Đối tượng yêu qua mạng của tôi hóa ra lại là đại gia lắm tiền - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 21:28:19
Lượt xem: 151

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bất lực thở dài.

 

Mấy chuyện nhắn tin một cái là xong, hoa hoét gì.

 

Chợt, sực nhớ vẫn kéo Lâm Vu khỏi danh sách đen.

 

Vừa cầm điện thoại lên định mở WeChat thì nhận tin nhắn của khách hàng.

 

vội vàng gỡ chặn dậy việc ngay.

 

Công việc cứ thế cuốn cho tới tận tối mịt.

 

Đến khi cầm điện thoại, cứ ngỡ như thế giới trải qua ngày tận thế.

 

Tin nhắn sớm nhất là từ lúc mười giờ sáng.

 

Cô bạn nhất của , Đinh Xán Xán gửi tin:

 

[Bà ơi, tớ đến Bắc Kinh công tác mấy ngày, sẵn tiện ghé thăm bà luôn, bà nhà ?]

 

[Ngày thường thế chắc bà đang ở công ty . Tớ gần 40 tiếng ngủ, buồn ngủ sắp c.h.ế.t đây . Tớ chìa khóa nhà bà nên cứ nhà đợi nhé. Tối về nhớ mua thêm phần cơm cho tớ nữa đấy.]

 

Mười phút , Đinh Xán Xán nhắn tiếp:

 

[Bà ơi, "giấu " trong nhà đấy ?]

 

[Gu của bà thật sự ai quản nổi ? Đứa trẻ trông cứ như thành niên .]

 

[Bà ơi, hỏi tớ quan hệ gì với bà, tớ thuận miệng c.h.é.m gió là yêu cũ, giờ tớ như hầm thịt tớ tới nơi .]

 

[Tớ chuồn ngoài đây, gửi bà địa chỉ khách sạn . Tối tan qua tìm tớ ngay nhé, nhớ đấy, tìm tớ ! Trọng sắc khinh bạn là đời phỉ nhổ đấy.]

 

[Lần hình như bà lầm , cái ở trong nhà trông dạng .]

 

thoát mở cuộc trò chuyện với Lâm Vu.

 

[Chị ơi, tối nay về sớm ăn cơm nhé.]

 

[Hửm? Có dùng chìa khóa mở cửa nhà , cô bảo cô yêu cũ của chị. Chị ơi, thật ?]

 

[Chị ơi, chị trả lời em? Em hỏi nữa là chứ gì? Trả lời em mà, em .]

 

[Chị ơi~ Chị ơi~ Chị ơi~]

 

Những tin xem kỹ nữa.

 

Đại loại nũng, nịnh nọt bảo về nhà sớm.

 

thu dọn đồ đạc chuẩn rời .

 

Lúc cửa thang máy, nhân viên đang đợi cùng đột nhiên :

 

“Cà phê hôm nay sếp Lý đặt ngon lắm ạ, cảm ơn sếp nhiều.”

 

ngẩn một lát.

 

“Cà phê ?”

 

Cậu nhân viên vẻ e dè , ấp úng : "Vâng ạ, cà phê ở quán đang hot ạ, khó mua lắm."

 

Trong phút chốc, chợt nhớ điều gì đó, liền nhấn khung chat với Lâm Vu.

 

[Em mua cà phê cho chị đấy, việc thì cũng chú ý nghỉ ngơi điều độ nhé.]

 

[Để gây rắc rối cho chị, em mua cho cả công ty luôn ạ.]

 

[Tiệm là hồi đại học em mở chơi thôi, nếu chị thích, ngày nào em cũng gửi qua cho chị.]

 

Cửa thang máy đúng lúc mở .

 

giơ tay hiệu cho nhân viên trẻ bên cạnh, bấm gọi cho Lâm Vu.

 

"Chị tan ."

 

Đầu dây bên khẽ ừ một tiếng.

 

tiếp: "Đinh Xán Xán bảo chị đến khách sạn tìm , em thấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/doi-tuong-yeu-qua-mang-cua-toi-hoa-ra-lai-la-dai-gia-lam-tien/chuong-4.html.]

 

Cậu khựng một chút mới trả lời: "Bạn bè vất vả lắm mới gặp một , em đương nhiên là ý kiến gì . Nếu hai uống rượu thì cứ gọi cho em, em sẽ đến đón chị. Buổi tối trời lạnh, chị nhớ chú ý giữ ấm."

 

nhịn mà bật : "Nếu chị ngủ qua đêm thì ?"

 

Lần im lặng lâu hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý: "Vâng, sáng mai em qua khách sạn đón chị đưa chị nhé, ?"

 

tiếp tục hỏi, dường như hạ quyết tâm bắt nạt đến phát mới thôi.

 

"Ở qua đêm với bạn gái cũ cũng ? là một bé ngoan ngoãn điều, phiền em mang mấy món đồ trong ngăn kéo bàn đến khách sạn cho ?"

 

Lần , đầu dây bên chẳng hề do dự.

 

"Chị ơi, đừng như thế mà, chị?"

 

đeo tai Bluetooth, soạn tin nhắn báo hủy hẹn với ai đó điện thoại, nhấn nút xuống của thang máy.

 

"Nếu chị nhất quyết thì em tính ?"

 

"Thế thì em sẽ mua cái khách sạn đó luôn, để cho chị ."

 

Câu mang chút vẻ ấm ức, trong đầu tự động hiện lên gương mặt dỗi hờn của , khiến càng kìm nụ .

 

"Lâm , danh phận gì mà bá đạo thế , danh phận thì đây? Chẳng lẽ định nhốt cho chị khỏi cửa luôn chắc."

 

Đầu dây bên truyền đến tiếng thở trầm và chậm.

 

"Chị ơi, đừng trêu em nữa, về nhà mà."

 

Giọng điệu rõ ràng là đang nũng, nhưng cực kỳ hưởng thụ chiêu .

 

hít một thật sâu, bước khỏi thang máy.

 

"Nửa tiếng nữa chị về đến nhà, hy vọng “ Ốc Sên” nào đó nấu xong cơm tối và đợi chị ở nhà nhé."

 

Tiếng của Lâm Vu vang lên qua điện thoại, khiến vành tai ngứa râm ran.

 

"Vâng, em đợi chị về nhà."

 

Trên đường về nhà, ngoài dự đoán, Đinh Xán Xán trách móc là kẻ "trọng sắc khinh bạn".

 

Đang lải nhải qua điện thoại rằng bản lặn lội đường xá xa xôi đến đây một chuyến chẳng dễ dàng gì, thì bên phía vang lên tiếng gõ cửa.

 

"Chào cô Đinh."

 

"Chuyện là thế , phòng của cô hướng mặt đường nên buổi tối sẽ ồn, phía chúng nâng hạng phòng lên căn hộ cao cấp miễn phí cho cô, nhu cầu ạ?"

 

Đinh Xán Xán một tay che điện thoại, giọng vọng xa và trầm đục.

 

" ở đây thấy , cần ."

 

"Vâng ạ, còn tiền phòng , ông chủ dặn là sẽ thu bất kỳ chi phí nào của cô nữa. Cô yêu cầu gì cứ báo với lễ tân, chúng sẽ cố gắng hết sức giải quyết cho cô. Chúc cô một kỳ nghỉ vui vẻ."

 

Sau khi kết thúc cuộc đối thoại đó, giọng của Đinh Xán Xán nhanh ch.óng trở bình thường.

 

"Bà ơi, lão sếp keo kiệt nhà tớ chẳng nữa, tự nhiên cho tớ nghỉ phép hẳn một tuần mà vẫn hưởng nguyên lương."

 

"Cả tuần tới tớ thể tha hồ chơi ở Bắc Kinh ."

 

"Cưng ơi, cưng đúng là ngôi may mắn của tớ mà."

 

chợt nghĩ đến điều gì đó.

 

Một gã thiếu gia giàu khoa trương, hễ gặp mặt là tặng xe, tặng cả trung tâm thương mại.

 

Và một " Ốc Sên" khi ghen cũng chỉ dám yếu ớt thốt một câu "đừng như thế mà, chị".

 

Xem ở bên ngoài, là một con sói con thích đ.á.n.h dấu lãnh thổ và phô trương sức mạnh.

 

Về đến nhà, đẩy cửa , thấy căn phòng trang hoàng theo một phong cách khác.

 

Rèm cửa thành loại hai lớp, một lớp voan mỏng và một lớp vải dày cản sáng.

 

Trên kệ tivi, chỗ trống đây giờ đặt một bình hoa tinh xảo và mắt.

 

Ngay cả chiếc ghế dài giày ở lối cũng đặt thêm một chiếc gối tựa lưng.

 

 

Loading...