Nếm thử thì thấy mùi vị cũng bình thường, nhưng cái gian . Ôn Diên vẻ khá thích, Thu Tranh thấy ăn hết phần còn .
Ăn xong, vẫn là Thu Tranh lái xe, Ôn Diên bên cạnh mở lời.
“Về thẳng nhà ?”
“Hả?”
“Thời gian còn sớm.”
Thu Tranh đối phương đang nghĩ: Về nhà là chạy tót lên phòng ở lỳ trong đó, chi bằng ở bên ngoài thêm một lúc nữa.
Nghe , cô cũng suy nghĩ một chút, lái chiếc xe ngầu thế ngoài, lượn lờ thêm một lúc cũng .
“Anh ?”
“Đâu cũng .”
Thu Tranh nghĩ ngợi, đưa lên núi Minh Nguyệt.
Tuy là núi nhưng trong thành phố, thể lái xe thẳng lên đỉnh từ đỉnh núi thể ngắm cảnh thành phố về đêm.
Thu Tranh xuống xe: “Đằng đài quan sát, nhưng bộ qua đó.”
Đỉnh núi lạnh nhưng cũng khiến đầu óc tỉnh táo hơn, Thu Tranh đôi khi ở nhà lâu quá cũng thích lên đây.
Cũng may là thể lái xe lên, chứ leo núi thì cô chịu.
Hai gần một lan can.
“Em thường xuyên đến đây ?”
“Lúc bí ý tưởng thì sẽ đến, thỉnh thoảng sẽ nảy linh cảm.”
Ôn Diên bây giờ thích Thu Tranh kể chuyện của , khuôn mặt mày liễu cong cong tinh xảo của phụ nữ, đột nhiên hỏi: “Hôm nay em vẻ vui.”
Nếu vui, chắc cũng sẽ với nhiều như .
Thu Tranh ngạc nhiên, rõ ràng thế . đúng là nhịn : “Cũng gì, chỉ là tâm trạng thôi.”
Hôm nay cô đúng là với Ôn Diên nhiều, nhưng chia sẻ thêm nữa thì vượt quá giới hạn . Cô vẫn quên dáng vẻ cao ngạo của Thiên Nga Trắng khi “ hứng thú với chuyện của cô”.
Cô , Ôn Diên cũng hỏi nữa, quả đắng gieo giờ đành tự nuốt.
Trên đài quan sát khá nhiều dạo rải rác, gia đình già trẻ lớn bé cũng các cặp đôi.
Khóe mắt Ôn Diên liếc thấy một cặp đôi đang chụp ảnh, đột nhiên nhớ đến bức ảnh bàn việc trợ lý là “ may mắn”. Bàn tay trong túi vô thức nắm c.h.ặ.t điện thoại.
Thu Tranh thấy điện thoại của Ôn Diên kêu một tiếng, đầu thì thấy đàn ông ấn màn hình, điện thoại.
Điện thoại của là nhạc chuông ?
Đổi ?
“Ông nội.”
Thu Tranh thẳng lên một chút.
“Cô ở cũng quen.”
“Vâng, cháu đang ở bên ngoài với cô .”
Là cô ?
“Không bắt nạt cô , chỉ là cùng ngoài ăn cơm thôi.”
“Đang ở ngay cạnh cháu đây.”
Thu Tranh chuyện với ông nội, ngoan ngoãn bên cạnh, bất ngờ thấy điện thoại của cũng đổ chuông, vội vàng lấy định tắt , nhưng khi thấy tên gọi thì sững sờ.
“Nếu ông tin, lát nữa cháu chụp ảnh gửi cho ông.”
Ôn Diên vẫn đang , lẽ cảm nhận ánh mắt của Thu Tranh, cúi đầu xuống thì thấy màn hình điện thoại của phụ nữ hiện lên ba chữ to đùng “Ông nội Ôn”.
“Hay là...” Thu Tranh cẩn thận hỏi: “Anh hai ông nội ?”
Ôn Diên mím môi, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, một lời nhét chiếc điện thoại màn hình đen thui túi: “Em .”
Cho nên nãy thực cuộc gọi nào là đang tự biên tự diễn ? Cái cũng diễn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-73.html.]
Anh Thiên Nga quả hổ danh là Thiên Nga, vạch trần mà vẫn bình tĩnh như , chỉ cần ngại thì ngại là khác đúng ?
Nói thật thì Thu Tranh ngại thật, gì, đành điện thoại .
“Tranh Tranh .”
“Dạ ông nội.”
“Cháu ở chỗ Ôn Diên quen ?”
“Quen ạ, đương nhiên là quen ạ.” Thu Tranh vội vàng trả lời.
“Thế bây giờ ở nhà ?”
“Chưa ạ, cháu đang ở bên ngoài với Ôn Diên.”
“Bên ngoài, nó bắt nạt cháu ? Lại đuổi cháu ngoài ?”
Thu Tranh ông vẻ nổi giận, vội vàng giải thích:
“Không bắt nạt, bắt nạt ạ, chỉ là...”
Khoan , hình như gì đó sai sai, những gì cô đều là lời thoại của Ôn Diên mà?
“Chỉ là... cùng ngoài ăn cơm thôi ạ.”
“Ôn Diên đang ở ngay cạnh cháu đây ạ.”
Thu Tranh đưa điện thoại về phía Ôn Diên, hiệu cho lên tiếng chứng cho .
Người đàn ông vẻ mở miệng, cô kiễng chân ghé sát hơn một chút, Ôn Diên xuống, chạm mắt với dán sát , cuối cùng mới miễn cưỡng “ừ” một tiếng.
Nghe thấy giọng , xác định hai quả thực đang ở cùng , ông cụ Ôn mới yên tâm.
Cúp điện thoại, hai im lặng trong giây lát.
Nghĩ đến cuộc điện thoại giả của Ôn Diên, cái bệnh hổ hộ khác của Thu Tranh tái phát, ngón chân co quắp, bụng tìm cách cứu vãn danh dự cho .
“Ha ha...” Cô gượng hai tiếng: “Anh đúng là liệu việc như thần, ông nội hỏi y hệt những gì trả lời luôn.”
Quả nhiên là cháu trai của ông nội, hiểu ông cụ.
Ôn Diên gì.
Thu Tranh thắc mắc, chứ, mưu đồ gì ? Kiểu điện thoại giả thường là để diễn kịch kiếm cớ chuồn chứ? Trông cũng giống .
Không hiểu , cô nhớ đến câu cuối cùng của Ôn Diên.
Chụp một tấm ảnh?
“Chẳng lẽ, chụp ảnh ?” Câu hỏi cứ thế buột miệng thốt .
Cơ thể đàn ông cứng rõ rệt. Thu Tranh tự lỡ lời, vội vàng chữa cháy: “ đùa thôi, cái đó, muộn , chúng mau về thôi.”
Vừa , tay móc lấy.
là móc lấy thật.
Không kiểu nắm tay bao trọn trong lòng bàn tay quen thuộc của Ôn Diên mà chỉ móc lấy một ngón tay của cô.
Thu Tranh đầu , thấy Ôn Diên tuy vẻ mặt cứng đờ nhưng vẫn gật đầu: “Là chụp ảnh.”
Đoạn gượng gạo đến mức nào Thu Tranh cũng chẳng nhớ nữa.
Ảnh thì chụp , cô chỉ sợ chụp cả da gà da vịt của trong đó luôn.
Cười nổi, nổi chút nào.
Lúc về hai cũng câu nào, Thu Tranh về đến nhà là chạy thẳng lên tầng ba, thế mà Ôn Diên còn nhất quyết chung thang máy với cô.
Dừng ở tầng hai , đàn ông bước khỏi thang máy.
Thu Tranh thấy ngay mà dừng , ánh mắt Thu Tranh hiểu lắm nhưng thể cảm nhận đối phương tâm trạng khá .
Nụ tự nhiên mất , chỉ là chuyển từ sang khác thôi ?
Người chơi với cô là để đ.á.n.h cắp niềm vui của cô ?