Viết tổng tài bá đạo bao nhiêu năm nay, đột nhiên trong cuộc sống xuất hiện một tổng tài bá đạo hàng thật giá thật, ngoại hình, gia thế, đầu óc đều chê .
Có mối quan hệ mật như với , thứ diễn cứ như phim thần tượng.
Đặc biệt là đôi khi đối xử với thực sự khiến nảy sinh ảo giác rằng đối phương cũng thích .
Thu Tranh quả thực đang nguy hiểm, là động lòng thì chi bằng là một loại ảo giác sinh do cô đơn quá lâu ở thế giới .
Có lẽ nếu thêm thời gian, sự rung động mơ hồ đó sẽ chuyển thành tình yêu thực sự cũng chừng, nhưng rõ ràng đốm lửa nhỏ đó nhen nhóm dập tắt .
Biến thành cái án tích mạng mà Thu Tranh chẳng nhắc đến nữa.
Cho nên... tóm là Ôn Diên tuyệt đối sẽ thích , dù tỏ ý thì cũng chỉ vì cái độ tương thích gì đó mà thôi. Mà những thứ đó vốn dĩ là thứ cô ghét nhất.
Nếu cô mà đa tình thì cô đúng là con cóc ghẻ thật .
Ôn Diên đang chằm chằm màn hình.
Đợi lâu nhưng thấy tin nhắn trả lời nữa.
Cô đang gì? Tại trả lời tin nhắn?
Câu hỏi kiểm soát cứ xoay vòng trong đầu . Đến khi phản ứng , trong lòng Ôn Diên dâng lên một sự khó chịu nên lời, đó là lòng tự trọng bản năng của một Alpha.
So với sự nôn nóng bên của thì bên thể gọi là hờ hững, Thu Tranh trong điện thoại còn lạnh lùng hơn cả ngoài đời thực.
Cứ tiếp tục thế thì còn là vấn đề chống độ tương thích nữa, chuyện từng lo lắng là tương thích ý đồ , bản cưỡng cám dỗ, giờ đây vế xảy nhưng vế vẫn đang tiếp diễn.
sự khó chịu cũng chỉ thoáng qua, nhanh đó bắt đầu hối hận, thế... nên thẳng là tặng cô luôn, mượn tạm gì, với tính cách của Thu Tranh chắc chắn sẽ thấy phiền phức.
Hắn tiếc một chiếc xe.
Thậm chí tặng hết cũng chẳng thấy tiếc đau lòng, chỉ là giữ chút giới hạn, giờ thì , giữ giỏi quá, tặng cũng tặng nữa.
Không , Ôn Diên lập tức phủ định , cái gì cần giữ vẫn giữ.
Nếu... nếu cô trả lời tin nhắn, gì thì cũng xử lý lạnh nhạt mới .
Đương nhiên Thu Tranh nhắn nữa.
Cô cảm thấy đủ rõ ràng , hơn nữa qua thời điểm thích hợp để trả lời để tính. Hai cứ thế liên lạc nữa.
Gần đây bộ phim “Cạm Bẫy Hoa Hồng” Thu Tranh xem bỗng nhiên hot lên nhờ các video cắt ghép mạng, cộng thêm việc dân thế giới vốn chuộng thiết lập kiểu .
Thế là “tiểu phá côi” (hoa hồng rách nát) biến thành “tiểu mân côi” (hoa hồng nhỏ), couple (cặp đôi) nổi thì kéo theo đó là những cuộc tranh cãi.
Ngày nào Thu Tranh cũng hóng drama xem fan hai bên cãi , cãi đến cuối cùng cô cũng thành công chuyển từ fan CP sang fan only của nữ chính.
Ngay cả Khang Nhã cũng cô lôi kéo theo con đường .
Trang chủ từ các video CP của hai chuyển sang đề xuất video cá nhân của nữ chính.
Sự nghiệp của Bạch Như Tuyên khá thuận lợi, lâu công bố đại diện cho một nhãn hiệu trang sức, tuy thương hiệu nổi tiếng lắm nhưng cũng coi như là một khởi đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-22.html.]
Thu Tranh vội vàng chuyển tiếp tin cho Khang Nhã.
Cô chat trong nhóm nhỏ của họ nhất nên theo thói quen chuyển tiếp cho ở vị trí đầu tiên, nhưng bấm xong mới phát hiện tin nhắn của Ôn Diên trồi lên từ lúc nào.
Trong nháy mắt nhảy lên vị trí đầu tiên trong trang tin nhắn của cô. Cô cứ thế “ngây thơ” gửi nhầm . May mà gửi phát hiện ngay, Thu Tranh lập tức bấm thu hồi, đó mới xem Ôn Diên nhắn gì.
Ôn Diên: ngủ muộn lắm, em trả lời tin nhắn lúc nào cũng .
Cô mà ngơ ngác, đang nghĩ nhắn nhầm thì lướt lên mới vỡ lẽ thì là trả lời cho câu giải thích “tưởng ngủ nên trả lời” của cô đó.
Thu Tranh hề rằng Ôn Diên lướt lịch sử trò chuyện bao nhiêu mới tìm cái cớ , cô chỉ thầm cảm thán trong lòng: phản xạ của ... chậm thật đấy.
Thu Tranh: Được.
Ôn Diên vì bận điện thoại nên bỏ lỡ tin nhắn của Thu Tranh, đến khi cúi xuống thì ngoài chữ “Được” chỉ thấy dòng thông báo: “Thu Tranh thu hồi một tin nhắn.”
Ồ, chỉ là thu hồi tin nhắn đơn thuần thôi. Biết chỉ là sai chính tả.
Tuy nhiên, ba giờ sáng, đàn ông đột ngột bật dậy từ giường lớn của .
Cô thu hồi cái gì ?
Đã gửi cho thì là của , dựa mà thu hồi chứ?
Rốt cuộc là cô gửi cái gì? Tại đổi ý định nữa?
Không ngủ , ngủ .
Một đêm ngủ cũng chẳng ảnh hưởng gì đến trạng thái việc của Ôn Diên ngày hôm .
Hắn đến công ty từ sớm.
Không phòng thí nghiệm mà trong văn phòng chăm chú máy tính.
Nghiên cứu về tin tức tố và độ tương thích gen vốn là đề tài lớn mà Ôn Diên theo đuổi bấy lâu nay nên trong tay ít tài liệu về lĩnh vực .
Những liệu đó xem xem vô .
Cửa phòng gõ, trợ lý bước .
“Giáo sư Ôn.”
Trợ lý báo cáo liệu phản hồi hiện tại của thị trường về t.h.u.ố.c ức chế mới, cuối cùng khi định rời thì Ôn Diên hỏi.
“Cậu xem, ai ảnh hưởng bởi độ tương thích một trăm phần trăm ?”
Trợ lý theo bản năng định khẳng định chắc nịch là , nhưng nghĩ đến việc vị sếp luôn thái độ chán ghét với độ tương thích nên lời xoay chuyển, trở nên uyển chuyển hơn.
“Dựa theo dữ liệu đây thì là . Đừng là một trăm phần trăm, chỉ cần tám mươi phần trăm là trường hợp nào ảnh hưởng .”
“Đương nhiên đó đều là dữ liệu trong quá khứ, chuyện tương lai thì ai .”
Cậu đẩy gọng kính, thầm khen ngợi câu trả lời của , tôn trọng sự thật khiến giáo sư quá khó chịu.