Nói thì lâu hai liên lạc, cô đóng gói công ty học việc .
Thu Tranh bèn thu dọn một chút xuống lầu.
“Tranh Tranh!”
Vừa xuống lầu ôm lòng, cảm giác thoải mái quen thuộc thể chối từ , nhưng nghĩ đến AO khác biệt, cô vẫn miễn cưỡng đẩy .
“Sao cô đến đây?”
Người phụ nữ mặt đúng là khuôn mặt và nụ mê hoặc chúng sinh, rạng rỡ, tươi sáng, tự tin, ngay cả Thu Tranh cũng thấy hoảng hốt.
“Hôm nay khó khăn lắm mới giải phóng, chẳng đến thăm em đây .” Cô Thu Tranh từ xuống một lượt: “Thế nào? Ở đây quen ?”
“Rất . Cô uống gì? bảo dì Lưu chuẩn .”
“Thôi thôi.” Ôn Lâm kéo tay cô: “ , cứ ở mãi trong nhà gì vui? Chúng ngoài chơi. Em là nhà văn, nhà văn chẳng cần thực tế ?”
“Hả?”
Thu Tranh trở tay kịp, cô chuẩn tâm lý ngoài còn đang do dự thì đẩy .
“ cho em , thời gian qua chịu khổ ít , em cùng mà.”
Cô đáng thương quá, Thu Tranh thực sự chịu nổi nũng với , cứ thế kéo ngoài.
Ôn Lâm cũng chẳng khác, đưa Thu Tranh đến trường đua ngựa.
Cô rõ ràng là khách quen ở đây, thấy cô đều cung kính chào hỏi.
“Tranh Tranh, em cưỡi ngựa ?”
Thu Tranh thực cũng hẳn là , cô chỉ trải nghiệm một khi du lịch ở kiếp .
“Một chút chút.”
Ôn Lâm liền sang dặn dò ngay: “Chọn cho bạn một con ngựa ngoan ngoãn một chút, thêm một huấn luyện viên trông chừng nữa.” Nhìn Thu Tranh một cái bổ sung: “Tìm một Omega nhé.”
“Vâng.”
Nhân viên quả thực tìm cho Thu Tranh một Omega, nam Omega, cho nên cô từ chối ý định cùng lên ngựa của đối phương, tự lên, Omega đó thì dắt dây cương giúp cô.
Ôn Lâm ở bên cạnh mà buồn , chị dâu của cô cũng thú vị thật đấy.
Nghĩ , tay cũng khởi động gân cốt, cô thực sự bức bối lắm .
“Tranh Tranh, em từ từ quen nhé, chạy một vòng .”
Thu Tranh đồng ý, chỉ thấy chân Ôn Lâm kẹp một cái, con ngựa lập tức lao v.út , từ xa, ngựa thật tư sảng khoái.
Khu vực quan sát bên cạnh trường đua tụ tập ít , lúc ánh mắt đều đổ dồn về phía Ôn Lâm, Thu Tranh thậm chí thể rõ sự ngưỡng mộ che giấu mặt họ.
Ôn Lâm cũng thấy, cô vẫy vẫy tay về phía đó, đám như mất hồn còn cô gái che miệng giấu sự kích động.
Chà, nhân khí của cô cao thật đấy.
Thậm chí khi Thu Tranh cúi đầu xuống, Omega dắt dây cương cho cũng đang chằm chằm về phía đó chớp mắt.
“Cô Ôn trông yêu thích nhỉ.” Thu Tranh cảm thán một câu.
Omega bên theo bản năng tiếp lời.
“Chứ còn nữa, cô như , gia thế cũng , đặc biệt là mùi tin tức tố đó.”
khi câu , mũi thậm chí còn khẽ ngửi ngửi, trong mắt lóe lên sự si mê:
“cô cũng là Omega, chắc chắn thể hiểu .”
Thu Tranh hiểu , thế , cô cảm thấy chắc chỉ tính là nửa Omega thôi.
“Nghe cô đối xử với tình nhân cũng luôn chu đáo và hào phóng, ai mà ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-125.html.]
Omega đó đến đây, cuối cùng cũng nhớ phận của lúc cũng như việc Thu Tranh cùng Ôn Lâm, sắc mặt đổi, vội vàng xin :
“Xin , ý đó, cô trông xứng đôi với cô Ôn, cô chắc chắn là thật lòng .”
rõ ràng, lời chính cũng tin.
Thu Tranh buồn : “Anh hiểu lầm , và cô Ôn chỉ là bạn bè thôi.”
Điện thoại báo tin nhắn mới, Thu Tranh lấy xem là Ôn Diên gửi đến.
Ôn Diên: Hôm nay còn khen cà vạt của .
Ôn Diên: Mắt thẩm mỹ của em .
Nói thì cũng quên mất từ bao giờ, cứ thích gửi mấy tin nhắn linh tinh như , giống như đang chia sẻ cuộc sống thường ngày.
Thu Tranh lướt lên , quả thực là như , khi một ngày gửi tin nhắn còn nhiều hơn cả năm ngoái cộng .
Ngược là cô trả lời thì nhiệt tình như thế.
Cô nghĩ ngợi, thấy áy náy, vẫn trả lời, vì đang ngựa gõ chữ tiện nên cô gửi tin nhắn thoại.
Ôn Diên bấm ngay lập tức.
“Đó cũng là do vốn dĩ trai .”
Giọng quen thuộc cứ thế truyền đến, thực Thu Tranh cảm thấy chỉ một câu thật lòng thôi nhưng lọt tai đàn ông, gần như chẳng khác gì tán tỉnh.
Tai nóng lên.
khi tin nhắn thoại kết thúc, vẫn bấm nữa đó đưa điện thoại lên tai, nữa.
Giọng ở cách gần, dường như hơn.
Thu Tranh nhận tin nhắn trả lời của Ôn Diên.
Ôn Diên: Hôm nay cũng trai lắm .
Thu Tranh nhíu mày nhíu mày, cô nghi ngờ, Ôn Diên đoạt xác ? Thế mà còn học cách khiêm tốn?
Giây tiếp theo một bức ảnh nữa gửi đến.
Thu Tranh bấm xem là ảnh tự sướng của gương .
Người đàn ông thậm chí còn đút một tay túi quần tây, hai chân bắt chéo, tạo dáng hẳn hoi.
Xí~~ khiêm tốn cái nỗi gì, đây là cảm thấy , chắc là đang đợi cô khen chứ gì? Vẫn là con thiên nga trắng kiêu ngạo, nhưng từ ngầm quyến rũ chuyển sang công khai quyến rũ .
Thu Tranh nể tình vẫn khen một câu: Đẹp lắm.
Khi trợ lý bước , Ôn Diên vẫn gương , giữ nguyên tư thế cúi đầu xem điện thoại, trong ánh mắt tràn đầy nụ vô thức.
Thật nỡ thẳng.
Cậu vội vàng dời mắt, lùi hai bước gõ cửa, Ôn Diên quả nhiên hồn, thẳng hơn.
“Có chuyện gì ?” Lúc vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Trợ lý cũng coi như thấy cảnh tượng .
“Có một tình hình cần báo cáo với ngài.”
Cuối cùng Thu Tranh trả lời tin nhắn của Ôn Diên nữa.
Ôn Lâm đưa cô chơi thêm vài nơi.
Cảm nhận duy nhất của cô là thực sự yêu thích, cứ như một con bướm xinh bay lượn, mỗi đóa hoa nở rộ dường như đều đang mời gọi cô dừng chân.
“Tranh Tranh.”
“Hả?”