Cô thở dài.
Thôi bỏ , tâm trạng của cô lúc còn d.a.o động mạnh như lúc mới thấy cái tên nữa, thậm chí khi thấy đối phương huy động một đám fan kéo đến, tâm trạng cô còn .
Cái nhiệt độ ... tính là ké fame chứ?
Đang lướt xem thì điện thoại báo tin nhắn mới, Thu Tranh xem thử, phần xác minh kết bạn ghi là Ôn Lâm.
Cô kết bạn với gì?
Thu Tranh từ chối cũng chấp nhận, coi như thấy, kết quả đối phương kiên trì gửi hết đến khác.
Cô đành chấp nhận.
Vừa chấp nhận xong, tin nhắn của Ôn Lâm tới tấp gửi đến.
“Tranh Tranh, đang gì đấy?”
“Muốn ngoài chơi ?”
“Chị đang ở quán cà phê gần nhà em nè.”
“Uống ly cà phê thôi mà.”
“Đến đây , đến đây .”
“Không mất nhiều thời gian .”
Thu Tranh kịp gõ một câu từ chối nào thì đối phương dường như suy nghĩ của cô, một tràng lời nài nỉ gửi tới.
Ôn Lâm còn gửi một tấm ảnh qua, đúng là quán cà phê đối diện khu nhà cô, Thu Tranh nếu qua đó thì xe cũng chẳng cần lái.
Đối phương nài nỉ hết lời, đang ở ngay cổng, Thu Tranh rốt cuộc thể từ chối lời mời của đại mỹ nữ nên đành nhận lời.
Cô cũng chẳng sửa soạn gì nhiều, khoác cái áo khoác là khỏi nhà.
Quán cà phê kiểu sang trọng ở trung tâm thành phố, chỉ là một cửa tiệm nhỏ, một chiếc bàn dài hẹp kê sát cửa sổ, bên cạnh đặt mấy chiếc ghế cao.
Thu Tranh từ xa thấy ngay đại mỹ nhân rực rỡ bên cửa sổ.
Bình thường quán cũng vắng khách, huống chi giờ đang là giờ hành chính nên chỉ Ôn Lâm đó.
Cô cũng thấy Thu Tranh, giơ cao tay vẫy chào cô.
Khi Thu Tranh bước quán, cô đón, khoác tay Thu Tranh : “Lần đầu tiên chị chơi với em cũng em thích gì nên gọi đồ .”
Thực Thu Tranh cũng là khách quen ở đây, thỉnh thoảng thức đêm chạy deadline cô đến đây mua một ly mang về, thế là cô gọi theo sở thích của mới hỏi Ôn Lâm: “Còn chị?”
“Giống em .”
Thu Tranh thấy cô định trả tiền, vội vàng một tay giữ lấy tay cô , tay lấy điện thoại của : “Ngay cửa nhà em mà, để chị trả tiền ?”
Ôn Lâm cũng khách sáo: “Vậy em đến chỗ chị, chị sẽ chủ nhà chiêu đãi.”
“Được ạ.”
Mặc dù Ôn Diên nhắc nhở Thu Tranh nhiều về chuyện Alpha và Omega gì đó, nhưng thật lòng, Thu Tranh mặt Ôn Lâm chỉ cảm giác “đây là một phụ nữ”.
Hai trò chuyện về phim ảnh, mỹ phẩm, thậm chí cả tiểu thuyết đang mà gặp trở ngại gì lớn.
Ôn Lâm hỏi cô chị để phương thức liên lạc mà thấy cô kết bạn, Thu Tranh cũng thành thật trả lời.
Ôn Diên cho.
“Chị ngay thằng nhóc đó ý mà.”
Ôn Lâm tức giận, nhưng ngay đó đôi mắt đảo một vòng, khi cà phê mang liền chụp ảnh hai ly cà phê , chụp cà phê đủ còn kéo Thu Tranh chụp ảnh selfie chung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-35.html.]
“Nào nào nào, Tranh Tranh, chụp một tấm , chị đăng lên vòng bạn bè.”
Thực Thu Tranh khá thích chụp ảnh, lúc rảnh rỗi cô thường tự chụp đủ kiểu selfie đó dành nhiều thời gian để chỉnh sửa ảnh.
Tất nhiên cô cao thủ gì, chỉ là thêm mấy cái tai mèo râu mèo, chỉnh các loại bộ lọc linh tinh, chơi hoài chán.
Trong điện thoại cô chứa đầy ảnh tự sướng của .
chụp ảnh cùng khác thì hiếm.
Cô nhớ khi xuyên , bạn duy nhất của cũng như , mỗi hai chơi, chuyện gì khác, nhất định chụp ảnh .
Trên mặt Thu Tranh hiện lên vài phần ý cũng từ chối.
Ôn Lâm chụp xong, chỉnh sửa đăng lên vòng bạn bè.
“Cà phê bé đáng yêu mời: [Hình ảnh] [Hình ảnh]”
Bức ảnh chặn Ôn Diên.
Đương nhiên, chặn là giấu , thực tế thì như Ôn Diên tuyệt đối sẽ xem vòng bạn bè.
Cho nên Ôn Lâm đó nhắn tin riêng cho em gái nhỏ: “Mau chụp màn hình vòng bạn bè của chị gửi cho Ôn Diên xem .”
Em gái nhỏ hiểu chuyện, một lát gửi ảnh chụp màn hình qua, báo cáo thành nhiệm vụ.
Em gái nhỏ: [Hình ảnh]
Em gái nhỏ: Anh Ôn Diên, chị Lâm quen một Omega ở .
Em gái nhỏ: Còn cùng uống cà phê còn chụp ảnh chung nữa cơ! Trông quan hệ còn thiết hơn với em. Hứ!
Ôn Diên một lúc mới trả lời: Gửi ảnh cho .
Ôn Lâm vui đến mức suýt bật .
Tên giả tạo đó chắc chắn vòng bạn bè của cô xem, đó phát hiện chặn, giờ chỉ thể xin ảnh từ em gái nhỏ.
Ha ha ha, Ôn Lâm to một trận, tâm trạng cực úp điện thoại sang một bên xem nữa, chuyên tâm hẹn hò ngọt ngào với Tranh Tranh của cô.
Ôn Lâm uống một ly cà phê thì đúng thật là chỉ uống một ly cà phê.
Uống xong cà phê, cô tạm biệt ngay chút dây dưa. Điều khiến thiện cảm của Thu Tranh đối với cô tăng lên đáng kể.
Dù khi chơi với thiết lắm, cô sợ nhất là chỗ chỗ , thực tế thì ăn xong cô chỉ về nhà.
Ôn Lâm cứ như rõ điều ở cô , tuyệt đối trễ nải việc về nhà của cô.
Thật khiến yêu thích.
Tiễn cô , Thu Tranh mới chuẩn về nhà. nghĩ ngoài thì cô rẽ sang hướng khác, định siêu thị mua ít đồ hãy về.
Gần đây một siêu thị lớn, cô thường xuyên lui tới.
Chủ yếu là mua trái cây, đó thử nấu hai món ăn thường ngày mới sưu tầm hôm qua.
Thu Tranh đối chiếu với công thức chụp màn hình để tìm từng nguyên liệu.
Cần một chai tương ớt, loại nào thì ngon nhỉ? Thu Tranh đang so sánh thì đột nhiên cảm nhận một ánh mắt đang .
Cảm giác tồn tại mạnh mẽ đến mức thể lờ .
Tay cô vẫn đang cầm chai tương ớt, ánh mắt dời lên một chút thì thấy ở góc quầy hàng phía , một bóng dáng cao gầy.
Họ một năm gặp, nhưng lẽ vì những ngày tháng quá khứ quá xa xôi, khi Thu Tranh khuôn mặt , cô bỗng thấy như cách mấy đời .
“Thu Tranh.” Đối phương lên tiếng . “Đã lâu gặp.”