đem so với ."
"Huynh tự đa tình quá, ai thèm so với ."
Hắn nghiến răng: "Ngươi... mau !"
"Được , đây. Thẩm Nhất Mưu, cảm ơn giúp ."
"Ta chẳng giúp gì nàng cả."
"Biết , . Yên tâm, tuyệt đối liên lụy đến ."
Hắn lặng lẽ mặt hờn dỗi, lời nào. Ta hành lễ với một cái xoay về nhà.
Hắn đột nhiên hét lên lưng: "Tiết Từ Doanh, nàng ! Sau nàng gây họa lớn gì cũng thèm giúp nữa , nàng c.h.ế.t cũng chỉ vỗ tay tán thưởng thôi!"
Ta khựng một chút. Xoay mỉm với : "Ta , Thẩm đại nhân."
Hắn bực bội đóng sầm cửa .