Nhân viên phục vụ : “Cô gọi món thì cô trả tiền, hơn nữa đối tượng của cô rời từ lâu , cô thể đảm bảo chắc chắn sẽ trả tiền, cho nên, chỉ thể để cô trả tiền, công dễ dàng gì, xin hãy thông cảm cho .”
“Anh nhà vệ sinh , đảm bảo sẽ , đợi bảo trả, nhân tiện với một tiếng, đây.” Vương Thắng Mỹ chịu trả, cũng tiền trả, cô là phụ nữ, một nam một nữ ngoài thể để cô trả tiền?
Người não bệnh .
Cô lách qua nhân viên phục vụ rời .
Nhân viên phục vụ sang bên đó, chắn mặt cô .
“Trước khi đối tượng của cô trả tiền, xin cô hãy ở đây.”
Khách bàn bên cạnh thấy cuộc đối thoại của hai liền bàn tán.
“Đối tượng của cô sẽ bỏ cô mà chạy mất chứ?”
“Ai dám lấy một đối tượng thích khoe khoang, gây chuyện cãi chày cãi cối lý lẽ chứ, loại chạy còn giữ ăn Tết .”
“Đối tượng của cô nhà vệ sinh nào, từ nhà vệ sinh của trung tâm thương mại bên cạnh về, chỉ một , thấy nào khác.”
Vương Thắng Mỹ lớn tiếng phản bác: “Không thể nào, cầu hôn , đưa nhẫn đính hôn cho , thể chạy .”
Lại với nhân viên phục vụ: “Hôm nay và đối tượng cùng ngoài, quên mang tiền , chiếc nhẫn ít nhất cũng đáng giá vài đồng cứ để ở chỗ , bán , sẽ chuộc.”
“Cho một thời hạn .”
“Trong vòng ba ngày .” Cô mất kiên nhẫn ném một câu, giẫm giày cao gót bỏ .
…
Nhóm Thẩm Diệp Nịnh ăn xong, thanh toán cửa, đều nhà vệ sinh công cộng một chuyến mới về.
Bên phía nhà vệ sinh nam, ba đàn ông to xác còn cửa thấy tiếng rên rỉ bình thường của đàn ông, giống như sướng mà sướng, đau mà đau, kỳ kỳ quái quái.
Có một buồng vệ sinh đóng cửa.
Lúc đầu còn tưởng là đang chuyện đó, đó thấy giọng của những khác .
Hai đàn ông!!!???
Ba .
Chu Hoài Cẩn chỉ cánh cửa đó, xem náo nhiệt chê chuyện lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doi-hon-ga-cho-thu-truong-my-nhan-tuyet-sac-thang-dam/chuong-74-xem-nao-nhiet-khong-che-chuyen-lon.html.]
Vừa định xem thì hai cánh tay kéo ngoài.
“ chỉ tò mò thử, đừng kéo mà, để .”
Tò mò hai đàn ông to xác chuyện đó như thế nào.
Thẩm Diệp Nịnh tò mò hỏi: “Nghe cái gì ?”
Đôi mắt tròn xoe của Diệp Hiểu Quân đầy vẻ hóng hớt: “Mình cũng tò mò, chuyện gì cùng chia sẻ chứ.”
Trong xưởng đều buôn chuyện, cô ngày nào cũng , chuyện nhà ai lợn đẻ mấy con, nhà ai bò mất, nhà ai gà ai trộm… đàn ông nào dan díu với vợ nhà ai…
“ ở trong nhà vệ sinh nam, ư ư ư…”
Chu Hoài Cẩn xong Triệu Vĩnh Thành phía bịt miệng.
Người ở ký túc xá chuyện tiếu lâm thì kiêng dè gì, thể để năng lung tung mặt nữ đồng chí, mất mặt nam đồng chí bọn họ.
“Không gì, năng lung tung đấy.” Lục Chính Kiêu cũng để những chuyện bẩn thỉu đó ô uế tai vợ .
Bọn họ định , đột nhiên trong nhà vệ sinh nam, Kiều Vĩ Minh và một đàn ông lôi lôi kéo kéo .
Nói chính xác là, Kiều Vĩ Minh kéo đàn ông đang tức giận cho , còn dỗ dành ngon ngọt: “Anh Cường, đừng , em giải thích, đến căn cứ bí mật của chúng , em giải thích cho …”
Người đàn ông đó mặc áo, chỉ quấn một chiếc tạp dề n.g.ự.c, chắc là lúc đang việc vội vàng chạy tới, kịp .
Từ bóng lưng thể thấy làn da màu đồng cổ của tỏa sáng, cơ bắp cuồn cuộn, cơ bắp cánh tay thô to, vai u thịt bắp, dáng cao lớn, dường như thể dễ dàng nâng vật nặng ngàn cân.
Thẩm Diệp Nịnh đợi bọn họ xa mới nhỏ giọng : “Mẹ ơi, đều là cơ bắp, dáng như , hèn chi Kiều Vĩ Minh yêu c.h.ế.t sống .”
Diệp Hiểu Quân: “Mình nhớ , và Kiều Vĩ Minh xem mắt, cũng đến, còn là hai là em cùng một lát, là thợ rèn, bây giờ là mổ lợn.”
“Hèn chi, , theo xem , dù cũng tiện đường, mau đuổi theo.” Thẩm Diệp Nịnh kéo Diệp Hiểu Quân đuổi theo.
Sống hai đời vẫn là đầu tiên thấy hai đàn ông yêu , cô xem xem gì khác biệt so với nam nữ.
Chu Hoài Cẩn đuổi theo ngoài: “Đợi với.”
Lục Chính Kiêu: “…”
Triệu Vĩnh Thành gãi đầu: “Đoàn trưởng, bây giờ ?”
“Đuổi theo!”