Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-05-02 23:52:32
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Diên: Xe của em cũng lâu nhỉ? Đây đều là những chiếc ít khi dùng đến, em xem thích chiếc nào .

Ôn Diên: Có thể cho em mượn tạm.

Nhìn thời gian thì thấy gửi từ ba ngày .

Dạo gần đây ngoài việc gõ chữ Thu Tranh chẳng để tâm đến chuyện gì khác nên đương nhiên thấy tin nhắn của . Lúc thấy , vì phép lịch sự, cô cảm thấy vẫn nên trả lời một chút.

Thu Tranh lạch cạch gõ chữ: “Không cần , cảm ơn .”

Với cái chỗ cô ở tồi tàn thế mà đỗ một chiếc xe như thì chẳng thành tâm điểm chú ý ?

Vừa định gửi thì liếc thời gian. Hai giờ sáng. Cô vội vàng dừng , muộn thế ? Nhỡ thức giấc thì ? Thôi cứ để đó mai trả lời .

Cứ để đó thành mấy ngày liền. Cô quên béng mất chuyện , đến khi vô tình lướt thấy khung chat nữa thì thoáng ngẩn trong chốc lát.

Trời ạ, cô trả lời ?

À đúng , cô trả lời, chỉ trả lời trong tâm tưởng thôi.

Thế là Thu Tranh lạch cạch gõ chữ, giải thích một chút: “Hôm lúc tin nhắn thì muộn quá , tưởng ngủ nên trả lời.”

Còn về việc tại đó cũng trả lời... chắc ai cũng từng lúc đãng trí như , chắc là hiểu thôi nhỉ.

Cô gõ ý định ban đầu một nữa.

Vị giáo sư Ôn bận rộn trong ấn tượng của Thu Tranh trả lời ngay lập tức.

“Không thích chiếc nào ?”

Thu Tranh còn kịp giải thích thì nhắn tiếp.

“Nếu đều thích thì gần đây triển lãm xe, em xem ?”

Thu Tranh: Không cần , ít ngoài, dùng đến.

Ôn Diên: Được.

Thu Tranh cứ tưởng nhất thời bụng đề nghị nên cũng chẳng để ý nữa. Kết quả một lúc nhận tin nhắn của Ôn Diên.

Ôn Diên: Không cho em mượn tạm là tặng cho em.

Lúc Thu Tranh mở trò chơi mà cô kiêng suốt thời gian truyện , đang combat kịch liệt, tin nhắn hiện lên cô còn gạt tay lướt qua.

Đợi chơi xong ván game cô mới xem tin nhắn.

Cảm thấy cứ sai sai thế nào . Cô lướt xem lịch sử trò chuyện một lượt. Có lẽ do trực giác của một tác giả ngôn tình, cô lờ mờ nhận chút ý tứ lấy lòng và mập mờ trong đó.

nhanh cô tự vỗ trán .

Đẩy thuyền đẩy thuyền, cái gì cũng đẩy thuyền chỉ nước tự chuốc độc thôi.

Thu Tranh hiểu rõ hơn ai hết, tất cả những điều Ôn Diên thể hiện đều là ảo giác.

Điều ngay từ ban đầu Ôn Diên rõ ràng với cô .

Đó là hiếm hoi Thu Tranh chủ động tìm chủ đề chuyện với Ôn Diên: “Công việc ở phòng nghiên cứu chắc bận lắm nhỉ?”

Cô vốn dĩ chỉ cảm thấy bầu khí quá lạnh lẽo gượng gạo, gì đó để dịu bớt, kết quả mới mở miệng thì Ôn Diên sang.

“Thu tiểu thư, đây chuyện cô nên hỏi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-21.html.]

Hắn :

hy vọng ranh giới giữa chúng thể rõ ràng một chút. Chuyện của cô đừng ngóng nhiều cũng như chuyện của cô cũng chẳng hứng thú. Cô chỉ cần xuất hiện thời gian chúng thỏa thuận là .”

sẽ cho cô sự tự do đầy đủ.”

Biểu cảm của Thu Tranh lúc đó chắc hẳn cứng ngắc, cứng ngắc đến mức Ôn Diên càng khẳng định phán đoán của .

Người đàn ông đặt d.a.o nĩa trong tay xuống, đôi mắt bình thản chăm chú cô.

“Có lẽ cô nhận sự đặc biệt dành cho cô. thể phủ nhận điều đó cũng giống như thể phủ nhận ảnh hưởng mà độ tương thích mang cho . Thu tiểu thư, cô nghĩ rằng sự quan tâm do độ tương thích mang là quan tâm thật lòng ?”

“Nếu gạt bỏ độ tương thích, xét về sức hút cá nhân, tài năng, tính cách, trải nghiệm sống, v.v... cô cảm thấy cô...” Hắn ngừng như đang tìm từ ngữ bớt khó hơn: “Cô cảm thấy cô và cùng một thế giới ?”

Hắn chỉ thiếu nước thẳng mặt cô là “cô xứng với ” thôi.

“Đương nhiên, Thu tiểu thư, cô cũng ưu điểm. Theo phán đoán của , cô cũng coi là thông minh, cho nên hy vọng cô đừng nảy sinh những ý nghĩ thông minh.”

Thu Tranh trợn mắt há hốc mồm.

Không chứ trai, chỉ đ.á.n.h thường một cái tung chiêu cuối luôn ?

Người ở mái hiên thể cúi đầu. Thu Tranh nhấp một ngụm nước: “Ôn , yên tâm, ý đó.”

“Như nhất.”

Tuy Ôn Diên nhưng bữa cơm hôm đó, dù đang trong kỳ mẫn cảm, cũng gì cả mà lập tức chia tay với Thu Tranh.

Xe của phóng nhanh như chớp, Thu Tranh chỉ kịp thấy đuôi xe, bóng lưng đó y hệt một con thiên nga trắng sợ cóc ghẻ đuổi kịp.

Sự tự tin khiến ghen tị thật đấy.

Thu Tranh nghiến răng ken két.

Không phân biệt là do lời của do cô thực sự ăn quen món bít tết mà bụng cô chướng đến tận nửa đêm ngủ .

Cảm thấy bực bội khó hiểu.

Đến cuối cùng cô bật dậy giường, vẻ mặt đầy cam lòng: “Sao lúc đó thêm vài câu nhỉ?”

“Thế thì khác gì thần trăm miệng cũng thể biện minh?”

Cô liên tục nhớ lời của Ôn Diên, càng nghĩ càng tức, bèn dựng con gấu bông đầu giường dậy, coi nó như Ôn Diên mà trừng mắt dữ dội. Sau đó tái hiện cảnh tượng.

“Sức hút cá nhân? Anh thì sức hút cá nhân gì? Làm cho hồn hẵng đến nhân cách.”

“Còn tính cách nữa, ai tính cách tồi tệ hơn hả?”

“Trải nghiệm sống? Bà đây xuyên còn so trải nghiệm sống với bà! Nói sợ hù c.h.ế.t đấy, giỏi thì cũng xuyên một !”

“Còn cùng một thế giới, c.h.ế.t mất thôi, bản lĩnh thì chiếm lĩnh thế giới , trừ Alpha đừng để ai nữa, chỉ thế giới cao quý của riêng , chắc chắn sẽ vui lắm nhỉ?”

“Cái mỏ suốt ngày bô bô ba ba, l.i.ế.m một cái sợ trúng độc c.h.ế.t .”

“Thằng đần.”

Vừa c.h.ử.i đ.ấ.m móc , xoay đá trái , một combo trút giận, Thu Tranh phát huy hết công lực mới thấy thoải mái hơn chút xuống.

Mở mắt trân trân một hồi lâu, cô thở dài.

Thực lời cảnh tỉnh của Ôn Diên là chuyện .

 

Loading...