Người đàn ông nghĩ , cố gắng kìm nén sự bồn chồn trong cơ thể. Ánh mắt cũng từ điện thoại chuyển ngoài cửa sổ từ vị trí của , khéo thể thấy xe cộ từ bên ngoài.
Trước đây cũng thế ? Thời gian đợi cô , khó khăn thế . Trước đây thế nào nhịn nhỉ? Nhịn việc thể cách lâu gặp cô, liên lạc với cô.
Bây giờ bù đắp tất cả thời gian đó quá.
Ôn Diên đợi bao lâu, càng gần đến giờ Thu Tranh thể về, càng thể tĩnh tâm, sự xao động của tin tức tố thể kìm nén nữa, cơ thể cũng chút dấu hiệu kích động.
Hắn thể cảm nhận , kỳ mẫn cảm chỉ đến sớm mà còn mãnh liệt bất thường.
Cách lý trí bây giờ là nên tiêm một mũi ức chế , nhưng Ôn Diên , cuối cùng cũng rời khỏi chiếc ghế đó xuống lầu.
Thu Tranh , cô sẽ về ăn tối, Ôn Diên định chuẩn .
Thực nấu nhiều món lắm, nhưng cái hương vị cũng gì phết là dạy cho .
“Con ít nhất nấu một món khiến cô với cặp mắt khác xưa, cô nhất định thể cảm nhận tình yêu của con trong đó.”
Nghĩ đến đó, động tác của Ôn Diên khựng trong giây lát, giây tiếp theo, âm báo đặc biệt của điện thoại vang lên, suy nghĩ gần như ném đầu ngay lập tức, vội vàng cầm điện thoại lên xem.
Tin nhắn đúng là Thu Tranh gửi.
Thu Tranh: Xin nhé Ôn Diên, bên tạm thời chút việc, thể sẽ về muộn một chút, về ăn cơm .
Thu Tranh: Anh ăn , đừng đợi .
Ôn Diên chằm chằm những dòng chữ đó như thể quen chúng , cảm giác tủi ập đến quá đột ngột mãnh liệt, đàn ông nghiến c.h.ặ.t răng hồi lâu cũng thấy đỡ hơn.
Trong đầu óc tràn ngập ý nghĩ: Cô hứa với , cô rõ ràng hứa với ! Cô sẽ về mà, thể như ?
rốt cuộc, đến trách móc cũng nỡ trách cô, thế là tất cả đều hóa thành sự phẫn nộ đối với Mộc Nhất Phàm.
Chắc chắn là do , chắc chắn giở thủ đoạn gì đó, tên tiểu nhân bỉ ổi vô liêm sỉ đó.
Ôn Diên cầm điện thoại, nhắn chữ nào.
Nếu là bình thường, chắc đến mức như .
Alpha trong kỳ mẫn cảm giày vò trong sự chờ đợi quá lâu, khao khát về thể xác lẫn tinh thần đều đạt đến đỉnh điểm, khi đột ngột thất vọng, nỗi chua xót như nhấn chìm mới ập đến mãnh liệt như thế.
Hắn dùng hết sức lực để thuyết phục bản .
Chỉ là về ăn cơm thôi mà, cô cũng sẽ về, chỉ là muộn một chút thôi.
Muộn một chút thôi.
Thu Tranh nhận tin nhắn trả lời của Ôn Diên chỉ vỏn vẹn một chữ “Được”.
Vẫn là phong cách thường ngày của , nhưng hiểu khiến bất an.
Người bên cửa sổ ngắm cảnh sông bảo cô đừng suy nghĩ lung tung, chỉ là về muộn một chút thôi, cô còn chủ động báo cáo , chắc nhỉ?
Mộc Nhất Phàm uống t.h.u.ố.c ngủ một giấc dậy, quả thực hạ sốt hơn . Cô còn nấu một nồi cháo trắng, gạo với nước bỏ nồi cơm điện là xong, chẳng cần trông coi.
Kết quả lâu quá nấu, tay nghề thụt lùi, gạo nhiều, thành một nồi nửa khô nửa nhão.
Khó nuốt vô cùng.
Ngược Mộc Nhất Phàm quấn quần áo dày cộp đối diện tấm tắc khen ngon: “Ngon, ngon thật, hương vị nhà.”
Cháo trắng nấu khô thì gì ngon chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-143.html.]
Thu Tranh thở dài: “Thôi, ăn là . Ăn nhiều chút, cho mau khỏe. Nhìn to cao mét tám tám thế mà yếu thế?”
Mộc Nhất Phàm suýt sặc, liên quan đến tôn nghiêm, hùng hồn biện minh cho : “ mà yếu ? lớn thế mới là đầu tiên ốm kiểu đấy.”
Thu Tranh gật đầu, tỏ vẻ .
Người đàn ông tủi định lấy cái bánh quy nhỏ cô để bàn, Thu Tranh gạt phắt : “Nhiều dầu mỡ lắm, đừng ăn vội. Lát nữa dày chịu nổi .”
“ ăn một cái thôi.”
“Một cái cũng .”
“Vậy cô để dành cho .”
“Để dành để dành, đều là của hết.”
Mộc Nhất Phàm lúc mới thu tay về.
Anh đặt bát đũa xuống Thu Tranh đuổi lên giường, Thu Tranh điện thoại, giờ cũng còn sớm nữa, cô định lát nữa Mộc Nhất Phàm vẫn định thì sẽ về .
Kết quả một tiếng đo , vốn hạ sốt sốt cao trở .
Thế .
Thu Tranh cuống lên, mặc kệ Mộc Nhất Phàm đồng ý , sống c.h.ế.t lôi đến bệnh viện, đến bệnh viện thì bận tối mắt tối mũi. Đến khi nhận điện thoại của Ôn Diên, cô mới nhớ chuyện .
“Ôn Diên.”
“Thu Tranh.” giọng đàn ông khác thường ngày: “bao giờ em về? Sao em còn về?”
Giọng nhiều ngữ điệu, thoạt như đang chất vấn, nhưng kỳ lạ là Thu Tranh chỉ sự tủi .
“Cái đó...”
Thu Tranh lúc thực sự , vì là ban đêm, nhân viên trực ít, nhiều việc cần nhà chạy đôn chạy đáo:
“Ôn Diên, Mộc Nhất Phàm ốm viện , lúc thực sự , tối nay cũng chắc về .”
Cô dừng một chút hỏi:
“Anh việc gì gấp ?”
Đối phương im lặng lâu, im lặng đến mức Thu Tranh cũng sốt ruột, mới mở miệng.
“Kỳ mẫn cảm của đến .”
Thu Tranh sững sờ, lúc mới nhớ những điều bất thường của đàn ông hôm nay. Cô mất một lúc để cân nhắc, cẩn thận hỏi:
“Vậy thể tiêm t.h.u.ố.c ức chế ?”
Đối với Alpha và Omega, trong kỳ mẫn cảm dù bạn đời bên cạnh thì tiêm t.h.u.ố.c ức chế cũng là biện pháp thường dùng.
Hơn nữa Thu Tranh từng thấy kỳ mẫn cảm của Ôn Diên, đàn ông bình tĩnh tự chủ, gần như khác gì ngày thường.
Hắn chắc là... cũng thường xuyên tiêm nhỉ?
Thu Tranh đợi câu trả lời của Ôn Diên, trong điện thoại chỉ tiếng thở dốc ngày càng nặng nề, nhưng y tá bên gọi mấy .
“Người nhà, nhà giường 23!”
Cô chỉ đành vội một câu: “ xong việc sẽ về ngay.” cúp điện thoại.
Y tá lấy m.á.u xong, Thu Tranh tự mang đến phòng xét nghiệm.