“Hu hu…”
Bạch Thư Lan chỉ , một lúc lâu lời nào.
Tần Chiêu sửa sang đống rơm rạ xuống đất, mặt lộ một vẻ hoài niệm.
“Tần đại ca, sai.”
Lục Cảnh Chi bên nhất định nắm giữ tình hình trong kinh thành, Bạch Thư Lan dối nửa thật nửa giả: “Ta tính kế con trai của Cao Tiến, .”
Hơn nữa Bạch Thư Lan giữ đứa bé, hai vợ chồng vì mà trở mặt.
Bạch Thư Lan thể về kinh thành, dám lộ diện.
Chillllllll girl !
“Giang Nam nơi nơi đều là của Lục Cảnh Chi, lỡ như tung tích của , cũng sống nổi.”
Bạch Thư Lan bạc, chỉ thể mỗi ngày trộm cắp để nuôi sống bản .
Nàng ngờ sẽ gặp Tần Chiêu ở Tô Thành.
“Tần đại ca, xin , và chung quy duyên phận.”
Bạch Thư Lan lóc : “Ngày gả cho Cao Tiến hối hận, tưởng rằng ham mê hư vinh Cao thái phó phu nhân sẽ sống , thực tế tồi tệ.”
Biết tin Tần Chiêu cưới Thanh Nghê, Bạch Thư Lan chỉ phá hoại hôn sự của hai .
“Ta ghen tị, cưới khác!”
Bạch Thư Lan giãi bày nỗi lòng, Tần Chiêu cả rét run.
Lúc Bạch Thư Lan gả cho Cao thái phó, cũng từng với một phen.
Gả cho Cao thái phó là ý của Bạch gia, Bạch Thư Lan khi gả chồng cũng hy vọng cùng Tần Chiêu duy trì quan hệ như cũ.
Ít nhất, hai vẫn là thanh mai trúc mã tri kỷ.
Đã từng, Tần Chiêu che giấu, thậm chí từng ý định cả đời cưới.
“Ta cũng .”
Tần Chiêu gần như c.ắ.n răng mới thể lời trái lương tâm, diễn kịch, tiên định Bạch Thư Lan.
Nếu đầu óc , liền đẩy cục diện rối rắm cho bản lĩnh giải quyết.
“Thư Lan , thế nào đến Tô Thành?”
Tần Chiêu tâm tư khẽ động, nếu mục đích của Bạch Thư Lan thuần, moi lời , , một thật thà, cũng phản ứng.
Tần Chiêu lộ một vẻ thương hại, giọng điệu ôn hòa.
Bạch Thư Lan nhắm mắt , trong nháy mắt chút hoảng hốt.
Nàng nghĩ đến những ngày đây Tần Chiêu bạn, chăm sóc nàng tỉ mỉ.
Mỗi tháng đến ngày, Bạch Thư Lan thể chất yếu.
Hai lúc trao đổi tâm đắc, Tần Chiêu quên mang theo gừng đường đỏ.
Bạch Thư Lan thích vị cay của gừng tươi, Tần Chiêu liền cho nhiều táo đỏ .
“Ngày thành , đang ở Tứ Thủy Thành.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doi-non-xanh-cho-thu-phu-nu-phu-xuyen-sach-sua-kich-ban-suot-dem/chuong-547.html.]
Bạch Thư Lan thừa nhận bắt Tần Tình , nhưng đó ý của nàng.
“Ý của là bắt lão phu nhân để uy h.i.ế.p Lục Cảnh Chi, Tần đại ca, tin .”
Man tộc chiến bại, Tứ Thủy Thành Lục Cảnh Chi dẫn chiếm lĩnh, Bạch Thư Lan cũng thể ở nữa.
“Cao Tiến thấy còn giá trị lợi dụng, vô cùng tức giận, phái giam lỏng .”
Những lời Bạch Thư Lan bảy phần thật, ba phần giả còn là mấu chốt.
“Muội chịu khổ .”
Về phần chi tiết Bạch Thư Lan đến Tô Thành như thế nào, Tần Chiêu .
Dù cũng đều là lời dối, để cho tình tiết trở nên hợp lý, Bạch Thư Lan tiết kiệm chút nước bọt, Tần Chiêu cũng phí đầu óc tìm hiểu.
“Tần đại ca, chẳng lẽ hỏi thế nào đến Tô Thành ?”
Nói đến chỗ động lòng, Bạch Thư Lan nghẹn .
Tần Chiêu vẫn giống hệt như , hiểu phong tình!
Con a, đổi lớn đến , những thứ trong xương cốt vẫn đổi.
Bạch Thư Lan tự tin nắm chắc Tần Chiêu, nàng đảm bảo với Bùi Tịch.
“Ta hỏi những điều đó, bởi vì chịu khổ, hà tất bóc trần vết sẹo của , chịu tổn thương một nữa?”
Tần Chiêu lời , kinh ngạc mà sững sờ.
Hai ngày , tìm Tần Tình chuyện phiếm, tiện tay cầm lấy một cuốn thoại bản xem.
Nam chính trong thoại bản là một công t.ử phong lưu, miệng lưỡi ngọt hơn mật.
Tần Chiêu tiến bộ, nhưng nhớ kỹ những đoạn đối thoại bên trong.
“Tần đại ca…”
Bạch Thư Lan trong lòng chua xót khôn kể, nàng cúi đầu lên tiếng.
Khoảng thời gian ở cùng Bùi Tịch, chịu áp lực lớn.
Bạch gia và Cao gia xem nàng như quân cờ, chỉ Tần Chiêu sẽ để ý nàng sống .
“Ta còn chút tiền tài, nhưng lấy thích hợp.”
Bạch Thư Lan lấy một túi tiền, bên trong là đôi khuyên tai trân châu nàng thích nhất và một bộ trang sức hồng bảo thạch.
Hai món trang sức quý giá, hồng bảo thạch tỷ lệ , ít nhất cũng đáng giá ngàn lượng bạc.
Hiện tại Bạch Thư Lan đang trốn tránh khắp nơi, tiện vì mà bại lộ phận.
“Trang sức của , cứ cất .”
Tần Chiêu cảm khái, nhiều năm như , vẫn thực sự rõ một .
Có lẽ từ mười mấy năm , Bạch Thư Lan xem như một kẻ tiêu tiền như nước.
“Ta còn chút tiền tài, đủ cho chi tiêu.”
Tần Chiêu nghĩ đến nhân thiết của , kéo cách với Bạch Thư Lan : “Thư Lan t.ử, hiện giờ và đều gia thất, chung sống như thích hợp.”