Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-05-03 00:07:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Diên là nhà nghiên cứu, gặp, nghiên cứu, theo dõi ít cặp đôi độ tương thích tám mươi phần trăm, chứng kiến tình cảm bền c.h.ặ.t như vàng đá của họ, chứng kiến sự chung thủy trọn đời của họ, thậm chí cũng từng thấy một qua đời, liền theo.

Đó là tình yêu ? Hắn luôn giữ thái độ hoài nghi, nhưng ít nhất, thể phủ nhận sự thu hút lẫn giữa những tương thích.

Thậm chí chính bản Ôn Diên... chẳng cũng như ?

Quá rõ ràng, chính vì quá rõ ràng nên sự hoảng loạn của lúc mới thể nào che giấu .

Thu Tranh Mộc Nhất Phàm, cũng sẽ thu hút ?

Tình cảm của cô đối với đó hiện tại đến mức nào ?

Đầu óc Ôn Diên rối bời suốt dọc đường, xe gần như lao vun v.út về biệt thự.

Thu Tranh đang pha cà phê.

Muộn quá , hai dì giúp việc ngủ, cô cũng gọi . máy pha cà phê của Ôn Diên cao cấp, cô loay hoay mãi hiểu, đang nghiên cứu thì bất ngờ thấy giọng phía .

“Muốn uống cà phê ?”

Thu Tranh sợ đến mức hồn vía lên mây, đầu thì thấy Ôn Diên đang đó, chắc là mới tan , vẻ mặt lắm, trong mắt cũng hằn lên tia m.á.u vì quá mệt mỏi.

“À... ... thử xem .”

Ôn Diên một lời cởi áo vest , xắn tay áo sơ mi lên một chút mới mở miệng: “Để .”

Nói xong, tới, thế chỗ Thu Tranh.

Thu Tranh nhích sang bên cạnh, Ôn Diên thao tác đấy, một loạt động tác thành thạo và mắt. hiểu , cứ cảm thấy đàn ông hôm nay gì đó khang khác.

Dưới vẻ bình tĩnh đó dường như ẩn chứa sóng to gió lớn.

Tất nhiên, Thu Tranh là sớm cảnh cáo, cô nhớ rõ những chuyện nên hỏi thì đừng hỏi nên nhanh thu hồi tầm mắt sang chỗ khác.

Cho đến khi mùi cà phê thơm nồng xộc mũi.

“Làm phiền .” Thu Tranh cảm ơn.

Ôn Diên đưa ngay cốc cà phê cho cô mà như vô tình hỏi: “Lần em ngôi em thích tên là gì nhỉ?”

“Hả?”

một bạn là ông chủ công ty giải trí, đang định bồi dưỡng trọng điểm một hạt giống. Nếu em ngôi thích, với một tiếng, thể ký hợp đồng với đó.”

Bạn của Ôn Diên chắc chắn cũng dạng , nhưng Thu Tranh vẫn hỏi một câu: “Bạn là...”

“Tinh Thần Entertainment.”

Ôn Diên nhẹ tênh nhưng mắt Thu Tranh sáng rực lên, trời ơi còn chuyện thế ?

Fan bất mãn với công ty quản lý của Tuyên Tuyên từ lâu , rõ ràng nhiệt độ lên mà chẳng quy hoạch gì cả.

Còn Tinh Thần Entertainment, nghi ngờ gì nữa là công ty hàng đầu trong ngành, nếu họ ký hợp đồng và bồi dưỡng trọng điểm!

Cô gần như kìm ngay: “Bạch Như Tuyên! Tên là Bạch Như Tuyên, gần đây cô tiếng tăm , tiềm năng, cực kỳ đáng để bồi dưỡng!”

Ôn Diên dứt khoát đồng ý như thể đây chẳng chuyện gì đáng bận tâm, nhưng những ngón tay bàn vô thức co , dừng một chút hỏi: “Vậy em còn thích ngôi nào khác ?”

Giọng điệu lơ đãng nhưng cơ thể căng cứng.

“Nói với , thể để ký hợp đồng cùng luôn.”

Gần như ngay lập tức, Thu Tranh nghĩ đến Mộc Nhất Phàm, cạy chân vẫn luôn nổi tiếng mà, cơ hội chẳng đến ? Chắc vui c.h.ế.t mất?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-64.html.]

“Thật ? Có phiền quá ?” Tuy Thu Tranh hỏi nhưng ý mặt giấu .

“Không phiền.”

Hắn thì Thu Tranh cũng khách sáo nữa: “ còn một nữa thật đấy, Mộc Nhất Phàm ? À đúng , chắc , đợi chút.”

Vừa lấy điện thoại trong túi , tìm ảnh Mộc Nhất Phàm đưa đến mặt Ôn Diên cho xem: “Anh xem , tuy là Beta nhưng trông cũng trai đúng ?”

Thu Tranh liếc sắc mặt Ôn Diên, thấy chằm chằm bức ảnh như đang đ.á.n.h giá, thế là lướt ảnh cho xem tiếc lời cho :

“Hơn nữa dáng cũng , cũng nghiêm túc, diễn xuất , phẩm chất cũng tệ.”

Cô giống như một fan hâm mộ đang sức giới thiệu idol của với khác, tay Ôn Diên sớm nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, gân xanh mu bàn tay nổi lên.

Cho đến khi Thu Tranh lướt đến một bức ảnh, qua là ảnh tự sướng, đàn ông trong ảnh mặc áo ba lỗ mỏng manh, thậm chí còn vén lên, cơ bụng và cơ bắp tay lộ rõ mồn một.

Khác với những bức ảnh khác, bức ảnh đó là Mộc Nhất Phàm gửi riêng cho Thu Tranh.

Cho nên ngay khi thấy, Thu Tranh chột thu điện thoại về ngay lập tức, hả? Cô lưu ? Cô lưu lúc nào thế?

Rõ ràng cô loại ?

Cô là một cô gái đắn, bao giờ hứng thú với ảnh cơ bụng mà.

Cái tay c.h.ế.t tiệt.

Tuy nhiên cô nhanh bình tĩnh , tiếp tục với vẻ mặt đổi sắc:

“Thật đấy, thấy là hạt giống . Chỉ là...”

Chỉ là chìm, nhưng Thu Tranh thể thế , cô quyết định dùng cách của cạy chân:

đắc tội với ai, lẽ do xuất sắc quá nên ghen tị chăng, lâu lắm nhận công việc.”

Cô cũng Ôn Diên tin .

những nỗ lực cần cô đều .

Ôn Diên đang “đắc tội” choáng váng trong chốc lát là do cơn giận xung kích, trong phòng nghiên cứu thường độc miệng nhưng theo Ôn Diên thấy, chỉ bình tĩnh chỉ sai của họ mà thôi.

Đây là đầu tiên cảm thấy tức giận.

Tức giận dùng tất cả những từ ngữ độc ác nhất để nguyền rủa kẻ .

Đê tiện.

lúc trong đầu chỉ nghĩ mỗi từ .

Đê tiện! Đê tiện!

Tràn ngập trong tâm trí Ôn Diên.

Hắn nghiêng đầu để biểu cảm của quá mất kiểm soát, nhưng vẫn thấy tiếng răng nghiến ken két.

“Ôn Diên?” Thu Tranh cũng phát hiện sự bất thường của .

“Hắn .” Ôn Diên cuối cùng cũng mở miệng.

“Hả? Tại ?”

“Hắn...” Ôn Diên theo bản năng hạ thấp và bôi nhọ hết mức thể, nhưng mở miệng nhớ đến bản báo cáo điều tra từng xem, quả thực tìm mấy điểm đen để bôi nhọ: “Hắn chí tiến thủ.”

 

Loading...