Sự hoảng loạn chỉ thoáng qua, đàn ông nhanh ch.óng lấy vẻ mặt bình thản trả lời: “Ông nội đưa cho .”
Thôi , đoán là như .
Thu Tranh xoay một khung ảnh khác về phía : “Vậy cái thì ? Sao thể bày ảnh của con gái chứ? Mạo phạm quá.”
Bức ảnh là họ chụp chung đỉnh núi, lúc đó Thu Tranh vì ngại ngùng nên quá cứng nhắc, cô thực sự nỡ thẳng: “Không , thu hồi.”
Nói định mở khung ảnh , Ôn Diên bước hai bước tới nắm lấy tay cô: “Xấu chỗ nào?”
Thu Tranh ôm bức ảnh lòng: “Xấu thật mà, hôm nào chụp , chụp cái hơn.”
Ôn Diên động tĩnh gì, vẻ đang do dự.
“Không chụp ?”
“Chụp.”
“Vậy cái đừng giữ nữa.”
“Vẫn giữ.”
“Giáo sư Ôn, tham lam quá đấy.”
“Ừ.” Ôn Diên đột nhiên cọ cọ má cô thì thầm: “Thu Tranh, đối với em, chính là tham lam như .”
Hơi thở ấm nóng phả tai Thu Tranh, phối hợp với giọng điệu như đang yếu thế của đàn ông, tay Thu Tranh mềm nhũn, khung ảnh liền lấy mất.
Làm bây giờ, thua tập.
Khi họ ăn trưa xong khỏi văn phòng, khéo thấy đang dò hỏi tin tức từ trợ lý Hạ.
“Trợ lý Hạ, Omega đó thuộc tòa soạn báo nào thế?”
“Tên là gì?”
“Có phương thức liên lạc ?”
“Độc ? Omega dễ thương và dịu dàng quá.”
Nói xong còn cảm thán một câu: “Chưa từng thấy giáo sư nhận lời phỏng vấn của tòa soạn nào bao giờ.”
Trợ lý Hạ thở dài trong lòng, giáo sư từng nhận lời mà còn hỏi? Cậu đang suy nghĩ nên trả lời thế nào thì đột nhiên liếc thấy một bóng đằng .
“Trưởng phòng Ôn.”
Là Ôn Hoa Ngọc.
Ôn Hoa Ngọc chỉ gật đầu nhẹ thấy hai vợ chồng từ đằng , mặt nhanh ch.óng nở nụ .
“Anh cả.”
“Chị dâu.”
Không khí trong chốc lát yên tĩnh đáng sợ, bầu khí quỷ dị khiến cũng ngẩn .
“Sao thế? Sao gì?”
sắc mặt cả một chút cũng tệ, tâm trạng đến mức cũng thể nhận .
Chỉ trợ lý Hạ , chắc như đinh đóng cột cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trong lòng chỉ còn một ý nghĩ...
Khá lắm, cái do giáo sư tự sắp xếp đấy chứ?
Ôn Hoa Ngọc giống Ôn Lâm luôn ở nước ngoài, thường xuyên về nhà tổ nên Thu Tranh khó tránh khỏi gặp mặt ở đó.
Lúc cũng đành đáp một tiếng: “Trùng hợp thật.”
Sau tiếng “chị dâu” của Ôn Hoa Ngọc, đón chào Thu Tranh là một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, những ánh mắt nhiệt tình nãy rơi cô gần như biến mất ngay lập tức.
Mấy hỏi thăm về Thu Tranh với trợ lý Hạ lúc cúi gằm mặt xuống, ngược những khác thì tò mò quan sát Thu Tranh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-166.html.]
Hai cùng đó, hóa là vợ chồng, thế mà là vợ chồng! Nói thì, đó giáo sư quả thực nhắc đến hai , vợ của ngài .
Hai vốn dĩ vì tránh hiềm nghi mà cách một , lúc thấy giáo sư chủ động tiến gần hai bước, lấp đầy cách đó.
“Vừa khéo, nhân cơ hội , giới thiệu với một chút, Thu Tranh.” ngừng một chút: “vợ của .”
Mọi phản ứng liền nhao nhao chào hỏi, Thu Tranh cũng đáp .
Giới thiệu xong, Ôn Diên mới sang Ôn Hoa Ngọc: “Hoa Ngọc, em đến văn phòng đợi , tiễn chị dâu em xuống lầu .”
“A...” Ôn Hoa Ngọc ngơ ngác gật đầu với Thu Tranh: “Hiếm khi thấy chị dâu đến một chuyến, thêm lát nữa ?”
“Thôi, ... lâu lắm .” Thu Tranh tê da đầu vì từng tiếng chị dâu , kéo tay áo Ôn Diên: “Không cần tiễn , tự xuống .”
“Thế ?” Không cần Ôn Diên gì, Ôn Hoa Ngọc lên tiếng : “Nhất định để cả tiễn.”
Khi , bắt gặp ánh mắt của Ôn Diên, biểu cảm của cả luôn khó đoán nhưng lúc rõ sự hài lòng đối với .
“ tiễn em.” Ôn Diên một câu.
Thực lúc đầu, đúng là kế hoạch để trợ lý tiễn, dù Ôn Diên đích tiễn thì gây chú ý. bây giờ...
Bây giờ thể đường hoàng nắm tay Thu Tranh rời .
Giọng điệu từng thấy của đàn ông dần xa.
Mãi đến khi , tiếng cũng xa dần, sự im lặng tại hiện trường vẫn tan hết.
Vẫn là Ôn Hoa Ngọc lên tiếng : “Vậy trong đây, trợ lý Hạ, cho cà phê đá.”
“Vâng.”
thực trợ lý Hạ , kịp động đậy vây quanh.
“Đó là vợ của giáo sư Ôn ?”
“Trợ lý Hạ phúc hậu gì cả, thể một tiếng.”
“Giáo sư Ôn sẽ ghim chứ?”
Trợ lý an ủi một hồi, nào là “ tội”: “giáo sư Ôn như ” các kiểu.
Thực cũng sai, chủ yếu là giáo sư bây giờ, đoán chừng cả đang chìm đắm trong niềm vui công khai còn mà nhớ đến bọn họ.
“Xin .” Ôn Diên đột nhiên mở miệng trong thang máy: “ Hoa Ngọc sẽ đến, với nó.”
Thu Tranh nghiêng đầu liếc từ khuôn mặt bất động thanh sắc của đàn ông cảm xúc gì.
Cô thu hồi tầm mắt. Mặc dù trở tay kịp, nhưng... cũng .
Cho dù một ngày họ vẫn chia tay, những cũng là vòng tròn cô thể tiếp xúc, ảnh hưởng chỉ là Ôn Diên chứ cô.
Hắn còn để ý thì cô gì để ý.
Không do cô suy nghĩ quá lâu , Ôn Diên hỏi một câu: “Có khiến em vui ?”
Lần ngữ điệu thể chút đổi.
Thu Tranh trả lời: “Không .”
Ôn Diên quan sát kỹ sắc mặt cô im lặng, cửa thang máy mở , đang nghĩ gì, nhấc chân định ngoài, Thu Tranh vội vàng kéo : “Mới tầng ba, đến .”
Cửa thang máy mở là vì khác , thấy hai thì sững sờ, mắt thấy cửa thang máy sắp đóng mới phản ứng kịp bước .
“Giáo sư Ôn.”
Ôn Diên “ừ” một tiếng.
Thu Tranh vốn định rụt tay về ngay nhưng hiểu , ngẩng đầu bắt gặp sự luống cuống và thấp thỏm thoáng qua trong mắt đàn ông, tay bất giác khựng .
Một lát , cô nhẹ nhàng kéo Ôn Diên.