“Được.” Tô Dục thúc ngựa đuổi theo Tống Cảnh Ninh đang dẫn đầu. “Cảnh Ninh, chúng tìm chỗ nào nghỉ một lát, ăn chút lương khô tiếp.”
Tống Cảnh Ninh việc gọi Tô Niệm và Đường Chỉ Dung cùng là chuyện bất đắc dĩ, liền gật đầu: “Phía dòng suối, chúng dừng chân ở đó.”
“Được.”
Cả nhóm dừng bên bờ suối, mỗi tìm một tảng đá xuống. Diệp Sơ Đường lấy trái cây và điểm tâm chuẩn sẵn.
“Mọi cứ tự nhiên, đừng khách sáo.”
Đây đều là những thứ nàng lấy khi dọn sạch Ngự Thiện Phòng đó. Nàng mở lời, cũng ngại từ chối, mỗi cầm một ít.
Diệp Sơ Đường nhận tư thế của Tô Niệm chút , nàng với Tống Cảnh Ninh: “Tống công t.ử, ăn xong nên vận động mạnh ngay, lát nữa chúng chậm một chút nhé.”
Tống Cảnh Ninh cũng nhận chân của Tô Niệm lẽ trầy xước: “Diệp cô nương .”
Chillllllll girl !
Diệp Sơ Đường gặm xong một quả táo bờ suối. Nước suối trong vắt, chảy chậm, thể thấy những chú cá nhỏ bơi lội đáy. Ánh nắng ban mai phản chiếu mặt nước lấp lánh, ch.ói mắt.
Tống Cảnh Ninh Diệp Sơ Đường gần như hòa một với cảnh , trong lòng nảy sinh ý cận. Hắn vô thức bước tới hỏi: “Diệp cô nương trang phục cưỡi ngựa ?”
“Tối qua muộn quá nên kịp mua, bộ đồ của ?”
“Cây cối ở Mai Sơn rậm rạp, áo sa dễ móc rách, ở sơn trang Mai Sơn bán trang phục cưỡi ngựa, cô nương thể mua một bộ.”
Diệp Sơ Đường nở nụ : “Cảm ơn nhắc nhở.”
Nói xong, nàng thẳng vấn đề: “Tống công t.ử và nhà quan hệ vẻ nhỉ?”
Chủ đề nhảy vọt quá nhanh khiến Tống Cảnh Ninh thoáng chút ngỡ ngàng: “Diệp cô nương hỏi ?”
“Ta chỉ là cảm thán thôi, chúng tuổi tác xấp xỉ nhưng cảnh ngộ khác một trời một vực. Ta ở Diệp gia chẳng khác nào ngoài, từ nhỏ đưa về nông thôn, nếu vì giá trị lợi dụng, cha căn bản sẽ đón về.”
Nghe những lời , Tống Cảnh Ninh càng thêm hoang mang. Người thường “việc trong nhà nên truyền ngoài”, Diệp cô nương với những điều là ý gì?
Hắn im lặng một lát an ủi: “Diệp cô nương, tất cả những trải qua trong quá khứ đều là một sự rèn luyện và trưởng thành, qua đoạn đường đó mới cô nương của hiện tại.”
Lời tuy sai, nhưng quá khứ của nguyên chủ và Diệp Sơ Đường hiện tại thực sự chẳng nửa điểm liên quan. Nàng : “Tống công t.ử đúng lắm, đa tạ chỉ giáo.”
Nói xong, nàng trọng tâm: “Chúng cùng tuổi, ai lớn ai nhỏ nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-184-thu-long-ben-bo-suoi-an-vuong-bi-giang-tuoc.html.]
Tống Cảnh Ninh cảm thấy lời của Diệp Sơ Đường càng lúc càng kỳ lạ, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Sinh nhật của là ngày rằm tháng mười một.”
“Thật trùng hợp, cũng sinh tháng mười một, nhưng là ngày mùng ba.”
Tuy ngày sinh giống nhưng cùng tháng mười một cũng là một sự trùng hợp. Vì , Diệp Sơ Đường tiếp tục dò xét: “Nghe năm đó kinh thành lạnh, nơi nơi đóng băng, hại nương ngã dẫn đến sinh non, nếu Tiết thần y tay cứu giúp, sống nổi .”
Nghe đến đây, lòng Tống Cảnh Ninh bỗng dâng lên một cảm giác khó tả: “Đại nạn c.h.ế.t tất hậu phúc.”
Cuối cùng cũng hiểu tại Diệp Sơ Đường những điều . Xem , bọn họ cùng một sự nghi ngờ. Thế là, đáp sự dò xét của nàng:
“Ta sinh ở Lương Châu, nơi đó còn lạnh hơn kinh thành nhiều, hễ đến mùa đông là tuyết rơi trắng xóa, thường xuyên xảy tuyết tai. Vì khi nương sinh , đặt cho chữ ‘Ninh’, hy vọng gia quốc ninh nghệ, bách tính an bình.”
Nghe xong lời Tống Cảnh Ninh, Diệp Sơ Đường nghĩ nhiều . Ngày sinh giống, nơi sinh cũng khác, tuyệt đối ca ca của nguyên chủ.
“Tên của Tống công t.ử đặt .”
Tống Cảnh Ninh khẽ : “Tên tuy , nhưng đáng tiếc tâm nguyện của nương vẫn thực hiện .”
Hoàng đế hôn quân, hoạn quan lộng quyền, trung thần uổng mạng, bách tính lầm than, quốc quốc!
“Sẽ thực hiện thôi.” Diệp Sơ Đường xong, về phía mấy đang lén lút quan sát bên : “Tống công t.ử, nghỉ ngơi đủ , xuất phát thôi.”
“Được, xuất phát.”
Khi cả nhóm đến Mai Sơn, An Vương đang quỳ điện Kim Loan, Hoàng đế gánh cái tội danh tính kế Diệp Sơ Đường. An Vương quỳ rạp xuống đất, đầu chạm sàn:
“Hoàng thượng phái ảnh vệ đến vương phủ là vì lo cho an của yến tiệc, là thần vì tư lợi mà giả truyền thánh chỉ, lợi dụng bọn họ để đối phó Diệp Sơ Đường, thần tội, xin Hoàng thượng trách phạt.”
Thực đổ tội cho con gái . Nếu con nhỏ ngu ngốc đó thế Diệp Sơ Đường rơi xuống nước thì chuyện . ảnh vệ đời nào lệnh An Bình quận chúa, nên chỉ thể để gánh tội.
Lời nhận tội của An Vương chẳng mấy ai tin. Ảnh vệ ngốc, thể chỉ vì một câu của An Vương mà việc cho ? Vì , ai nấy đều hiểu rõ An Vương đang gánh tội Hoàng thượng, tự nhiên cũng chẳng ai dám thắc mắc.
Hoàng đế thấy ai nghi ngờ, tảng đá trong lòng mới hạ xuống. Hắn thực sự sợ cảnh tượng ép hạ chiếu cáo tội sẽ lặp .
“An Vương, ngươi thể chuyện giả truyền thánh chỉ, mưu hại quan quyến như ? Tuy gây đại họa nhưng tội thể tha. Giáng xuống Bá tước, phong hiệu Vĩnh Ninh, phạt bổng lộc ba năm, kế vị, tước phong hiệu của An Bình quận chúa, thu hồi cáo mệnh của Vĩnh Ninh Bá phu nhân.”
Kết quả còn tệ hơn dự kiến của An Vương, nhưng dám phản kháng.