Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-05-03 00:24:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái tìm thấy trong phòng, vẻ là t.h.u.ố.c uống thường xuyên, chắc do vội quá nên để . đoán, trong thời gian ngắn thể thoát khỏi sự kiểm soát của tin tức tố, độ tương thích 85% mà chán ghét Từ Hân như , liệu liên quan đến loại t.h.u.ố.c .”

Ôn Diên nhận lấy xem, bề ngoài chỉ là viên nang bình thường, thấy gì đặc biệt. Hắn trầm ngâm:

“Tên Phương Lâm lẽ mù tịt về d.ư.ợ.c lý mới đúng. Đi điều tra thêm những tiếp xúc trong một năm nay.”

“Vâng.”

Ôn Diên đưa lọ t.h.u.ố.c .

“Mang về xét nghiệm.”

“Vâng.”

Cuối cùng, cảm xúc của Ôn Diên mới từ từ dịu đôi chút, tiếp theo, gặp tên “ xanh” tiểu tam .

“Đỗ xe của ở vị trí .” Là chỗ với Thu Tranh.

“Vâng.” Trợ lý hỏi nhiều.

Nghĩ đến những lời “ ngôn ngữ” của tên xanh tiểu tam trong điện thoại, Ôn Diên hận đến ngứa răng. Thu Tranh rõ ràng đồng ý , cần giả nhân giả nghĩa .

Còn cố tình chia rẽ.

Kẻ nhòm ngó vợ nhiều quá, thể để bất kỳ ai cơ hội. Có lẽ vì sự tàn bạo tan hết, trong khoảnh khắc, đàn ông thậm chí nảy sinh ý định tiễn Mộc Nhất Phàm luôn.

nghĩ đến khuôn mặt của Thu Tranh, hồi lâu , vẫn thở dài.

Hắn nghĩ đến vô khoảnh khắc mật của hai , cũng... chắc thua, đúng ?

Xe của Thu Tranh còn đến nơi thấy từ xa chiếc xe của Ôn Diên đỗ bên đường và đàn ông dáng thẳng tắp cạnh xe.

 

Trông vẻ , thực đường đến đây cô cũng lo lắng, lúc trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

, khi dừng xe xuống, cô vẫn về phía đó hỏi: “Thế nào ? Người thương chứ?”

Vẻ mặt vốn còn lạnh lùng cứng rắn của đàn ông khi thấy cô dịu , lúc bỏ qua sự quan tâm trong giọng điệu của cô, ánh mắt càng trở nên dịu dàng hơn nhiều.

.”

Thu Tranh một vòng quanh xe, thực sự nghĩ mãi .

“Xe lái kiểu gì mà...” Cô vẻ mặt khó tả: “Hay là chuyện lái xe cứ để tài xế ?”

Bị cô chê bai như , vẻ mặt Ôn Diên cứng , lí nhí biện minh cho : “Nổ lốp trách ? Thực lái xe... như thế .”

Thôi đừng nữa trai , Thu Tranh thầm than trong lòng, nể mặt lòng tự trọng của nên .

“Sao ở phòng thí nghiệm?” Thu Tranh hỏi.

“Hôm nay chút việc ngoại cần.”

“Ngoại cần? Các cũng ngoại cần ?”

Hiếm khi thấy Thu Tranh vẻ hứng thú với công việc của , Ôn Diên trả lời kiên nhẫn: “Thí nghiệm chỉ tiến hành trong phòng thí nghiệm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-132.html.]

“Cũng , xe tính ?”

“Đã gọi xe cứu hộ .”

Khi Ôn Diên chuyện với cô, ánh mắt lơ đãng liếc qua vẫn đang ở ghế phụ, thấy , cố ý hỏi, chỉ chuyện câu câu chăng với Thu Tranh, quả nhiên một lát , trong xe yên nữa, chủ động xuống xe.

“Chào Ôn.”

Mộc Nhất Phàm chào hỏi, đó chiếc xe, lộ vẻ ngạc nhiên:

“Ái chà, xe sản phẩm nhà chúng ? Sao nổ lốp thế ? Đây là sự cố nghiêm trọng đấy, là để gọi đến điều tra nguyên nhân.”

“Không cần .” Giọng Ôn Diên lạnh lùng, nhưng ngay đó sang Thu Tranh dịu dàng: “Ở đây gọi xử lý , chúng lên xe .”

Mãi đến khi Ôn Diên bên cạnh xe Mộc Nhất Phàm mới phản ứng , lắm tên xanh! Pha là nhắm ghế phụ, chẳng , lúc đàn ông vô cùng thản nhiên mở cửa ghế phụ.

Ôn Diên chiếm tiên cơ nhưng tâm trạng duy trì bao lâu, khoảnh khắc mở cửa xe, cơ thể cứng đờ tại chỗ.

Tin tức tố hàng ngày sẽ lưu mùi lâu , Thu Tranh cũng giải phóng quá lâu, cho nên hai xuống xe gió thổi một cái là gần như hết mùi.

trong gian kín của xe thì khác, vì quá quen thuộc, Ôn Diên dễ dàng bắt mùi tin tức tố quen thuộc đến thể quen thuộc hơn đối với .

Mùi hương ngày thường ngọt đến mức khiến , lúc chỉ mang đến sự lạnh lẽo.

Tay Ôn Diên nắm c.h.ặ.t cửa xe, hồi lâu động đậy. Mùi tin tức tố đối với Alpha và Omega đều là chuyện quá bình thường, mùi hương còn lưu trong xe lúc cũng chứa chút ý tứ mập mờ nào.

Không lý do gì để nảy sinh cảm xúc vì chuyện .

Ôn Diên tự nhủ với như , nhưng ngăn những suy nghĩ khác liên tục nảy trong đầu.

Mộc Nhất Phàm là đặc biệt.

Chỉ Mộc Nhất Phàm là đặc biệt.

Thu Tranh, kiểm soát tin tức tố nghiêm ngặt đến mức gần như hà khắc, ngay cả phòng ở cũng gần như mùi, chủ động giải phóng cho Mộc Nhất Phàm.

Độ tương thích của Thu Tranh, chỉ đơn thuần là bằng 0.

Mộc Nhất Phàm là duy nhất 0, thậm chí là tám mươi.

Tất cả sự tự tin xây dựng khi đến đây, gần như sụp đổ trong khoảnh khắc .

Mộc Nhất Phàm lúc lập trường gì để tranh giành, trong lòng than thầm thất sách “hiểu chuyện” chui ghế , vốn định thêm vài câu châm chọc nhưng còn vững, một luồng tin tức tố sắc bén đột nhiên lan tràn điên cuồng.

Mùi hương đó bá đạo và nồng đậm, nhanh ch.óng cuốn lấy và tiêu diệt sạch sẽ chút hương quýt ngọt ngào vốn chẳng còn bao nhiêu trong xe.

Mộc Nhất Phàm ngoại trừ sự nặng nề áp lực thì cảm nhận gì khác.

Sắc mặt cũng đổi.

Trước khi phân hóa, thật lòng hy vọng thể phân hóa thành một Beta, một Beta gần gũi với Trái Đất nhất, tin tức tố và kỳ mẫn cảm quấy nhiễu.

Đây là đầu tiên, đột nhiên nảy sinh sự cam lòng, giá như là một Alpha thì , ít nhất trong những lúc như thế , đến mức áp chế chút sức phản kháng nào.

Sự uy h.i.ế.p kết thúc khi Thu Tranh mở cửa ghế lái.

 

Loading...