Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-05-03 00:32:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Còn về Tranh Tranh, lẽ vẫn chút tình cảm với cô , nhưng chính phủ nhận, tất nhiên cũng thể phủ nhận là chỉ thể dựa , ngoài còn lựa chọn nào khác, cho nên đến khác để cô chịu ấm ức, sợ hãi gì đúng ?”

Mộc Nhất Phàm tự đến phát bực, đá một cái: “Một tên cặn bã bằng cầm thú, bây giờ còn ở đây giả vờ thâm tình đạo mạo, ai buồn nôn thế hả?”

Thực suy luận đến đây, chỉ , vẻ mặt Ôn Diên bên cạnh cũng ngày càng lạnh lùng.

Hắn hiệu bằng mắt, lập tức vệ sĩ bắt đầu lục soát Phương Lâm, cuối cùng tìm lọ t.h.u.ố.c của , Ôn Diên cầm trong tay xem xét.

“Thuốc ai đưa cho ?”

Phương Lâm trả lời, thậm chí thể còn chẳng rõ Ôn Diên hỏi gì, dù là lời của Ôn Diên suy đoán của Mộc Nhất Phàm, đả kích đối với đều quá lớn.

Bởi vì giờ khắc , phát hiện thế mà thực sự phản bác câu nào.

Không ?

Chẳng sợ hãi gì ? Chẳng là quá quen thuộc với đó ? Chẳng là chắc chắn cô thể rời xa ?

Nếu tại mỗi sự lựa chọn khó khăn, lựa chọn của bao giờ là cô.

Ôn Diên nhẹ nhàng lắc lọ t.h.u.ố.c:

“Anh , thể cho một chuyện , cái là t.h.u.ố.c dịu sự bạo động của tin tức tố. Tin tức tố của sở dĩ vấn đề là vì đó cho uống t.h.u.ố.c khác đúng ? Nói là thể chống gen? Phá hủy sự ghép đôi gen?”

Hắn ngừng một chút: “Vậy , t.h.u.ố.c là sản phẩm thất bại của phòng thí nghiệm chúng , chỉ tác dụng phụ lớn mà hiệu quả cũng rõ ràng.”

Đồng t.ử Phương Lâm co , kinh ngạc sang. Vậy nên ảnh hưởng của ghép đôi gen đối với thực vẫn biến mất ? Sự chán ghét của đối với Từ Hân là thật, tình cảm với Thu Tranh cũng là thật.

Ôn Diên cần nghĩ cũng tên ngu xuẩn thử t.h.u.ố.c đang nghĩ gì.

“Anh thể chống độ tương thích với Từ Hân cũng chắc là yêu vợ đến mức nào, chỉ là , tám mươi lăm phần trăm của cô thắng mà thôi.”

“Không .” Phương Lâm vẫn đang phản bác, chỉ là , giọng nhỏ đến mức gần như chỉ thấy.

Ôn Diên cũng chẳng còn lời nào để với nữa, chuyển sang Mộc Nhất Phàm.

“Cậu gọi điện báo bình an cho vợ , hẹn địa điểm gặp mặt khác, đừng để cô đến đây cái thứ chướng mắt nữa.”

Chịu nổi, Mộc Nhất Phàm hận thể trợn trắng mắt, mở mồm là “vợ ”: “bà xã ”, hừ, dù con chỉ khi càng chắc chắn mới càng nhấn mạnh.

để Thu Tranh thấy thứ bẩn thỉu thì đồng ý kiến nên lấy điện thoại định gọi cho Thu Tranh.

Phương Lâm lúc ngẩng đầu lên:

“Đại thiếu gia Ôn.”

như thông suốt điều gì, mặt nở nụ chế giễu:

còn ? Anh phủ nhận tình cảm của như , cao ngạo như , còn chính ? Tình cảm của đối với Tranh Tranh là xuất phát từ độ tương thích là trái tim của chính ? Anh phân biệt ?”

Hắn đàn ông mặc bộ vest đắt tiền, dường như hợp với môi trường đầy bụi bặm chút nào, nỗi hận trong lòng cùng sự ghen tị ngày càng dâng cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-154.html.]

Người đàn ông như một đống rác, dường như cũng khinh thường trả lời giải thích gì, ánh mắt chuyển sang điện thoại đang gọi của Mộc Nhất Phàm.

Giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên bên ngoài.

Xấu hổ nhất là Thu Tranh, mấy ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía , cô luống cuống tay chân bấm , mãi mới tắt tiếng điện thoại .

Cái đó, cô cố ý đây .

Chủ yếu là nãy cô đây thấy Mộc Nhất Phàm , vốn dĩ định thẳng, nhưng mấy nhập tâm quá, một câu một câu, nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, khổ nỗi nhân vật chính trong câu chuyện .

Cái tu la tràng kỳ quái đáng hổ cứ thế đóng đinh cô tại chỗ, thậm chí cô còn đang suy nghĩ nên lặng lẽ rút lui .

Thì bây giờ... bây giờ bắt buộc ha.

Vừa nãy Thu Tranh vội vã chạy đến bao nhiêu thì bây giờ vội vã bấy nhiêu.

“Mọi đang về ?” Cô gượng.

Biết tình huống thì cô đến gì? Bây giờ cũng .

Anh trai một trăm phần trăm, trai tám mươi còn trai tám mươi lăm.

Sắp xếp thành cột sóng wifi đấy.

Ôi chao đừng chứ, gen Trái Đất chúng đúng là cao quý thật ha.

Ôn Diên ngờ cô đến từ sớm, trong đầu vô thức nghĩ đến câu hỏi trả lời, nhưng biểu cảm của Thu Tranh, đối phương gì bất thường.

Hắn thử thăm dò nắm lấy tay Thu Tranh cũng từ chối.

Trong lòng Ôn Diên thầm thở phào nhẹ nhõm, trả lời Phương Lâm là nhiều với , nhưng Thu Tranh thì khác, Ôn Diên sợ cô nghĩ nhiều: “Đến ? Đã bảo em sẽ chuyện gì .”

Đừng nữa, đang hối hận đây .

Thu Tranh cứ cạnh Ôn Diên như liếc Mộc Nhất Phàm: “Trán xanh một miếng thế ?”

Chưa đợi Mộc Nhất Phàm kể khổ, Ôn Diên trả lời : “Vừa nãy tự đ.â.m cửa đấy.”

Mộc Nhất Phàm há miệng ngậm , thể phản bác, bởi vì là thật, nãy vốn nhốt ở phòng bên cạnh, cởi trói xong là vội vàng chạy qua tính sổ.

Thu Tranh: “...” Vậy nên duy nhất thương vẫn là em?

Ánh mắt cô lúc mới xuống, về phía Phương Lâm đang mặt đất.

Trong đầu Phương Lâm lúc chỉ con tám mươi lăm phần trăm.

Tám mươi lăm...

Hắn thà coi như ảnh hưởng bởi độ tương thích cũng thừa nhận, độ tương thích ngang chọn Từ Hân, chứ Tranh Tranh.

 

Loading...