Đổi Hôn Gả Cho Thủ Trưởng, Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Thắng Đậm - Chương 232: Địch toàn dân tham chiến, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp

Cập nhật lúc: 2026-04-25 13:34:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Hoài Cẩn đạn pháo nổ thương, chấn động ngất xỉu, trán đập rách chảy m.á.u, cũng thương do nổ nhiều chỗ, khiêng về bệnh viện dã chiến.

 

Trong lúc mơ màng cảm nhận đang băng bó cho , mở mắt , mặt, vô cùng kích động.

 

Anh tưởng là hồi quang phản chiếu trong giấc mơ của , vươn tay chạm cô một cái, kết quả một đôi tay ấn trở , xúc cảm chân thật , , c.h.ế.t.

 

“Trước khi c.h.ế.t thể gặp em, thật .”

 

Bàn tay dính đầy m.á.u bẩn run rẩy móc từ trong túi áo một bức ảnh, là bức ảnh bọn họ cùng chơi ở bãi biển chụp , tấm là ảnh chụp chung của hai , mang theo bên , lên chiến trường cũng để trong túi áo quân phục n.g.ự.c trái.

 

“Cho em, , thật sự thích em.” Môi nứt nẻ, cổ họng khô khốc, mỗi khi một chữ đều vô cùng gian nan.

 

Anh sợ bây giờ , thì sẽ bao giờ còn cơ hội mở miệng nữa.

 

Ngô Đồng băng bó đơn giản, vết thương ngoài da của đều là vết thương nhẹ, đầu chấn động còn kiểm tra kỹ lưỡng: “Sống cho t.ử tế , đợi lên với .”

 

“Anh nhất định sẽ sống thật .” Chu Hoài Cẩn vô cùng kích động toét miệng , mặc dù khuôn mặt tuấn tú đen nhẻm nhưng đôi mắt đặc biệt sáng ngời, thế nhưng kiên trì bao lâu, cổ họng m.á.u trong miệng chảy ngược sặc ho sặc sụa: “Khụ khụ khụ...”

 

Ngô Đồng: “Nghỉ ngơi cho , đừng gì cả.”

 

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, Chu Hoài Cẩn chấn động não nhẹ, khi tỉnh kiên trì lên chiến trường, khi rời , tìm Ngô Đồng vặn bớt chút thời gian ăn miếng cơm: “Ngô Đồng, đợi , đợi trở về cầu hôn em, cưới em.”

 

Ngô Đồng gật đầu: “Được! đợi !”

 

Hai .

 

Chu Hoài Cẩn lấy hết can đảm tiến lên ôm lòng, nhanh buông , xoay chạy ngoài gia nhập đội ngũ tấn công đợt hai, lao chiến trường.

 

Đưa tay đặt lên chỗ túi áo chứa bức ảnh bên trái, giống như một tên ngốc.

 

...

 

Cố Dũng Tiến, Chu Hoài Cẩn phân biệt dẫn theo hai đội, trèo đèo lội suối, băng rừng lội suối đường tắt vòng phía núi.

 

Đi ngược chiều một ông lão gánh một gánh củi ngang qua bọn họ, thấy bọn họ thì giật hoảng sợ, ném gánh củi trong tay xuống né sang một bên, cơ thể dán c.h.ặ.t vách đá run lẩy bẩy.

 

Có một đồng chí tiến lên an ủi: “Ông lão, đừng sợ, chúng sẽ hại vô tội.”

 

“Để , trông khá hiền lành, sẽ ông cụ sợ.” Chu Hoài Cẩn lo lắng bẫy, cản đồng chí , đạn pháo trong núi nổ mấy ngày mấy đêm, ông còn dám lên núi nhặt củi, khó khiến suy nghĩ nhiều.

 

Khi tiến lên thì chú ý tới ánh mắt của ông lão, ngừng về phía đống củi, tay còn vươn về phía bên đó, rút quả l.ự.u đ.ạ.n giấu bên trong.

 

Chu Hoài Cẩn thấy âm thanh, lập tức phát giác, một cước đá bó củi xuống ruộng: “Mau xuống!”

 

Các đồng chí vội vàng sấp xuống, may mà thương vong về .

 

Ông lão vẫn chịu dừng tay, rút một khẩu s.ú.n.g lục từ trong bó củi khác.

 

Chu Hoài Cẩn lao tới bắt lấy tay cầm s.ú.n.g của ông , gập gối đập bụng ông : “Bịch!”

 

Lại gập cùi chỏ đập cánh tay ông , đoạt lấy khẩu s.ú.n.g trong tay ông , mũi s.ú.n.g nhắm ngay đầu ông .

 

Bóp cò s.ú.n.g: “Pằng pằng pằng!!!...”

 

Sáu viên đạn liên tiếp b.ắ.n , cho đến khi b.ắ.n sạch sáu viên đạn của s.ú.n.g lục, c.h.ế.t đến thể c.h.ế.t mới chịu thôi.

 

Ông tuy là một già, nhưng dân thường, còn nổ c.h.ế.t tất cả bọn họ, c.h.ế.t hết tội.

 

“Mọi đều nâng cao cảnh giác, hai quân giao chiến, bách tính của bọn họ thấy chúng trốn còn kịp, cố ý sáp gần, chắc chắn bẫy.”

 

“Rõ! Doanh trưởng!”

 

Tiếp tục tiến lên, nhanh gặp một cô gái trẻ đang việc ngoài ruộng cẩn thận côn trùng độc c.ắ.n, ngã mặt đất kêu cứu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doi-hon-ga-cho-thu-truong-my-nhan-tuyet-sac-thang-dam/chuong-232-dich-toan-dan-tham-chien-thu-doan-tang-tang-lop-lop.html.]

 

Chu Hoài Cẩn bảo những khác chú ý cảnh giới, một tiến lên.

 

Đối phương tiếng Miến, tiếng Trung bập bẹ: “Xin các giúp với, một con rết độc c.ắ.n, thật sự đau, xuýt~”

 

Cô gái khuôn mặt thanh tú, làn da trắng trẻo, tết hai b.í.m tóc đuôi sam, đầu đội một mảnh vải hoa, trong mắt rưng rưng nước mắt lộ vẻ bất lực và cầu xin, đáng thương vô cùng, khiến thương xót.

 

Một tay ôm vết thương ở mắt cá chân, trong miệng còn ngừng kêu đau, kêu cứu, còn kêu lên vô cùng êm tai: “Ưm~ a~”

 

Chu Hoài Cẩn lộ vẻ xót xa: “Thật là một cô gái đáng thương, cô chứ? Nhà cô ở ?”

 

Vừa tới gần, cô gái ‘đáng thương’ đổi một bộ mặt khác, lộ vẻ hung ác, động tác di chuyển nhanh ch.óng và chuẩn xác, rút một con d.a.o găm sắc bén từ trong tay áo, cứa về phía cổ .

 

Chu Hoài Cẩn sớm phòng , trong khoảnh khắc cô chạm tay áo thì nhanh ch.óng lùi về phía .

 

Mà đồng chí chuẩn sẵn sàng ở bên , nhanh ch.óng bóp cò: “Pằng!”

 

Vài viên đạn đồng thời b.ắ.n trúng n.g.ự.c nữ sát thủ .

 

trừng lớn hai mắt, trong mắt tràn đầy cam lòng, dường như là nghĩ tại thấu, c.h.ế.t nhắm mắt.

 

Chu Hoài Cẩn tiến lên một cước đá ngã cô : “Xùy! Mấy cái thủ đoạn hạ lưu dùng nát , còn mê hoặc chúng , coi chúng là kẻ ngốc chắc!”

 

...

 

Đội ngũ của Cố Dũng Tiến ngang qua vài ngôi nhà, lập tức đều cảnh giác lên.

 

Đi ngang qua một hộ nông dân, xuyên qua hàng rào thấp bé, thấy một phụ nữ dẫn theo đứa trẻ chạy trong nhà, liền nhà quấy rầy.

 

Đi bao xa, một chuồng bò sập đè lên, giãy giụa chui , nhưng hình gầy gò nhanh đè xuống, ngừng kêu cứu: “Cứu mạng với, ai , cứu cháu với...”

 

Có vị đồng chí xin chỉ thị: “Đoàn trưởng, cần cứu ?”

 

“Đi ! Cẩn thận một chút!”

 

Đồng chí dọn mấy cọc gỗ lớn, định dọn tấm ván gỗ cuối cùng lên, tấm ván gỗ nối với một quả b.o.m.

 

Vừa vặn Cố Dũng Tiến giơ s.ú.n.g xổm mặt đất, đôi mắt ưng chằm chằm , đề phòng đột nhiên tay với đồng chí.

 

Khoảnh khắc thấy quả b.o.m đó, đồng t.ử co rụt , phi nhào tới.

 

“Bùm!”

 

Tiếng nổ vang lên bên tai, Cố Dũng Tiến ôm cái chân đứt lìa đau đớn lăn lộn mặt đất: “A!”

 

“Đoàn trưởng! Đoàn trưởng!” Đồng chí bảo vệ đè sức kinh hô.

 

Ngay lúc tầm mắt của đều dời , hai con trong nhà đột nhiên giơ s.ú.n.g nhắm về bên .

 

Cố Dũng Tiến vặn đối mặt với bên đó, dùng hết chút sức lực cuối cùng, đẩy đồng chí đang vây quanh , hai viên đạn b.ắ.n trúng .

 

“Chú ý ẩn nấp, bên mai phục.”

 

Anh phòng ngàn vạn , đều ngờ tới một đứa trẻ lớn chừng con trai , lấy mạng sống của chính cái giá trả để nổ c.h.ế.t ‘quân địch’.

 

Các đồng chí bộ giơ s.ú.n.g máy lên quét, b.ắ.n c.h.ế.t hai con đ.á.n.h lén .

 

Sau đó nhào tới bên cạnh Cố Dũng Tiến: “Vệ sinh viên! Mau tới! Cứu đoàn trưởng!”

 

Bọn họ hoảng loạn dùng tay giúp bịt m.á.u, nhưng thế nào cũng bịt , m.á.u tươi chảy từ kẽ tay.

 

“Đoàn trưởng! Đoàn trưởng! Anh thể xảy chuyện , hai đứa nhỏ còn nhỏ, mất , thể mất bố...”

 

 

Loading...