“Ai , tỷ phu ?”
Sử Minh Nguyệt suy đoán: “Chắc chắn là tỷ phu đặt , ?”
Trước khi gặp mặt, hình tượng của Lục Cảnh Chi trong lòng Sử Minh Nguyệt vô cùng cao lớn.
Bất kể là văn thao võ lược, học rộng tài cao, tính toán sai sót.
Sử gia thể lật bản án oan , hy vọng đều đặt cả Lục Cảnh Chi.
Người như , nhất định là bình tĩnh thậm chí vô tình.
Ai ngờ khi gặp thật, Sử Minh Nguyệt thể tin mắt .
Không nàng , Lục Cảnh Chi cả ngày dính lấy Tần Tình, nào là mát xa, nào là hầm canh, hận thể mọc luôn Tần Tình, phù hợp với tưởng tượng của Sử Minh Nguyệt.
“Lục đại nhân đến.”
Nghiêm thị buổi sáng nhận bạc của Lục Cảnh Chi, buổi chiều Thẩm Hoài chạy đến đưa tiền.
“Thẩm công t.ử và Tần hợp tác kinh doanh, tặng một ít lễ vật để tỏ lòng thành.”
Thẩm Hoài cũng hiểu rõ, trực tiếp tặng quà thích hợp, nên ủy thác Nghiêm thị giúp đỡ.
“Thẩm công t.ử xem náo nhiệt gì chứ?”
Thực nếu Lục Cảnh Chi, Thẩm Hoài tuấn tú lịch sự, là một lựa chọn tồi.
Sử Minh Nguyệt hỏi: “Nghiêm tỷ tỷ, chị nhận bạc của Thẩm công t.ử chứ?”
“Không , trả cả bạc của Lục đại nhân.”
Nghiêm thị lắc đầu, nàng mắt như ?
“Người cuối cùng trả tiền là Hàn gia.”
Nghiêm thị mời Tần Tình đến chữa trị cho Hàn Triệt, Tần Tình vì quan hệ giữa hai , chỉ nhận mấy trăm lượng phí khám bệnh.
“Hàn gia nhận thấy , ngại tình cảm tiện công khai đưa bạc.”
Nếu Tần Tình tay, Hàn Triệt cả đời thể dậy.
Chu thị lòng mang cảm kích, nhưng tìm cách báo đáp, đành chạy đến chỗ Nghiêm thị nhờ giúp đỡ.
Cuối cùng hai thương nghị, Chu thị bỏ tiền đặt lô trang sức mới nhất, tặng cho Tần Tình.
“Coi như phí khám bệnh cũng , coi như quà tặng quan hệ cũng đúng.”
Nghiêm thị cho rằng thể từ chối, dù còn tranh móc tiền cho Tần Tình.
“Vậy bên Thi lang trung thì …”
Hai giao tiếp với Hàn gia, Tần Tình cảm thấy Chu thị tồi, thể tiếp tục qua .
Nếu Hàn gia luôn cảm thấy nợ nàng ân tình, Tần Tình sẽ nhận lấy trang sức .
Có điều, việc cứu chữa Hàn Triệt thật sự chỉ dựa sức , Thi Trinh giúp đỡ nhiều.
Khoản bạc thêm , Tần Tình tiện nhận một .
“Ta ngay ngươi sẽ mà.”
Luận công hành thưởng, Tần Tình cũng chịu độc chiếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doi-non-xanh-cho-thu-phu-nu-phu-xuyen-sach-sua-kich-ban-suot-dem/chuong-552.html.]
Hàn gia xử thế, càng Tần Tình khó xử.
“Thi lang trung ở Tô Thành một thời gian, Hàn gia tặng một tiểu viện trong thành.”
Tiểu viện trong miệng Hàn gia hai gian nửa, y quán thuận tiện.
Phẫu thuật thành công, giai đoạn dựa Thi lang trung mỗi ngày châm cứu giúp Hàn Triệt lưu thông m.á.u, thông kinh mạch.
Ở tiệm bạc Vĩnh Phong một canh giờ, Tần Tình và Sử Minh Nguyệt đến con phố sầm uất nhất Tô Thành dạo chơi.
“Tỷ tỷ, là chúng đến cửa hàng son phấn dạo ?”
Sử Minh Nguyệt hiểu thuật dịch dung, đối với son phấn sự yêu thích cuồng nhiệt.
Nàng dù đang ở Phù Dung Lâu tại Cô Tô, cũng sẽ phái đến Bảo Nguyệt Trai ở Tô Thành để mua son phấn.
Hầu như mỗi tháng đến một chuyến, chi tiêu mỗi tháng đều là con nhỏ.
“Đắt ?”
Chillllllll girl !
Bắc Địa cũng cửa hàng son phấn, Tần Tình tiện miệng hỏi, loại son môi một chút cũng mười lượng bạc.
“Son môi mười lượng bạc, ở Bảo Nguyệt Trai thuộc loại hàng hạ đẳng.”
Bảo Nguyệt Trai là cửa hiệu trăm năm, bí phương son môi.
Khác với son môi giá rẻ, son do Bảo Nguyệt Trai chế tác màu sắc tươi sáng, hơn nữa dễ trôi.
“Vậy thì xem cho .”
Tần Tình cho rằng việc kinh doanh bia và y quán đủ kiếm tiền, nàng xem nhẹ son phấn.
“Hai vị khách quý, mời trong.”
Nữ tiểu nhị đ.á.n.h giá trang phục của Tần Tình và Sử Minh Nguyệt, mắt mà dẫn phòng riêng tầng hai, đồng thời đưa sản phẩm mới để dùng thử.
“Khách quý, da ngài trắng, là thử màu sắc mới do sư phụ của Bảo Nguyệt Trai chúng điều chế?”
Màu đỏ quá bình thường, nữ tiểu nhị đề cử màu hồng nhạt.
Tần Tình thấy màu sắc trong chiếc hộp nhỏ, suýt nữa hét lên, màu hồng Barbie c.h.ế.t !
Màu , cũng chỉ Bảo Nguyệt Trai mới dám bán.
“Khách quý, ngài yên tâm dùng, son môi của chúng đều dùng cánh hoa để tạo màu, t.h.a.i cũng thể dùng.”
Nữ tiểu nhị thấy Tần Tình chần chừ, gãi đúng chỗ ngứa mà giải thích.
Sau khi thử, Tần Tình cảm thấy bình thường, Sử Minh Nguyệt yêu thích buông tay sản phẩm mới.
“Khách quý, đây là phiên bản giới hạn của Bảo Nguyệt Trai chúng , tổng cộng chỉ mười hộp.”
Số lượng khan hiếm, giá cao đến mức thái quá.
“Hai trăm lượng?”
Sử Minh Nguyệt gật đầu : “Không tồi, đáng giá.”
Tần Tình dời mắt , chủ nhân của Bảo Nguyệt Trai rõ ràng thể trực tiếp cướp tiền, cố tình tặng kèm một hộp son môi.
Khi khỏi cửa hàng, Tần Tình vẫn còn chìm trong suy tư.
“Tỷ tỷ, màu sắc mới chỉ tỷ mới thể cân , mua tặng tỷ.”