“Thu Tranh.”
Hắn đang gọi cô, giọng điệu suy sụp đến mức... như sắp .
Đáng thương một cách khó hiểu.
Thu Tranh giật tỉnh giấc.
Y tá vặn đến đo nhiệt độ, Thu Tranh hồn dậy theo xem, Mộc Nhất Phàm rõ ràng đỡ hơn nhiều.
Cô bỗng nhớ đến giấc mơ , Ôn Diên lúc ... chắc nhỉ? Trong nhà chắc thể t.h.u.ố.c ức chế chứ?
“Không .” y tá hạ giọng bên cạnh: “36.9 độ, nhiệt độ hạ xuống .”
Thu Tranh thở phào nhẹ nhõm: “Làm phiền cô .”
Cô tiễn y tá khỏi phòng bệnh, cửa mở thì bất ngờ đụng một bóng dáng quen thuộc.
“Thu tiểu thư.” Trên mặt trợ lý Hạ nở nụ ôn hòa.
“Trợ lý Hạ? Sao đến đây?” Thu Tranh vô cùng ngạc nhiên, giờ là mấy giờ ?
“Là thế .” trợ lý Hạ giải thích ngay: “ nãy giáo sư gọi điện cho , bạn cô viện, bảo sắp xếp một chút.”
Quả nhiên phòng bệnh VIP là do sắp xếp.
“ gọi điện , nhưng nghĩ, muộn thế , một cô chăm sóc bệnh nhân ở bệnh viện cũng tiện nên qua xem thử.”
Thực , gần như ngay khi nhận điện thoại của Ôn Diên, trợ lý Hạ cảm thấy chuyện lớn .
Cậu còn lạ gì lý do giáo sư nghỉ phép chứ?
Bây giờ là đang cho , giáo sư đang trong kỳ mẫn cảm còn Thu tiểu thư đang ở bên cạnh tình địch ? Đặt cảnh đó thử xem, trời sập chứ chẳng chơi.
Trợ lý Hạ trong giọng điệu của giáo sư qua điện thoại nồng nặc mùi tự chán ghét bản , rõ ràng là ảnh hưởng nhỏ bởi kỳ mẫn cảm.
Cũng , dạo vốn vẻ yêu đương mù quáng , chịu nổi cú sốc ?
Thế là trợ lý sắp xếp bệnh viện, vợ giục cửa. À đúng , vợ hóng hớt riết thành trưởng fanclub CP luôn , nổi cảnh , bắt hỗ trợ đẩy thuyền.
Ai cũng chọn phe thì còn là quần chúng ăn dưa thuần túy nữa.
Trợ lý Hạ thì khác, là qua đường thuần túy, đúng , chỉ đơn thuần cảm thấy... giáo sư và Thu tiểu thư xứng đôi hơn một chút thôi.
“Muộn thế , thể phiền trợ lý Hạ ? Không , về ?”
“Thu tiểu thư cần khách sáo với .”
tăng lương mà:
“giáo sư nghỉ phép, vốn dĩ cũng việc gì, hơn nữa còn sắp xếp hộ lý , sắp đến nơi , cô yên tâm, ở đây chắc chắn việc gì , cô bận rộn lâu như , là về nghỉ ngơi ạ.”
Sợ Thu tiểu thư nghĩ là Ôn Diên tranh giành tình cảm nên mới bảo đến, trợ lý từ đầu đến cuối hề nhắc gì đến liên quan của giáo sư.
Thu Tranh thì quan trọng chuyện nghỉ ngơi .
khoảnh khắc , khuôn mặt Ôn Diên hiện lên trong đầu cô, cô suy nghĩ một chút, cuối cùng từ chối nữa.
“Vậy... phiền trợ lý Hạ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-145.html.]
“Không phiền phiền.”
Giọng điệu trợ lý Hạ thoải mái cứ như giúp đỡ là chính :
“ , giờ muộn quá , Thu tiểu thư, sắp xếp tài xế cho cô, cô đừng tự lái xe nữa, tranh thủ nghỉ ngơi đường .”
Thu Tranh khỏi cảm thán, Ôn Diên trợ lý chu đáo thế , đúng là phúc.
Trên đường Thu Tranh thực cũng chẳng nghỉ ngơi , càng về gần đến nhà, tim càng đập thình thịch.
Khi tài xế đưa cô về đến nhà thì là rạng sáng, nhưng trong biệt thự vẫn sáng đèn khá nhiều, Ôn Diên vẫn ngủ ? Người giúp việc lẽ nghỉ mới đúng.
Cô dừng , công tác tư tưởng một lúc mới bước .
Phòng khách tuy bật đèn nhưng thấy . Trong bếp lờ mờ tiếng động truyền , Thu Tranh về phía đó, liếc mắt liền thấy bóng lưng của đàn ông.
Ôn Diên hình như đang rửa rau, thấy tiếng động mới .
Hắn mặc bộ đồ cô thấy lúc ban ngày mà một bộ đồ ở nhà màu sẫm, tạp dề che khuất hơn nửa.
Biểu cảm quá nhiều bất thường, khác với cảm giác dính dớp d.ụ.c vọng bao trùm trong giấc mơ, của hiện tại trông sạch sẽ, sảng khoái.
“Chưa ăn cơm đúng ?”
Bị hỏi như , Thu Tranh kịp suy nghĩ khách sáo, theo bản năng gật đầu, bởi vì nồi cháo trắng khó nuốt cô đúng là ăn hai miếng.
“Trợ lý Hạ mới gọi điện cho bảo em về .” Ôn Diên : “đợi thêm chút nữa, đang nấu mì, sắp xong .”
Nói xong, đầu tiếp tục động tác tay.
Trông vẻ chuẩn gần xong .
Thu Tranh cứ thế bóng lưng bận rộn của , c.h.ế.t tiệt! Lương tâm đột nhiên đau nhói là thế ? Cái cảm giác chột như ngoại tình là đây?
Cô tự phỉ nhổ trong lòng, nghĩ lung tung cái gì thế ? c.h.ế.t tiệt là ngay cả cái cảm giác bù đắp vì chuyện với cũng xuất hiện một cách khó hiểu.
Thu Tranh bám tay khung cửa bếp, suy nghĩ một chút, tuy biểu cảm của Ôn Diên trông gì, nhưng cô thể thấy rõ ràng từ bóng lưng đàn ông một sự cô đơn và suy sụp.
Là vì kỳ mẫn cảm nhận sự an ủi ?
Thu Tranh bây giờ còn là cô bé rừng gì nữa, trong lòng đoán già đoán non, dòng suy nghĩ bất giác trôi về những thứ học .
Nếu là dùng tin tức tố an ủi... thì thế nào nhỉ?
Thu Tranh thử thăm dò dùng những gì học hôm nay, bản cô vì ngửi thấy mùi tin tức tố nên cảm giác gì, nhưng lưng đàn ông gần như cứng đờ ngay lập tức, xoay phắt .
Người nãy còn thần sắc tự nhiên, ánh mắt trầm tĩnh, lúc hốc mắt đỏ lên rõ rệt, trông đặc biệt giống trong giấc mơ .
“Em đang cái gì?”
Giọng điệu đó rõ ràng là kinh ngạc, thể tin nổi còn xen lẫn vài phần vui sướng, nhưng giống như tức giận, tất cả những cảm xúc phức tạp đó trong khoảnh khắc ập về phía Thu Tranh.
Thu Tranh hỏi đến giật , trong lúc hoảng loạn vội thu tất cả tin tức tố:
“Xin xin , cố ý, chỉ là...”
Sợ khó chịu, Thu Tranh thế nào:
“Nếu thích, sẽ thế nữa.”