Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-05-03 00:24:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn câu “trưa nay về ăn cơm” của , nếu giận thì về nữa ? Nghĩ đến cảnh cùng bàn ăn cơm lúc đó...

ngại c.h.ế.t , Thu Tranh dứt khoát gọi điện cho dì Lưu báo một tiếng, trưa nay cô về ăn cơm, định giải quyết bữa trưa ở bên ngoài.

Tìm chỗ ở khác thôi!

Ý nghĩ xẹt qua trong đầu cô.

Nghĩ thì kiểu sống đây cũng , đến giờ thì gặp mặt, xong việc thì ai việc nấy, can thiệp đời sống của .

Sống chung... dù cũng khó tránh khỏi dây dưa.

Bây giờ cô tiền nha, thể ở nơi hơn một chút.

Có mục tiêu , Thu Tranh hăng hái hẳn lên, lập tức bắt đầu tìm môi giới xem nhà.

Cô xem là khu cao cấp, nhân viên môi giới nhiệt tình chu đáo, đang lúc xem nhà thì Ôn Diên nhắn .

Ôn Diên: Không , em đến đó rõ ràng là . Nếu còn quấy rầy em, cứ với , sẽ giải quyết.

“Thưa cô, cô xem ban công sân vườn thế nào? Tuyệt đối đáp ứng nhu cầu của cô, trồng bao nhiêu hoa cũng đủ.” lúc giọng môi giới vang lên từ ban công, cô vội cất điện thoại xem ban công .

Quả thực là ban công siêu lớn, ban công phía Nam và phía Đông thậm chí còn thông , cô thể đạp xe dạo chơi trong đó luôn cũng .

Tầm cũng , vì ở tầng cao nên còn thể thấy cảnh sông bên ngoài.

Đây đúng là căn Thu Tranh ưng ý nhất trong những căn xem.

chốt ngay mà về suy nghĩ thêm, môi giới kết bạn với cô, khi còn mãi rằng nhà ở khu hot, bảo cô quyết định thuê thì báo cho ngay.

Thu Tranh nhận lời.

Lúc xem điện thoại nữa, Ôn Diên gửi tin nhắn tới.

Ôn Diên: Em đang ở ?

Ôn Diên: Thu Tranh, giận, em về .

Thu Tranh tại , trái tim như kim châm nhói một cái.

Kỳ lạ thật, khó chịu thế ?

cảm xúc đó chỉ kéo dài trong chốc lát, nhanh biến mất.

Thu Tranh bắt đầu suy nghĩ.

Ôn Diên về ? về thì giờ chắc cũng đến công ty chứ? Cô thời gian hơn hai giờ chiều .

Cuối cùng cô vẫn nhắn : Anh giận là . đang chút việc bên ngoài, xong việc sẽ về, cứ việc của .

Một lúc thấy đối phương trả lời một chữ “”, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó hẹn thêm vài môi giới khác, xem thêm vài chỗ nữa.

Trước khi về nhà, Thu Tranh gọi điện thoại cho dì Lưu hỏi nhỏ: “Dì Lưu, Ôn Diên nhà ?”

“Hả? Ông chủ ạ?”

Dì Lưu cầm điện thoại, chút luống cuống, đàn ông đang cách đó xa chằm chằm về phía , trong lúc bà câu giờ, đàn ông khẽ lắc đầu với bà, dì Lưu mới vội vàng trả lời:

“Ông chủ nhà, ngài đến công ty .”

“À, , cháu .”

Cúp điện thoại, dì Lưu đàn ông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-huong-tram-me/chuong-97.html.]

Ông chủ từ trưa về đến giờ dường như cứ ghế sofa phòng khách đợi Thu tiểu thư, mãi cho đến nãy mới dậy.

“Cô gì?”

“Chỉ hỏi ngài nhà thôi ạ.” Dì Lưu thành thật trả lời, thực nãy ông chủ lắc đầu thì chắc chắn là đoán .

Ôn Diên “ừ” một tiếng dặn dò thêm vài câu lát nữa Thu Tranh về thì thế nào đó mới cầm chìa khóa xe bên cạnh ngoài.

Hắn lái chiếc xe bình thường ít cũng rời ngay mà đỗ ở một góc khuất bên biệt thự.

Không đợi bao lâu, chiếc xe màu xanh quen thuộc mới từ từ tiến tầm mắt, Ôn Diên cứ chằm chằm như , đôi bàn tay nắm vô lăng ngày càng siết c.h.ặ.t.

Không cảm xúc.

Khoảnh khắc thấy tin nhắn của cô, Ôn Diên thực sự giận tức. Giống như tâm trạng đang lên đến đỉnh điểm thì cô đẩy mạnh xuống, kỳ vọng tan vỡ, trong lòng tràn ngập sự bực bội còn cả sự tủi len lỏi.

cảm xúc đó khi thấy bàn ăn trống trơn, căn biệt thự vắng lặng thế bởi cảm xúc khác.

tưởng giận ? Lúc Ôn Diên quên béng mất là đang giận thật, chỉ nghĩ xem dọa sợ nên dám về .

Ôn Diên bắt đầu hối hận vì nhắn tin định níu kéo.

Thực dường như đoán sự lo lắng của Thu Tranh, tối qua khi nắm tay cô những lời đó, ánh mắt của cô thoáng qua vẻ kỳ lạ. Giống như sự cảnh giác.

chắc chắn nhận sự... khác biệt của .

Khi cô tiến về phía đẩy cô . Vậy thì bây giờ... cũng chỉ là đổi vị trí cho mà thôi, lý do gì để tức giận?

Nếu những lời đó, Thu Tranh mở miệng nhờ giúp đỡ thì sẽ nuốt lời.

Ôn Diên thậm chí một khoảnh khắc hoảng loạn.

Nhỡ ... về nữa thì ?

So với những điều , việc cô thất hứa dường như chẳng là gì cả.

Thôi kệ, chỉ cần cô thể trở về... trở về là .

Giống như bây giờ, bóng dáng cô biến mất trong biệt thự, Ôn Diên như con chim vất vả xây tổ, đợi bạn đời dọn , cuối cùng cũng yên lòng.

Hắn kín đáo thở phào một , cơn đau âm ỉ trong l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn dịu , nên khám bác sĩ, lẽ là bệnh , nếu tại tim đau thắt thế .

Ôn Diên quả nhiên nhà, phát hiện trong nhà bóng dáng , Thu Tranh thở phào nhẹ nhõm.

“Thu tiểu thư.”

“Vâng.” Thu Tranh đáp , vốn định lên lầu nhưng nghĩ vẫn dừng bước, hỏi thăm dì Lưu: “Trưa nay Ôn Diên ăn cơm ở nhà ?”

Dì Lưu thầm trong lòng, về thì về nhưng đợi Thu tiểu thư về, cuối cùng chính ngài cũng chẳng ăn.

miệng vẫn tuân theo lời dặn của Ôn Diên trả lời: “Vâng ạ.”

“Vậy...” Thu Tranh nghĩ ngợi: “Dì xem sắc mặt thế nào? Có giận ?”

Dì Lưu vội vàng : “Không ạ.”

Thu Tranh như sực tỉnh lắc đầu: “Thôi bỏ , cái mặt lúc nào chẳng thế, giận chắc dì cũng chẳng .”

Dì Lưu thôi, bà thực sự , so với tức giận, ông chủ trông vẻ sợ cô giận hơn.

Thu Tranh về phòng.

Cách nhất để quên phiền não là phấn đấu, cô bắt đầu truyện mới . Nghĩ đến vẻ mặt đắc ý của Từ Hân, nực , thể để thua bản trong quá khứ .

 

Loading...