Thư sinh mở miệng b.ắ.n một tràng pháo, Nghiêm thị hiểu .
Tần Tình là chủ nhân của bia, Nghiêm thị giúp nếm thử, bà sai gì ?
Thư sinh mắt như bệnh nặng, lên mắng xối xả một trận.
“Đầu óc là thứ , tối qua tường viện Đông Hoa thôn sụp .”
Nghiêm thị chằm chằm thư sinh, u ám .
“Ngươi…”
Thư sinh phản ứng một lúc lâu, tức đến mặt đỏ tai hồng, xắn tay áo định tìm Nghiêm thị lý luận.
Hắn chỉ theo đuổi chân lý, sợ quyền quý!
“Đông Hoa thôn là ?”
Tần Tình đến gần Sử Minh Nguyệt, nhỏ giọng hỏi.
“Là thôn của điên ở Cô Tô.”
Nghe trong thôn Đông Hoa là điên, cho nên tường cao ngăn .
“Khó trách.”
Tần Tình mỉm .
Xem thư sinh tức hộc m.á.u, lật bàn là , luận cãi , thư sinh là đối thủ của Nghiêm thị.
“Bia của Thẩm gia ngon, các ngươi vì ?”
Thư sinh cãi Nghiêm thị, quyết định đổi suy nghĩ, thần bí nháy mắt, với những xung quanh.
“Vì ?”
Thực khách trong quán đông, đều đang đợi thư sinh giải đáp thắc mắc.
“Các ngươi vụ án mạng gần đây ở vùng Tô Thành và Cô Tô ?”
Thư sinh xua tay, cố vẻ huyền bí: “Không thể , thể a!”
“Thư sinh , khơi gợi hứng thú của chúng , nuốt lời trở về.”
Có thực khách tính tình nóng nảy, tò mò đến vò đầu bứt tai.
Thật sự là vùng Giang Nam trị an , xuất hiện vụ án g.i.ế.c liên , khiến mà kinh sợ.
Vì , Bất Dạ Nhai cũng náo nhiệt như .
Nữ t.ử thành dám cửa, đa là già dắt trẻ nhỏ.
“Ta quen ở nha môn, một chuyện.”
Mọi hô hào, khí dâng cao.
Thư sinh đợi một lát, lúc mới : “Các ngươi chủ nhân của Say Hoa Âm, Thẩm công t.ử , chính là hung thủ của vụ án g.i.ế.c liên !”
Lời , khắp nơi ồ lên.
Tần Tình buông chén canh, nàng bây giờ chỉ xé nát miệng thư sinh.
Thẩm Hoài vô tội, hung thủ thật sự vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Kết luận như , bẩn thanh danh của Thẩm gia.
“Thật ?”
Cho dù là thương nhân đến Cô Tô buôn bán, cũng xa lạ với Thẩm gia.
Thẩm Hoài càng là rồng phượng trong thế hệ trẻ của Thẩm gia, kinh doanh lớn.
“Còn thật hơn cả vàng thật, dám hươu vượn?”
Thư sinh nắm giữ tin tức một tay, vẻ khoe khoang.
Hắn âm hiểm liếc Nghiêm thị một cái, đó nhếch miệng : “Đều bia của Thẩm gia sảng khoái tinh khiết, các ngươi thêm nguyên liệu gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doi-non-xanh-cho-thu-phu-nu-phu-xuyen-sach-sua-kich-ban-suot-dem/chuong-491.html.]
“Cái gì?”
Mọi ở đây càng tò mò, trong đó uống bia.
Bia ăn kèm thịt nướng, gì thế .
Chẳng lẽ, bia do Thẩm gia sản xuất cũng vấn đề?
“Vấn đề lớn đấy!”
Thư sinh giấu giếm: “Những nữ t.ử g.i.ế.c đó, đa là hoa nương, thể quanh năm xông hương, ngay cả m.á.u cũng dính mùi hương.”
G.i.ế.c c.h.ế.t hoa nương lấy m.á.u, đó rót bia để pha chế.
Cho nên bia của Thẩm gia mới giá đắt, hơn nữa còn cực kỳ bán chạy.
“Bia ở Bất Dạ Nhai thêm nguyên liệu, so ?”
Thư sinh xong, vội vàng che miệng, bí mật như nên .
Mọi xong, trợn mắt há mồm.
Tuy rằng đáng sợ, nhưng họ tin.
Nói như , thể bậy? Nhất định là thật!
“Vô lý hết sức!”
Tần Tình đập bàn dậy, thư sinh đáng c.h.ế.t mắt , chọc giận nàng.
Nàng tốn bạc vất vả mới ém tin Thẩm Hoài tù, ai ngờ còn chuyện ly kỳ hơn chờ nàng!
Lần lời đồn nếu lan truyền ngoài, tuyệt đối sẽ gây một đòn giáng mạnh bia.
Đây là sản nghiệp của Tần Tình, ảnh hưởng đến việc kiếm tiền của nàng, chính là đối đầu với nàng!
“Ngươi bôi nhọ Thẩm công t.ử như , ý đồ gì?”
Tần Tình chất vấn thư sinh: “Ngươi rõ ràng như , tham gia vụ án ?”
“Ta… đều là !”
Thư sinh chột dời mắt , dám đối diện với Tần Tình.
“Nghe , còn Thẩm công t.ử một đồng lõa là thư sinh, cắt thịt nữ t.ử, chuyên dùng để kho ăn đấy!”
Chillllllll girl !
Bịa đặt lời đồn, ai mà ?
Chỉ xem ai quá đáng hơn ai!
Tần Tình dứt lời, là một trận hít khí lạnh.
Nàng thuận miệng bịa chuyện, tin.
Tốc độ lan truyền của lời đồn, nhanh hơn chân tướng nhiều.
“Phu nhân, …”
Lục Ngũ vươn tay, là ăn vụng về, thường dùng vũ lực để giải quyết.
Đặc biệt là thấy thư sinh đ.á.n.h đến kêu cha gọi , nên lời, chỉ cảm thấy gì sảng khoái hơn.
“Tạm thời cần.”
Làm nên khiêm tốn một chút, chờ thư sinh đến chỗ tối trùm bao tải.
Trắng trợn đ.á.n.h , dù cũng chiếm lý.
“Tần tỷ tỷ, nhận .”
Sử Minh Nguyệt đến gần Tần Tình, dùng âm lượng chỉ hai thể thấy : “Hồ Hưng là khách quen của Phù Dung Lâu.”
Sử Minh Nguyệt tương đương với nửa chủ nhân của Phù Dung Lâu, hiểu rõ bối cảnh của khách nhân.