Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-05-03 00:25:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa chạm mắt, là Ôn Diên tránh ánh mắt của cô cũng khiến cảm giác khác lạ của Thu Tranh giảm ít, cô định tinh thần hỏi: “Sao hôm nay tan sớm thế?”

Cô suýt tưởng ngủ đến trưa, lấy điện thoại xem cũng đến giờ tan mà.

“Hôm nay nghỉ, đến công ty.” Ôn Diên đặt máy tính bảng trong tay sang một bên dậy khỏi ghế sofa: “Đói ? bưng đồ ăn cho em.”

Thu Tranh mới nghĩ thế mà đến công ty thật hiếm thấy, câu càng kinh ngạc hơn.

“Hả?” Hắn bưng đồ ăn cho cô? “Dì Lưu ?”

cho họ nghỉ .”

Dì Lưu và dì Bạch bình thường cũng ngày nghỉ, đa phần là luân phiên nghỉ, Thu Tranh ngạc nhiên khi Ôn Diên chủ động cho họ nghỉ.

Ông chủ cũng phết.

“Vậy đừng bận rộn nữa, họ ở đây, ngoài ăn cũng , đằng nào cũng ngoài mà.”

Ôn Diên im lặng một lát mới mở miệng: “ cũng ăn.”

Cứ như chuyên tâm đợi ở đây để ăn cơm cùng cô . Lời từ chối của Thu Tranh cuối cùng thốt , đương nhiên cũng ngại ở đó, bèn theo bếp.

Lúc mới giữa buổi sáng, ăn vẫn là bữa sáng cũng phức tạp, vẻ là dì Lưu chuẩn xong khi , cháo vẫn đang hâm trong nồi, Ôn Diên múc cháo, Thu Tranh thì lấy các món ăn khác trong tủ giữ nhiệt .

Đột nhiên, cô đàn ông một câu.

“Bánh quy nhỏ, ngon lắm.”

Thu Tranh ngẩn , nhớ bánh quy chiều qua, Ôn Diên nếm ?

: “ chỉ đại theo hướng dẫn mạng thôi.”

Vừa mở tủ, bánh quy cô vẫn đó, ngay cả cái nơ cô thắt cũng y nguyên, ơ kìa? Vậy Ôn Diên nếm cái gì?

thấy khay nướng trống bên cạnh.

“Anh ăn hàng ?” Thu Tranh kinh ngạc.

“Ừ.” đàn ông vẫn cụp mắt cô, bát cháo thứ hai múc xong: “dì Lưu trong túi là em mang ngoài.”

Cái ... như cô ngược đãi “chính thất” .

nghĩ thích đồ ngọt nên để phần cho .” Thu Tranh mở túi: “ nếm hàng , nếm thử thành phẩm ?”

Ôn Diên nãy giờ tránh ánh mắt cô cuối cùng cũng sang, hôm nay thực sự khác, trong đôi mắt đó, luôn như kìm nén điều gì, toát vẻ thôi.

Thu Tranh lấy cho mấy cái, đương nhiên, vẫn để một ít, hôm qua cô với Mộc Nhất Phàm là bánh quy, hôm nay thể tay gặp .

Ngược Ôn Diên, khi nếm một miếng, trong mắt hiện lên vẻ thỏa mãn, Thu Tranh tưởng bánh quy của để qua đêm biến thành mỹ vị trần gian gì đó, tự cũng nếm thử một miếng.

Cũng ngon hơn ?

Hai cuối cùng cũng bàn ăn bắt đầu dùng bữa.

“Hôm nay ngoài ?” Ôn Diên hỏi cô.

Thu Tranh cảm thấy dường như gì đó, cứ như ngoài , nhưng im lặng một lúc cũng chỉ đối phương hỏi: “Vậy bao giờ em về?”

Họ cũng chỉ uống chiều thôi: “Chiều nhỉ? Nhanh thôi.” Cô liếc biểu cảm của Ôn Diên, hiểu bổ sung một câu: “Chắc là sẽ về ăn cơm tối.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-141.html.]

Vẻ mặt đàn ông đó rõ ràng giãn nhiều.

Thu Tranh ăn nhiều, giờ lỡ cỡ thực sự giờ ăn của cô, sandwich và cháo đều ăn hết liền để sang một bên.

Đang định dọn dẹp thì Ôn Diên ngăn : “Em để đó, lát nữa dọn luôn một thể là .”

“Không , mang qua là mà.”

thái độ của đàn ông kiên quyết, cô nghĩ ngợi cũng kiên trì nữa: “Vậy phiền nhé, đây?”

Ôn Diên cô: “Ừ.” Mãi đến khi Thu Tranh đến cửa thang máy, đàn ông theo mới gọi cô một tiếng: “Thu Tranh.”

Thu Tranh đầu .

“Về sớm nhé.”

Dáng vẻ của , giống hệt chú cún con tiễn chủ nhân khỏi nhà, Thu Tranh gật đầu bừa, suy nghĩ cũng hỗn loạn trong giây lát, Ôn Diên hôm nay, thực sự khác.

Cô xuống gara ngầm, chọn một chiếc xe để lái còn chiếc xe nhỏ màu xanh của cô, để xó bao lâu từ nghèo lên giàu dễ chứ từ giàu xuống nghèo khó lắm.

Khi xe chạy khỏi biệt thự, cô lờ mờ cảm thấy ánh mắt khó tả phía quấn lấy , mãi đến khi lái xa, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Ôn Diên dõi theo xe Thu Tranh cho đến khi biến mất .

, trái tim dường như cũng trống rỗng một mảng.

Thu Tranh, Thu Tranh, cái tên lặp lặp trong lòng, vợ của , Omega của , chỉ cần nghĩ đến thôi, linh hồn dường như cũng run rẩy.

 

Đây đầu tiên trải qua kỳ mẫn cảm, nhưng khao khát dường như mãnh liệt hơn bao giờ hết, chỉ là niềm vui thể xác, dường như đang khao khát sự an ủi mà bản từng coi thường.

Sự an ủi mà từng cho rằng chỉ những kẻ yếu đuối mới cần.

Khi cô sẽ về ăn tối, Ôn Diên thực sự vui, chỉ vì cô sẽ về mà còn vì giọng điệu đó rõ ràng là an ủi .

Hắn từng nghĩ đến việc giữ Thu Tranh , nhưng từ lúc thấy cô, tin tức tố của rõ ràng quấn lấy, khao khát, níu kéo của thể hiện chút che giấu, nhưng đối phương lựa chọn phớt lờ.

Cô quyết tâm ngoài nên Ôn Diên ngăn cản, thậm chí rõ ràng cô để ít nhất một chút tin tức tố cho , nhưng nghĩ đến việc cô gặp ai, .

Hắn sợ mùi hương sẽ lưu cho Mộc Nhất Phàm.

Dù chỉ một chút xíu cũng .

Cứ như một lúc lâu, mới từ tầng hai bàn ăn, chỉ là ở vị trí của đó mà chỗ của Thu Tranh, cầm lấy đồ ăn phụ nữ ăn hết.

Có lẽ vì cảm nhận thở vương vấn của cô, sự bất an và nôn nóng cũng dịu ít.

Thôi bỏ , cứ đợi .

Đợi cô về.

Thu Tranh ngoài cũng chỉ để gặp Mộc Nhất Phàm.

cũng ngoài , giải quyết luôn mấy việc vặt.

Đầu tiên cô đến chỗ bác sĩ Trì học một buổi, mặc dù mơ mơ hồ hồ chẳng học cái gì.

 

Loading...