ĐỘC TÔN CÔNG CHÚA - Chương 10: Gặp lại đã hóa kẻ thù
Cập nhật lúc: 2026-03-06 13:01:53
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi tỉnh dậy nhận bản đang ở Chiêu Nghi Điện, bên giường là A Ngọc đang bất tỉnh ngã bên cạnh.
“A Ngọc”
Ta sức đ.á.n.h thức .
“Công chúa.”
“Rốt cuộc xảy chuyện gì. Ta và vì về đây?”
“Nô tỳ cũng rõ. Chỉ lúc đó hỗn loạn…nô tỳ đ.á.n.h từ phía .”
Ta dự cảm lành liền chạy về phía cổng điện, quả sai cổng điện khóa từ bên ngoài.
Là ai giam giữ ? Hắc y nhân? là của Hoắc Diễn mà…
“Mở cổng”
“Công chúa thứ tội, chúng thuộc hạ chỉ theo lệnh của bệ hạ.”
Bệ Hạ? Phụ hoàng của tại nhốt ? Lúc Lý Quyên đưa khỏi cung chỗ phụ hoàng cũng đang gặp nguy hiểm.
“Không đúng” Ta rõ ràng cảm nhận chuyện xảy đều đúng nhưng mờ mịt chẳng dám tin suy nghĩ nữa.
Tình hình mắt khả năng thoát ngoài, chỉ thể dùng mưu.
“A Công chúa”
“Người công chúa ngã đập đầu tường bất tỉnh … ”
“Mau gọi thái y.”
Đám binh lính tiếng kêu cứu của A Ngọc liền mở cổng điện, sợ hãi .
“Công chúa phận tôn quý các gánh nổi ?” A Ngọc tức giận hét lên
Thái y nhanh ch.óng gọi đến.
“Các ngoài, chỗ công chúa bắt mạch dám ở đây phạm tội bất kính .”
Binh lính đó lui xuống. Vị thái y liền tiến tới bắt mạch cho .
“Liễu thái y” Ta mở mắt vị thái y già mắt.
“Người cho bên ngoài xảy chuyện gì.”
Ông bốn phía, lắc đầu khẽ thở dài.
Tình hình cấp bách và Liễu thái y chỉ bèn tương kế tựu kế cho hoán đổi trang phục, giả dạng cung nhân của Liễu thái y thuận lợi qua mắt binh lính trốn khỏi điện.
Ta một màn mắt, binh lính kiểm soát nghiêm ngặt nhưng thiết giáp quân Nam Ấn. Kim bài màu đỏ - Quân Bắc Ấn.
An
Trước Ứng Thiên Điện, bá quan văn võ quỳ rạp thương. Khung cảnh mắt càng thể tưởng tượng nổi.
“Bệ hạ”
“Bệ hạ”
Xung quanh âm thanh thương, tiếng than oán khiến cả run lên, cố gắng bước thật nhanh đến cửa điện…
Giây phút thấy cổ họng nghẹn ứ, thở trở nên đông cứng…Phụ hoàng …một hoàng bào treo cổ giữa đại điện.
“Phụ hoàng”
“Không…a”
Ta hét lên bằng tất cả sức lực, cả đó cũng quỵ xuống, nước mắt nhòe thứ mắt.
Trước khi bất tỉnh vẫn kịp thấy một hình dáng quen thuộc, chỉ là ánh đầy thù hận.
…
Phụ hoàng, mẫu hậu, đại hoàng , nhị hoàng vui đoàn tụ chỉ đến lạc giọng gọi tên họ. Ta chợt thấy tiếng Chiêu Ấn, tứ gọi .
“Tam hoảng tỷ đừng bỏ .”
Ta tỉnh nhiều ngày bất tỉnh nhưng tiếp tục chuỗi ngày giam cầm. Hiển nhiên nhiều dọa sống dọa c.h.ế.t chỉ để gặp tứ của , xác định thằng bé vẫn bình an.
Tỷ chúng đó chỉ thể gặp qua cánh cửa khóa c.h.ặ.t.
“Tam hoàng tỷ, tỷ chứ?”
“Tỷ ? Chiêu Ấn ngoan chuyện gì dại dột. Tỷ sẽ tìm cách cứu .”
“Tam tỷ, phò mã ca là . Hắn hại c.h.ế.t phụ hoàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doc-ton-cong-chua/chuong-10-gap-lai-da-hoa-ke-thu.html.]
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức tươm m.á.u, hận chính bản .
Tứ đưa , cổng điện mở , bước là một vị khách ngờ đến.
“Công chúa”
Ta đến gương mặt của nàng .
“Ngươi rốt cuộc phận gì?”
“Thân phận hèn mọn như công chúa cũng bận tâm ?”
Ta đáp, nhếch môi tự giễu. Đã đến nước , thứ đều thật dư thừa.
“Ta chẳng Tây Ấn gì đó, cũng chẳng con gái nhà thương buôn. Quê hương của ở tận cùng phía bắc xa xôi, là một tộc sống đoàn kết, yêu thương. Chúng hằng ngày săn bắt, trồng trọt, giàu , sầm uất nhưng no đủ, hạnh phúc.”
“Tộc Nữ Chân” Ta nàng .
“Hừm. Một bộ tộc nhỏ nhoi vẫn công chúa nhớ đến thật vinh hạnh.”
“Đêm hôm đó khi quân lính của quốc gia san bằng mảnh đất yên bình của , từ một công chúa vô lo vô nghĩ trở thành tù binh chà đạp, ức h.i.ế.p, bộ tộc xóa sổ, nhà tan cửa nát…”
“Thế nhưng tên tướng quân khi giữ mạng của , dung nhan sẽ giúp nên chuyện. Hắn cho học múa, học đàn, học chữ , biến như một cô nương nhà khuê các, chờ ngày đưa đến bên cạnh phụ hoàng của . Đến tận ngày nhập cung mới chính là phò mã của - Hoắc Diễn.”
Ta nàng khẽ chua xót. Quá tình cảm thật lòng gì đó rốt cuộc cũng chỉ là bày mưu tính kế.
“Ngày gặp , đố kỵ cùng căm ghét, cuộc sống chiều chuộng, tôn sùng cũng từng . cũng thấy thật tội nghiệp, ngu ngốc, một tên nam nhân bày mưu tính kế còn một lòng yêu thương, bảo vệ .”
“Phải. Tất cả sai lầm đều từ sự ngu ngốc của .”
“A La Đề là thù tất báo nhưng vô tội tuyệt đối tổn hại. Tứ hoàng t.ử sẽ bình an.”
Ta nàng cảm kích, quỳ xuống Nam Ấn tạ tội.
“Quốc gia của gây đau thương cho bộ tộc của cô nương. Xin nhận của một lạy.”
…
Đêm hôm đó, những trận mưa lớn liên tục rút xuống. Ta tự hỏi mưa thể nhấn chìm thứ ? Xóa sạch sai lầm, đau thương . Khi tỉnh , thứ thể trở về như ban đầu.
Cửa điện mở , tiếng bước chân khựng trầm bước đến. Bóng dáng ánh đèn trở nên to lớn như bao trùm lấy . Tay nắm c.h.ặ.t, nghiến răng để bản bình tĩnh.
“Hỷ phục may xong .”
Hắn vẫn im lặng cũng tiến đến.
“Những lúc ngươi xuất chinh đều nghĩ nếu ngươi bình an về chúng sẽ hạnh phúc sống bên . Còn nếu thuận lợi sẽ tuẫn táng theo ngươi. Cùng đoàn tụ hoàng tuyền.”
“Ta sẽ tổn hại nàng.”
Ta lạnh, xoay . Một cái đầu thương biến thành kẻ thù.
“Người lượt g.i.ế.c c.h.ế.t của , xâm chiếm quốc gia của . Như thế nào là tổn hại .”
“…”
“Hoắc Diễn! 3 năm đều là giả dối?...Đều chỉ là bày mưu tính kế?”
“…”
Ta tự giễu, từ đầu đến cuối chỉ ngu , hồ đồ.
“A Nghi…”
“Câm miệng” Ta nén giọt nước mắt, tay nắm c.h.ặ.t tiến về phía . Khoảng cách ngày một gần. Ta từ trong tay áo rút con d.a.o sắt nhọn đ.â.m về phía .
“A”
Ngay khi mũi d.a.o sắp chạm cổ . Ta một lực đạo đẩy ngã. Thanh đao rơi xa. Còn kìm .
“Nàng g.i.ế.c ?”
“. Ta chỉ g.i.ế.c ngươi mà còn xẻ thịt, cắt gân, phanh thây ngươi.”
Hắn nhếch môi, cợt sự bất lực của - một công chúa vong quốc. Tình yêu của trong mắt cũng hèn mòn, đầy sự giễu cợt như ?
“Mạng của sẽ cho nàng. Đợi khi thành đại nghiệp nàng thế nào cũng .”
Hắn cứ như , mặt vẫn là vẻ ôn nhu giả dối.
“A Nghi. Nếu như thái t.ử Bắc Ấn, nàng công chúa Nam triều thì bao.”
“Hoắc Diễn, giữa và ngươi giờ đây là nợ nước thù nhà. Nếu ngươi c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t.”
“Không . Ta sẽ để nàng c.h.ế.t.”