do chiếc vali thể thấy bất cứ lúc nào khiến liên tục nhớ chuyện ở Vân Loan ngày đó mà hôm nay Ôn Diên hiếm hoi mơ.
Trong mơ họ dường như ngày chạy trốn đó.
Bên tai Ôn Diên vang lên giọng dịu dàng mà kiên định của phụ nữ.
“Ôn Diên, đừng sợ, sẽ bảo vệ .”
Hắn thể sợ chứ? Hắn cũng cần bảo vệ.
phụ nữ vẫn tiếp tục .
“ sẽ luôn ở bên cạnh .”
“Sẽ để bất cứ ai tổn thương .”
Đó là những lời đường mật từng , Ôn Diên trong mơ dường như mê hoặc, đầu sang, phụ nữ ánh trăng, vẻ mặt tự tin, rạng rỡ như ngày hôm đó nhưng mang theo sự dịu dàng, trân trọng mà ngày hôm đó , Ôn Diên thất thần, thế mà phản bác câu nào.
Mà phụ nữ mặt thậm chí như kìm nén tình cảm, chạm môi như nâng niu bảo vật.
“ sẽ mãi mãi bảo vệ , công chúa của .”
Câu khiến Ôn Diên ngẩn , lúc mới phát hiện Thu Tranh mặt đang mặc trang phục kỵ sĩ, cúi đầu xuống, cái thực sự khiến tối tăm mặt mũi.
Trên thế mà là bộ váy công chúa dày cộm.
Váy công chúa màu trắng tầng tầng lớp lớp, thậm chí còn là kiểu cúp n.g.ự.c, cánh tay và n.g.ự.c đều mát lạnh.
Ôn Diên giật tỉnh giấc.
Hắn thở dốc, trần nhà thất thần.
Điên , chắc chắn là điên , mơ cái quái gì thế ? Trời còn sáng nhưng mất ngủ, dậy xuống chiếc ghế sofa đơn bên cửa sổ.
Đối diện vẫn là chiếc vali màu tím đó.
Ôn Diên nhớ dáng vẻ của Thu Tranh trong mơ, cô trong mơ trông thực sự... thích .
Hắn cứ như một lúc lâu, đột nhiên mở điện thoại hỏi trợ lý ảo thông minh của .
“Mơ thấy vợ biến thành kỵ sĩ, đưa bỏ trốn còn gọi là công chúa là ý nghĩa gì?”
Trí tuệ nhân tạo dường như mất một lúc lâu mới phản hồi, chậm rãi đưa câu trả lời.
“Chủ nhân tôn kính, Tiểu Dịch thiết lập thuộc tính lý trí, thông thái.”
“Vui lòng đút cho ăn cơm ch.ó của não kiều phu (tư duy kiểu chồng chiều chuộng).”
Ôn Diên mấy chữ đó, mặt càng xem càng đen, não kiều phu? Ai? Hắn á?
Hừ.
Nực quá ?
Hắn mà là não kiều phu á?
Thu Tranh về đến nhà liên lạc với Mộc Nhất Phàm.
Là Mộc Nhất Phàm nhắn tin cho cô .
Mộc Nhất Phàm: [Hình ảnh]
Mộc Nhất Phàm: Xem , hôm đó cô bảo thời gian, đành cùng trợ lý. Cô đến tiếc thật đấy, quán đồ ăn ngon lắm.
Bấm ảnh là một bàn đầy thức ăn.
Thu Tranh cái bàn, món ăn, lờ mờ cảm thấy quen mắt.
“Đây là quán nào ?”
Mộc Nhất Phàm tên quán.
Thu Tranh:!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-53.html.]
Thu Tranh: Trùng hợp thế? Hôm đó cũng đến quán đấy.
Mộc Nhất Phàm: Cô đến lúc nào, thấy?
Thu Tranh định trả lời nhưng nhớ đến trải nghiệm “thăng trầm” ngày hôm đó.
Thu Tranh: Sau đó việc nên .
Mộc Nhất Phàm: Còn chuyện nữa ! Không , duyên thì thôi, nhưng duyên mà bỏ lỡ là thế nào? ăn vạ đây.
Thu Tranh chỉ .
Mộc Nhất Phàm: Cô vẫn ở Vân Loan ?
Thu Tranh: Không, về .
Mộc Nhất Phàm dường như gõ chữ lâu, nhưng cuối cùng chỉ gửi một câu “Được ”. Thu Tranh nghi ngờ đối phương chắc là hỏi nhà cô ở .
Cuối cùng lẽ thấy nên thôi.
mà cũng ... họ thiết đến mức ? Đều thể đùa giỡn kiểu ? Bắt đầu từ lúc nào thế nhỉ?
Thực sự nghĩ mãi .
Sau đó cô dữ liệu lớn phát hiện, nền tảng bắt đầu đề xuất video của Mộc Nhất Phàm cho cô. Phải là tuy bình thường trông lười biếng nhưng trong phim thì trai phết.
Thu Tranh nể tình like video cho .
Cũng coi như giúp tăng tương tác .
cuộc sống ở nhà của Thu Tranh cũng thoải mái lắm.
Vốn tưởng về đến tổ ấm an thì chỉ còn việc hưởng thụ, ai ngờ do chuyện ở Vân Loan để bóng ma tâm lý mà dạo cô cứ nghi thần nghi quỷ.
Đó là một cảm giác nên lời, cứ như một đôi mắt đang rình rập cô trong bóng tối.
Cô cũng chắc đây là tai họa do Ôn Diên mang đến là do bản cô là phụ nữ độc sống một nên nhắm tới, tất nhiên cũng khả năng tất cả chỉ là do cô suy nghĩ lung tung.
Có một khoảnh khắc, cô gọi điện hỏi Ôn Diên xem chuyện bên thực sự giải quyết xong .
bây giờ khoan đến chuyện đôi mắt trong bóng tối là kẻ thù của Ôn Diên , ngay cả việc chuyện đó còn chắc chắn, gọi điện cho thì thế nào?
Nói là cô chỉ cảm giác thế thôi ?
Ôn Diên chắc chắn sẽ nghĩ cô thần kinh.
Cho nên Thu Tranh nhanh ch.óng từ bỏ ý định .
Cô tìm hiểu một hồi, tiên lắp camera giám sát ở cửa, vì tránh khỏi việc trúng cửa nhà hàng xóm nên khi lắp, Thu Tranh chào hỏi dì La một tiếng.
Dì cũng ý kiến gì.
“Khu nhà đông , lắp cái đó là chuyện mà.”
Lắp xong, cảm giác an của Thu Tranh mới tăng lên một chút. Còn về bình xịt cay, d.a.o gọt hoa quả gối, đó đều là những thứ cô thường xuyên chuẩn sẵn.
Trong tòa nhà đối diện, đàn ông lặng lẽ hạ ống nhòm xuống khi tấm rèm cửa sổ kéo .
Quá lỗ mãng .
nếu cô đột nhiên biến mất nhiều ngày như thì cũng đến mức lỗ mãng như thế.
Phương Lâm , lẽ vì sống một quá lâu nên sự cảnh giác vượt trội đối với môi trường xung quanh, đặc biệt là những yếu tố nguy hiểm.
Anh chậm rãi trong nhà, căn phòng trống trải đến mức giống như ở, chỉ bức tường là đầy ắp, treo kín ảnh của cùng một .
Trung tâm của bức tường ảnh là một tấm ảnh chụp chung hai .
Người phụ nữ trong ảnh rạng rỡ chút u ám, đàn ông nhưng trong đôi mắt thâm trầm ánh lên sự dịu dàng ấm áp.
Khi đó họ thật bao.