“Hồ Hưng trông vẻ nho nhã, thực chất là mặt thú.”
Mặc áo dài thư sinh, thi tú tài mười mấy năm đỗ, vẫn là một đồng sinh.
Hai mươi mấy tuổi chẳng nên trò trống gì, dựa phúc ấm của tổ tiên.
“Nhà t.ửu phường, chừng loại bia kém chất lượng đó chính là sản phẩm của Hồ gia.”
Nếu , Hồ Hưng tung tin đồn bôi nhọ thanh danh của Thẩm Hoài, lý.
Trong lúc chuyện, Hồ Hưng dậy, mang theo đám bạn bè rời khỏi quầy hàng.
Hắn nghiêng hỏi: “Đám theo kịp ?”
Dám sỉ nhục , Hồ Hưng nhất định trút giận cho .
“Công t.ử, bọn họ theo kịp .”
Mọi chuyện đều như dự đoán, đám cũng tức giận, tìm gây sự.
Hồ Hưng lộ một nụ xa, cá c.ắ.n câu!
Hai nhóm giữ cách nhất định, xuyên qua Bất Dạ Nhai.
Phía là một cửa hàng thư họa, cửa một đám đen nghịt, vây quanh chật như nêm cối.
“Phu nhân, xem đa là thư sinh, đang cạnh giá một khối Thao nghiên của Vinh Bảo Trai.”
Sản lượng Thao nghiên khan hiếm, khiến dừng chân vây xem.
Thư sinh yêu sâu sắc giấy b.út mực, cho dù mua nổi, cũng chen lên xem thêm vài .
Nếu thể sờ một chút, thì càng .
Chillllllll girl !
“Vinh Bảo Trai , ngầm là sản nghiệp của Hồ gia.”
Hồ gia để kiếm tiền, thiếu những hành động gian trá.
Hàng hóa của Vinh Bảo Trai, đa phần đáng tiền.
“Nghe bọn họ sư phụ chuyên cũ, đem nghiên mực mài giũa đó bán như bảo vật từ tiền triều để .”
Giá tăng gấp mấy , kiếm tiền cực kỳ dễ dàng.
Vinh Bảo Trai cạnh giá Thao nghiên, thể thiếu những kẻ lắm tiền ngu ngốc tiếp nhận.
“Kêu giá .”
Tần Tình dùng dư quang liếc Hồ Hưng một cái, cuộc đối thoại giữa Hồ Hưng và gã sai vặt, nàng thấy.
Đối phương giăng bẫy cho nàng, thì , bên sẽ tương kế tựu kế.
“Thao nghiên của Vinh Bảo Trai chỉ một khối , giá khởi điểm một trăm lượng, mỗi thêm mười lượng bạc.”
Chưởng quỹ và tiểu nhị đài cao, trưng bày cho .
Tuyệt đối là hàng , chỉ một khối .
“Đây là Thao nghiên mà Lục đại nhân và đông đảo các bậc uyên bác dùng qua, phù hộ đỗ đạt cao!”
Vốn dĩ một thư sinh còn đang do dự, Lục Cảnh Chi dùng qua, lập tức cảm thấy hứng thú.
Tần Tình thật , Lục đại lão sức nặng như trong lòng các thư sinh.
“Được, bắt đầu cạnh giá!”
Chưởng quỹ xong, khua chiêng gõ trống.
“Một trăm mười lượng.”
“Một trăm năm mươi lượng!”
Người khác thêm mười lượng, tốc độ quá chậm.
Hồ Hưng thi lễ với : “Các vị đài xin , tại hạ vô cùng khao khát Thao nghiên mà Lục đại nhân dùng qua.”
Lục Cảnh Chi dùng qua, chẳng tương đương với việc khai quang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doi-non-xanh-cho-thu-phu-nu-phu-xuyen-sach-sua-kich-ban-suot-dem/chuong-492.html.]
Chỉ cần , thi đỗ đó.
Hồ Hưng liên tiếp thất bại, càng hiểu rõ tâm lý của các thư sinh.
Mọi đều thiếu tiền, chỉ là chuyện c.ắ.n răng dậm chân mà thôi.
Sau khi Hồ Hưng kêu giá, Tần Tình bình tĩnh : “Hai trăm lượng.”
Thấy qua, Tần Tình giải thích: “Đồ vật Lục đại nhân dùng qua, tự nhiên là linh khí.”
“Phụ nữ, mua nghiên mực còn thể thi khoa cử ?”
Thấy Tần Tình c.ắ.n câu, Hồ Hưng thật ha hả hai tiếng.
Kẻ tiền cứ coi như một kẻ ngu ngốc lắm tiền .
“Hai trăm năm mươi.”
Một , Hồ Hưng thêm năm mươi lượng bạc.
Hắn kêu giá mạnh mẽ như , lập tức loại bỏ một lớn .
“Ngươi thật giống.”
Hồ Hưng, cái tên 250 (đồ ngốc) , chút thông minh.
Tần Tình về phía Hồ Hưng : “Phụ nữ thể tham gia khoa cử, nhưng thể bồi dưỡng con cháu.”
Tuổi còn nhỏ, tiềm năng lớn.
“Nếu hai mươi mấy tuổi còn đỗ đồng sinh, dùng nghiên mực như chẳng là lãng phí ?”
Tần Tình sợ đắc tội khác, chuyên chọc chỗ đau của Hồ Hưng.
“Ngươi…”
Hồ Hưng tức đến méo mũi, thiếu chút nữa trợn trắng mắt.
“Năm trăm lượng.”
Tần Tình tỏ tài đại khí thô, dù nàng cũng thiếu tiền.
Chỉ cần Hồ Hưng giá, nàng sẽ đè c.h.ế.t.
“Sáu trăm lượng!”
Hồ Hưng bám theo buông.
Giá vốn của Thao nghiên chỉ một trăm lượng, kêu bao nhiêu, đều là lời.
Thấy kẻ ngốc hành động theo cảm tính như , hố thêm một chút thì phụ lòng ai?
“Một ngàn lượng!”
Tần Tình hào phóng như , thư sinh .
“Phu nhân, dù Thao nghiên hiếm , cũng đáng giá nhiều tiền như .”
Ở góc, một thư sinh khuôn mặt hiền hậu phổ cập kiến thức cho Tần Tình.
Từ phân loại, tỷ lệ của nghiên mực, giới thiệu chi tiết.
Cuối cùng còn : “Ngài tiền, nhưng cũng gió to thổi tới, thể tiêu như ?”
Thư sinh hiền hậu vẻ mặt đau lòng, phảng phất như bạc là của .
“Ngài họ gì?”
Đa chỉ vì xem náo nhiệt, hận thể kêu giá trời.
Thư sinh hiền hậu là thật thà, sai.
Tần Tình thấy quần áo giặt đến bạc màu, cổ tay áo sờn rách, đoán gia cảnh cũng khá giả.
“Tại hạ họ Ngô tên Thiện.”
Ngô Thiện cũng là sách, gia cảnh bần hàn, mẫu bệnh nặng.