Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-05-03 00:07:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong điện thoại ông cụ tức giận vô cùng, nhắc đến Ôn Diên là mắng xối xả. Tuy mắng Thu Tranh nhưng cô vẫn khí thế dọa sợ.

Trước đây Ôn Diên từng vô tình nhắc đến, sở dĩ ông cụ thích cô là vì tin tức tố của ông cụ quá bá đạo, dù thu liễm nhưng đám con cháu ít ai sợ ông.

Thu Tranh là trường hợp đặc biệt.

Lúc đó cô chỉ ha ha, cảm nhận tin tức tố , cái gì mà “như sư t.ử hùng dũng”, trong mắt cô, ông chỉ là một ông lão hiền lành mà thôi.

Bây giờ...

Cô im lặng.

Theo yêu cầu của ông cụ, Thu Tranh dám chậm trễ, vội vàng đến nhà tổ.

Khi cô đến, Ôn Diên ở đó, đang im lặng chịu trận ông cụ mắng.

Thu Tranh nhất thời ngây ngoài phòng khách dám , cảm giác ông cụ bây giờ đang trong trạng thái con ch.ó ngang qua cũng mắng vài câu.

ông cụ mắng từ “Mày chồng kiểu gì thế hả?” đến “Mày còn là ”, mắt thấy sắp chuyển sang công kích cá nhân , cô nữa, hai bước, tươi gọi: “Ông nội.”

Vừa thấy tiếng cô, ông cụ Ôn , cơn giận mặt lập tức vơi quá nửa, ngay cả giọng điệu cũng trở nên ôn hòa.

“Tranh Tranh, cháu đến đúng lúc lắm, cái thằng bất hiếu , hôm nay ông sẽ cháu dạy dỗ nó.”

Thu Tranh vội vàng can ngăn: “Ông nội, ạ, đây là hiểu lầm thôi.”

Cô cũng ông cụ đột nhiên chuyện ly .

Nói thì cô và Ôn Diên vốn là quan hệ hợp đồng, ly là chuyện hai bên đều đồng ý còn về môi trường sống của , Thu Tranh thế nào đây, chẳng lẽ bảo thuần túy là do cô lười và trì hoãn nên mới chuyển .

Giờ để Ôn Diên vì chuyện mắng, cô cũng thấy áy náy.

Ông cụ Ôn vẫn nguôi giận, cứ Thu Tranh như , dường như đang đợi cô giải thích xem hiểu lầm là gì.

Hiểu lầm gì đây...

Chuyện kết hôn hợp đồng tuyệt đối , giấu ông cụ, đây là điều Ôn Diên ngay từ đầu.

Cái nồi đương nhiên cũng thể tự nhận.

Lúc Thu Tranh vận dụng hết tế bào não tiểu thuyết của , liếc Ôn Diên một cái kéo ông cụ sang một bên.

“Ông nội, ông cũng mà, Ôn Diên ngoài lạnh trong nóng.”

nóng cái khỉ mốc, cô thầm mắng trong bụng tỏ tình sâu nghĩa nặng:

“đối với thể vội vàng , cháu dù thích đến mấy cũng tiến hành từ từ. Ông trách mắng thế , bao nhiêu công sức đây của cháu đổ sông đổ bể hết.”

Sách còn xong mà diễn kịch .

Thu Tranh cũng chẳng quản nhiều thế nữa, dù nồi là của Ôn Diên, thâm tình là của cô.

Quả nhiên, ông cụ Ôn cô với ánh mắt đầy thương xót nhưng cũng đồng tình.

“Thằng nhóc đúng là cứng đầu hơn một năm mà còn để cháu ở cái nơi như thế.”

Thu Tranh c.ắ.n răng:

“Ông nội, ông đừng thấy bắt đầu chậm chạp, vạn sự khởi đầu nan mà. Bây giờ thứ đều trong tầm kiểm soát của cháu, ông xem kế hoạch là thế nhé, cháu định trong vòng một năm tới sẽ khiến Ôn Diên chính thức thừa nhận phận của cháu, hai năm khiến ... cực kỳ thích cháu, ba năm như keo sơn gắn bó, bốn năm cháu thì , năm năm.”

Thu Tranh ngừng một chút, tung đòn quyết định:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-57.html.]

“chúng cháu sẽ sinh em bé.”

bốn năm nữa cô cũng chạy mất .

Mặc kệ, cứ vẽ bánh .

Nhìn xem, cô vài ba câu dỗ ông cụ tít mắt, khóe miệng giấu nụ còn giận dữ gì nữa? Thu Tranh cảm thấy ông cụ bắt đầu tưởng tượng viễn cảnh cô vẽ .

Trong lòng chút áy náy nhưng cũng quản nữa, dù chuyện khi kết thúc hợp đồng là chuyện của Ôn Diên.

Cảm nhận ánh mắt đang , Thu Tranh theo hướng đó là Ôn Diên cách đó xa đang cô với ánh mắt khó hiểu, đôi mắt đen láy chút nóng bỏng rõ nguyên do khiến Thu Tranh theo bản năng né tránh.

Hắn thấy chứ nhỉ?

Chắc là , thấy chắc nghẹn c.h.ế.t vì cái bánh vẽ mất.

Ông cụ Ôn khẽ ho một tiếng, vẻ miễn cưỡng chấp nhận phương án của cô.

“Cháu kế hoạch thì ông cũng tiện gì nữa. Ông cũng gì khác, giúp gì thì giúp cháu một tay .”

Thu Tranh thấy thế, trong lòng lờ mờ dâng lên dự cảm chẳng lành: “Ông nội, ông đừng quản nữa, cháu nhịp điệu riêng của cháu mà.”

vô dụng, ông cụ về phía Ôn Diên.

“Tranh Tranh xin cho cháu, chuyện khác ông nữa nhưng con bé nhất định chuyển biệt thự của cháu. Vợ chồng đang yên đang lành ly , thiếu phu nhân nhà họ Ôn chúng mà ở cái nơi như thế thì thể thống gì?”

Thu Tranh từ chối nhưng nghĩ , với cái tính “liệt nam” của Thiên Nga Trắng, cô mà chuyển , chắc cô chỉ cần một lúc thôi là nổ tung mất.

Vai ác cứ để tự .

Gần như ngay khi cô nghĩ thì thấy câu trả lời ngắn gọn của Ôn Diên.

“Cháu .”

Biết ? Biết cái gì?

Thu Tranh kinh ngạc, liệt nam, trinh tiết của ? Mau nghĩ cách từ chối chứ.

Cô lo lắng trong lòng nhưng Ôn Diên cứ như thấy ánh mắt hiệu của cô, mắt thấy chủ đề sắp kết thúc, Thu Tranh tức mà dám .

Biết Ôn Diên hậu chiêu gì đó thì ?

Cô tạm thời nghĩ .

Mặc dù kết quả mấy vui vẻ nhưng việc ông cụ Ôn mặt vì cô khiến Thu Tranh vẫn cảm động trong lòng.

Ông lão ? Chỉ là mong cháu trai, cháu dâu hòa thuận êm ấm thôi mà. Chỉ tiếc là ông cháu dâu là giả.

Lúc về, hôm nay ông cụ thậm chí còn đích cửa tiễn, điều khiến Thu Tranh chút hoảng sợ nên thâm ý trong mắt ông cụ.

Chỉ Ôn Diên hiểu, Thu Tranh ở ghế phụ, phụ nữ vẫn đang ông cụ tiễn biệt qua kính chiếu hậu, trong mắt cô ánh lên sự cảm động và tình cảm chân thành.

Ôn Diên thu hồi tầm mắt.

“Em định bao giờ chuyển?”

Thu Tranh cuối cùng cũng hồn: “Chuyển thật á?”

Bàn tay nắm vô lăng của đàn ông siết c.h.ặ.t, nhưng giọng điệu vẫn bình thản như khi.

“Ông nội chuyện , em chuyển thì giấu ông .”

 

Loading...