Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-05-03 00:06:11
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái gì cái gì? Em bỏ trốn hả? Giấu Ôn Diên ? Nó ? Không là mang bầu bỏ trốn đấy chứ? Tiền đủ dùng ? Tranh Tranh, chị thật ngờ em tin tưởng chuyện quan trọng thế cho chị , em yên tâm, chị nhất định thề c.h.ế.t giữ bí mật, tuyệt đối cho Ôn Diên em ở . Nó dùng cực hình với chị thì chị cũng khai .”

Thu Tranh: “...”

Bớt tiểu thuyết cô nương, , c.h.ế.t tiệt, tiểu thuyết đó là do cô đấy.

Thu Tranh giải thích chỉ ngoài chơi, đầu dây bên Ôn Lâm mới miễn cưỡng đợi cô về liên lạc .

Nghe giọng điệu còn vẻ thất vọng, đúng là chỉ mong Ôn Diên diễn màn tổng tài bá đạo. Đợi Thu Tranh chỗ , ba uống thêm vài ly nữa ai về nhà nấy.

Đến ngày ngoại cảnh, Thu Tranh và Khang Nhã nhận thông báo liền xí chỗ từ sớm.

Vì bên dựng xong thiết phim nên xung quanh cũng dần đông lên, đoàn phim đúng là nổi tiếng lắm, vây xem đa phần chỉ là dân hóng hớt, ít còn hầu như đều là fan của Bạch Như Tuyên.

Khang Nhã lôi từ cái biển cổ vũ giơ lên.

Thu Tranh: “...”

Bệnh sợ xã hội bắt đầu khiến da đầu cô tê dại .

lúc điện thoại đột nhiên đổ chuông.

Thu Tranh chẳng buồn xem ai gọi như trút gánh nặng vội vàng bắt máy áp lên tai, điện thoại: “A lô?”

Đầu dây bên im lặng hồi lâu tiếng trả lời.

Thu Tranh còn tưởng điện thoại mất sóng, nghi hoặc đưa xa , mới thấy gọi là Ôn Diên.

Sao gọi cho cô?

Thu Tranh áp điện thoại tai: “Ôn Diên?”

Vẫn tiếng trả lời, nhưng cô thấy tiếng thở, dài như đang kìm nén điều gì đó, hồi lâu giọng đàn ông mới vang lên.

“Em nhà ?”

“Hả?” Thu Tranh ngẩn , trả lời trực tiếp: “Sao thế?”

Ôn Diên liếc bó hoa lớn ở ghế phụ, mặt nóng bừng một cách khó hiểu. Có lẽ chỉ mặt mà cả não cũng nóng lên mới hành động kỳ quặc thế .

Thậm chí chỉ riêng việc chọn cửa hàng hoa, ba mới quyết định xuống xe chọn.

Giữa họ... bao giờ là mối quan hệ tặng hoa cho .

Ôn Diên nghĩ nhưng tay vô thức vuốt ve những cánh hoa mềm mại, hương hoa hồng tràn ngập trong xe.

“Không Omega nào thích nhận hoa cả.”

Hắn nhớ trong bài đăng mạng như , thế là nảy sinh sự mong đợi khó tả, rõ là mong đợi Thu Tranh thích bó hoa là...

cuối cùng cũng gặp cô, dù thế nào thì sự mong đợi cuối cùng cũng lấn át sự do dự.

Chỉ cần gặp cô, xác định cô còn giận nữa thì đến kỳ mẫn cảm tiếp theo, sẽ liên lạc với cô nữa.

Cũng cần như bây giờ, chẳng gì cả.

Hạ quyết tâm như , Ôn Diên dường như tự thuyết phục , giọng điệu thản nhiên hơn vài phần: “ đang ở nhà em.”

Thu Tranh ngơ ngác một chút, cái gì cơ?

Không chứ, nhà cô cái gì?

Chưa đến việc Ôn Diên sẽ đến tìm cô, cho dù việc cần gặp mặt thì cũng sẽ báo mới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-43.html.]

Mà giọng trầm thấp của đàn ông vẫn tiếp tục vang lên: “Em xuống đây một lát.”

xuống kiểu gì? bay về chắc. Thu Tranh đau đầu: “Sao đột nhiên đến đấy? quên với , mấy ngày nay đều nhà.”

Dù là quên thật quên giả, dù lúc cứ .

mấy chữ nổ bên tai Ôn Diên như tiếng sét kinh hoàng cỡ nào.

Tất cả những cảm xúc rối bời trong lòng đàn ông bỗng chốc đông cứng .

Không nhà...

Mấy ngày đều nhà...

“Em ở ?”

Thu Tranh im lặng, cái cảm giác kiểm tra đột xuất kỳ quặc đây?

Im lặng một lúc, cô thấy Ôn Diên gọi tên .

“Thu Tranh.” hỏi nữa: “em đang ở ?”

Người đàn ông khôi phục giọng điệu lạnh lùng áp bức của một Alpha thường ngày, cứ như đang chất vấn vợ ngoại tình .

Thu Tranh cau mày: “ chơi .”

“Đi chơi?”

“Thu Tranh!” Khang Nhã đột nhiên gọi cô ở bên cạnh: “Đến ! Đến kìa!”

Thu Tranh đầu sang, quả nhiên một chiếc xe bảo mẫu dừng ở đằng .

Cô cũng chẳng quan tâm Ôn Diên định gì nữa nhưng vẫn giải thích vài câu: “Chỗ đang bận, việc gì thì cứ nhắn tin , lát nữa trả lời , yên tâm, chắc chắn sẽ về gặp mặt tiếp theo.”

Nói xong cô vội vàng cúp điện thoại.

“Thu Tranh!” Ôn Diên gọi cô nhưng màn hình tối đen.

Như giội một gáo nước lạnh ném hầm băng, hề suy nghĩ mà gọi ngay lập tức, cúp máy một , im lặng tiếp tục gọi, trạng thái chuyển thành liên lạc .

Mãi đến khi ngẩng đầu, vô tình liếc chính trong gương chiếu hậu, Ôn Diên mới chịu dừng hành động vô ích lặp lặp .

Người đàn ông trong gương, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u, khuôn mặt u ám lúc tràn ngập sự mất kiểm soát, cố chấp và điên cuồng của kẻ bỏ rơi.

“Anh yên tâm, chắc chắn sẽ về gặp mặt tiếp theo.”

như . Thực tế thì chỉ cần cô vẫn còn ở thế giới , Ôn Diên thể nào tìm .

hiện tại, thời gian và gian dường như ngăn cách họ ở hai chiều gian khác . Chân răng Ôn Diên bỗng thấy ngứa ngáy, c.ắ.n cô, đ.á.n.h dấu cô, giống như ngày hôm đó.

Đó tựa như bản năng của một Alpha khi sự bất an và tính chiếm hữu đạt đến đỉnh điểm.

Người đàn ông đột ngột mở cửa xe, thẳng lên lầu. Dù chỉ mới đến một nhưng vẫn nhớ rõ Thu Tranh ở căn phòng nào.

Cho đến khi cửa nhà Thu Tranh, điện thoại đối phương vẫn trong tình trạng liên lạc . Ôn Diên gõ cửa cũng phản ứng.

Hắn đặt tay lên nắm cửa, gọi một tiếng: “Thu Tranh.”

Không ai trả lời.

Sự tĩnh lặng chẳng hiểu như một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim , ngoài đau đớn còn nỗi sợ hãi và ngạt thở như sắp rơi xuống vực thẳm.

 

Loading...