Sau đêm và gặp , Chiêu Nghi Điện càng thêm nhiều binh lính canh gác. Ta bây giờ như chim trong lòng, phận khác định đoạt.
Ta yên vị chép kinh phướn, A Ngọc hốt hoảng chạy .
“Công chúa của lễ bộ đến.”
Lễ bộ?
Ta đưa mắt những lễ vật bọn họ mang đến, trong lòng dâng lên sự tức giận cùng chua sót.
“Mang ”
Vị nữ quan lễ bộ vội quỳ xuống van xin.
“Công chúa Bắc Ấn Vương sẽ g.i.ế.c chúng nô thần.”
Đám binh lính Bắc Ấn phía tiến đến, kề d.a.o cổ của nữ quan lễ bộ và chúng nô tỳ.
“Công chúa xin đừng trái lệnh Bắc Ấn Vương.”
“Công chúa xin cứu chúng nô thần.”
Chúng nô tỳ xung quanh đều quỳ rạp xuống, lóc cầu xin.
Ta nhắm mắt, môi nhếch nụ chua xót.
Màn đêm buông xuống, ánh trăng trời cao. Chỉ một chớp mắt nước mất nhà tan. Phụ hoàng bức t.ử, ca ca c.h.ế.t thấy xác…
Tất cả là tại …
“Công chúa nên nghỉ ngơi sớm.” A Ngọc bên cạnh lên tiếng.
“A Ngọc đây.”
“Công chúa điều gì căn dặn nô tỳ.”
Ta cầm lấy hộp trang sức bàn dúi tay A Ngọc.
“Chỗ châu báu nay đủ cho sống an nhàn cả đời. Chẳng luôn tự do tự tại hãy tìm một nơi yên mà sống.”
A Ngọc rưng rưng vội quỳ xuống.
“A Ngọc dám. Công chúa ở , nô tỳ ở đó.”
“A Ngọc đây là mệnh lệnh. Người sống.”
“Công chúa…còn thì .”
Ta ánh nến bên cửa sổ.
“Ta tội đáng muôn c.h.ế.t. Ta đền tội với muôn dân.”
Chương 11: Đời đời kiếp kiếp gặp
Giờ tỵ đến, hạ nhân liền hầu hạ tẩy . Ngâm trong bồn chứa nước thơm, những cánh hoa đỏ thắm rơi rụng mặt nước, chỉ tự giễu. Một đời ngu ngốc, kết cuộc chính là để khác lợi dụng, chà đạp.
“Giờ lành điểm”
Ta bước từng bước lên kiệu hoa. Bốn phương kèn trống vang vọng, xa hoa, lộng lẫy, một hôn lễ diễm lệ nhất thế gian nhưng nàng công chúa chẳng lấy một nụ . Nàng chỉ cảm nhận cái c.h.ế.t ngày một gần…
Ứng Thiên Điện
Hắn mặc y phục tân lang mà vẫn một giáp phục, lãnh lẽo, tàn nhẫn từ xa. Ta và , nam tả nữ hữu, cùng bước lên tầng cao nhất của Ứng Thiên Điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doc-ton-cong-chua/chuong-11-dai-hon.html.]
“Công chúa, nếu ngoan ngoãn, giang sơn vẫn là của .” Ông - Bắc Ấn Vương liêm sỉ liền những lời đó mặt .
“Bắc Ấn Vương nên nhớ, kết cuộc của những kẻ cướp nước đều .”
“Đừng nhiều lời. Người cử hành hôn lễ.”
“Công chúa mời” Hai tên lính canh giữ hai bên, phòng phản kháng.
“Buông , thể tự .”
Hai tên lính vẫn ý định buông , một giọng lãnh lẽo vang lên.
“Buông nàng ”
Ta một bước thẳng đến trung tâm điện, ở nơi thể bao quát kinh thành.
Phụ hoàng, là nữ nhi ngu , rước giặc nhà để và các ca ca c.h.ế.t t.h.ả.m. Nữ nhi tội với hoàng tộc với thần dân.
“Mở cổng thành.”
“Công chúa nên giới hạn.”
“Bắc Ấn Vương sợ gì chứ? Quân đội của ông chiếm lĩnh cả kinh thành, công chúa mất nước như thể gì.”
“Vả Nam Ấn tục lệ bất kỳ lễ lộc nào hoàng thất đều mở cổng thành để báo tin mừng cùng thần dân bá tánh. Ta việc cũng là để bá tánh tự nguyện liên hôn, quân đội của ông cũng bớt lòng thù oán của họ.”
Lão cáo già độc ác nheo mắt nghi ngờ lời nhưng đó vẫn hạ lệnh mở cổng thành.
“Công chúa như ý nguyện, nên mau ch.óng thành hôn lễ .”
“Được” Ta nhếch môi về phía ông . Chân từ từ lùi sát, áp thành.
Con d.a.o sắt nhọn liền rút khỏi tay áo.
“Không qua đây.”
Ta quét mắt đám mặt, khi quét mắt đến , ngạc nhiên là khuôn mặt vốn âm trầm hiện lên tia hốt hoảng.
An
Sợ kế hoạch của thất bại ? Kế hoạch của bọn họ chính là khi hôn lễ thành, đường đường chính chính trở thành phò mã Nam Ấn. Mà sẽ lên chức Nữ Vương, bề ngoài để lòng dân đừng căm phẫn nhưng thực chất là bù cho cha con . Giang sơn vẫn rơi tay Bắc Ấn.
“Muốn dùng con tin ? Đừng mơ. Chiêu Nghi thà c.h.ế.t cũng để các toại nguyện.”
Ta một tay hất bỏ kỳ phượng đầu, rút từ tay áo mảnh khăn tang chuẩn từ lâu.
Nữ nhân một hôn phục đầu là mảnh khăn tang, diễm lệ mà đau thương, đời e cũng chỉ .
“Nàng…bỏ đao xuống.”
Ta nhầm . Giọng mà chút run rẩy? Ta khinh bỉ.
“Chiêu thị thà c.h.ế.t cũng tay sai cho lũ cướp nước. Từng tấc đất, từng khoảnh trời, từng con sông mãi mãi là của Nam Ấn .”
Ta kề d.a.o gần cổ, đến cuối.
“Hoắc Diễn là nhầm ngươi khiến cho nước mất nhà tan. Ta g.i.ế.c ngươi thì sẽ lấy cái c.h.ế.t của để tạ tội.”
“Không…”
Mũi d.a.o cứa dần cổ, gương mặt mờ dần, thể rơi hư .
“Đời đời kiếp kiếp gặp .”