Đối tượng yêu qua mạng của tôi hóa ra lại là đại gia lắm tiền - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-15 21:28:18
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa chung cư vì để lâu quá nên tự động đóng .
cúi xuống chiếc túi trong tay, khẽ thở dài một tiếng.
"Cảm ơn."
nhận lấy món quà.
Lần , thực sự lưng bước , biến mất màn đêm.
Đêm khuya, sấm sét rền vang.
dậy đóng cửa sổ, như ma xui quỷ khiến mà liếc mắt xuống .
Cậu vẫn còn ở đó.
Cậu trong xe mà vẫn nguyên chỗ cũ, khẽ ngẩng đầu lên.
Dường như là đang về phía phòng .
bóng đêm quá dày đặc, rõ .
Vừa định bật đèn để cho kỹ thì cơn mưa rào bất ngờ ập xuống.
Màn mưa mờ mịt tầm , lúc thì chẳng còn thấy gì nữa.
Cơn mưa lớn nhanh ch.óng ướt sũng chiếc áo sơ mi trắng của .
Ánh đèn đường vàng vọt xuyên qua màn mưa, phủ lên .
Trông mong manh và tan vỡ như một đóa hải đường trong đêm bão.
dán mắt cái bóng đen đó, đến nỗi quên bẵng mất mục đích tới đây là gì.
Lý trí đấu tranh dữ dội nhưng cuối cùng vẫn thôi thúc bởi bản năng cứu rỗi. cầm ô đẩy cửa bước ngoài.
Sự khao khát cứu rỗi từ mà , tự hỏi vô .
Cuối cùng, đành quy kết nó cho đứa trẻ tội nghiệp mà năm mười mấy tuổi suýt chút nữa cứu .
Đó là đứa trẻ nhà hàng xóm.
Nghe bé bố gửi nuôi ở nhà .
Gia đình nhận nuôi dường như chẳng mấy ưa bé, họ thường xuyên bỏ đói .
Cứ đến giờ cơm tối, bé tựa cửa sổ ban công sang nhà .
lúc đó cũng chẳng đủ ăn, nên mỗi như ôm khư khư bát cơm lòng vì sợ tranh mất.
Chẳng bao lâu , tiếng kêu la đau đớn vì đ.á.n.h đập của đứa trẻ vang lên.
thể thấy, thể thấy.
chẳng gì cả.
Sau đó, cuối cùng cũng lấy hết can đảm để báo cảnh sát.
Cảnh sát đến bắt đàn ông nhà đó nhưng đứa trẻ cũng biến mất tăm.
Có bán , bảo đ.á.n.h c.h.ế.t, cũng bố đón về.
Vì cái c.h.ế.t của , gặp ác mộng suốt mấy tháng trời.
Lúc đó chỉ nghĩ, giá như dũng cảm thêm một chút thì mấy.
Giá như báo cảnh sát sớm hơn.
Giá như thể rủ ăn cơm chung.
......
Tiếc rằng đời "giá như".
Chuyện đó trở thành nỗi ám ảnh của .
Nó ảnh hưởng đến việc kết giao bạn bè, chọn yêu và cả vô những lựa chọn của .
Cho đến tận bây giờ, vẫn đang là tình nguyện viên của một tổ chức chống bạo lực gia đình.
“Lên lầu .”
che ô qua đầu Lâm Vu, ném chiếc áo khoác tiện tay cầm theo mặt .
Cậu chậm chạp chớp mắt, đôi lông mi dài vẫn còn đọng những giọt nước mưa.
Sau đó, như một con robot, từ từ mở áo khoác mặc .
Cậu khẽ rùng một cái, mỉm vùi mặt cổ áo.
“Chị ơi… Em thực sự lên lầu ?”
mặt , tránh ánh mắt ướt át của : "Không lên thì lái xe biến cho khuất mắt."
“Em .” Cậu nắm c.h.ặ.t lấy tay áo , : “Chị cho em đến nữa, chỉ cần em , em thể thấy chị mãi .”
bất lực nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
xoay tay nắm lấy bàn tay đang đặt tay áo , kéo lên lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doi-tuong-yeu-qua-mang-cua-toi-hoa-ra-lai-la-dai-gia-lam-tien/chuong-3.html.]
Về đến nhà, lập tức đẩy phòng tắm.
Ném cho một chiếc khăn tắm mới và một chiếc áo phông nam chẳng của yêu cũ nào để .
Cửa phòng tắm đóng , bên trong vang lên tiếng nước róc rách.
tựa bàn bếp, những lát gừng và đường đỏ đang sôi sùng sục trong nồi.
Trong tai giờ chỉ còn tiếng nước chảy.
Mãi đến khi nước trong nồi b.ắ.n trúng bỏng, mới sực tỉnh.
Mình đang cái gì thế ?
Chẳng là bao giờ với cũ ?
Sao tự dưng mủi lòng thế ?
Mấy gã yêu đây, lúc chia tay cứ lóc om sòm, đòi sống đòi c.h.ế.t còn chẳng mảy may động lòng mà.
Sao mới chỉ dầm mưa một chút mà rối hết cả lên .
Còn kịp nghĩ lý do thì cửa phòng tắm mở.
Cậu bước , mặc chiếc áo phông cũ rõ ràng là vặn.
Cậu lúng túng kéo kéo vạt áo.
“Chị ơi, cái chật quá.”
Cậu dùng ánh mắt ngây ngô quanh một lượt hỏi: "Chị ơi, chú ch.ó nhỏ nhà chị ?"
.
Nhìn đôi gò má đỏ ửng vì nóng, mái tóc ẩm rủ xuống trán đầy mềm mại và óng ánh, bờ vai lệch khiến xương quai xanh hiện rõ, và cả vệt nước đang từ từ lăn xuống từ mái tóc.
Trông thuần khiết, gợi cảm một cách kỳ lạ.
đổ bát canh gừng nấu xong , đẩy đến mặt .
“Không con ch.ó nào cả, lúc chị thế là trêu em thôi.”
Cậu dùng hai tay bưng lấy cái bát, lập tức nhấp từng ngụm nhỏ.
Uống vài ngụm, chợt ngước mắt , trong đôi đồng t.ử ướt át phản chiếu bóng hình .
“Chị ơi.” Cậu khàn giọng, khẽ hỏi: “Vậy em chú ch.ó nhỏ của chị ?”
Con mà, hễ lùi một bước thì sẽ lùi thêm cả vạn bước.
Cứ thế lùi dần, cho đến khi chẳng còn giới hạn nào nữa.
Thậm chí tự thuyết phục chính .
Sống đời, ai mà chẳng lúc mạo hiểm.
Mê vì sắc thì cứ để mê .
ngả sofa, vắt chéo chân nhướng mày .
“Chỉ mồm thôi mà cơ hội tự rơi xuống đầu ?”
Yết hầu khẽ động, ánh mắt chằm chằm: "Vậy em thế nào, chị dạy em ?"
nghiêng đầu mỉm với :
“Biết còn hỏi, như thế là một đứa trẻ ngoan .”
Đôi mắt nheo , tràn đầy vẻ chiếm hữu.
Rất nhanh, x.é to.ạc chiếc áo phông chật chội ném phắt .
Ném sâu trong thùng rác.
kéo ngăn kéo bàn , lấy một "vật" sắp hết hạn ném lên .
Cuối cùng, vùi đầu hõm cổ , uất ức hỏi:
“Chị ơi, cho em một danh phận ?”
chỉ chứ gì.
dùng một ngón tay chạm n.g.ự.c , đẩy xoay xuống giường, thẳng phòng tắm.
Sáng hôm .
đến công ty đầy nửa tiếng thì hoa gửi tới.
Lần là 999 đóa hồng Pink Ohara.
Bó hoa khiêng khỏi thang máy một cách khó khăn đặt ngay ngắn sàn ở quầy lễ tân.
vẫn chia hoa cho đồng nghiệp như khi, chỉ lấy một bông kèm theo tấm thiệp mang văn phòng.
Mở , bên trong vẫn là một dòng chữ bằng b.út máy nắn nót:
“Bánh đậu xanh chỉ hạn sử dụng trong ba ngày thôi, tối nay chị về nhà sớm nhé.”