Kỳ lão gia t.ử tuy Vương gia nhàn tản nhiều năm, nhưng thời trẻ từng theo phụ chinh chiến dẹp loạn, nên cũng đôi chút về đạo sinh tồn nơi hoang dã. Mùa hè mưa nắng thất thường, tích trữ ít cành khô để phòng khi trời mưa gỗ ẩm nhóm lửa .
Diệp Sơ Đường khuyên thêm nữa, nàng cầm một chiếc bánh nhân thịt định ăn. Bánh nhân thịt nguội ngắt, còn giòn nữa mà trở nên dai nhách, nhai đến mỏi cả quai hàm.
Kỳ Yến Chu thấy nàng ăn chậm, đoán ngay nguyên do. Hắn : “A Đường, đợi lửa cháy đượm, nướng cho nàng ăn.”
Nghe , Diệp Sơ Đường lập tức đặt bánh xuống. Có đồ ngon để ăn thì tuyệt đối ngược đãi bản . Nàng dậy: “Ta lấy túi giải nhiệt.”
Thời cổ đại giống hiện đại đủ loại thức uống phong phú, phương t.h.u.ố.c giải nhiệt cũng hàng ngàn loại. Thông thường dùng trần bì và lá tía tô nấu nước uống, hoặc nấu canh đậu xanh bách hợp thêm chút đường phèn. Cách chỉ hợp ở nhà vì đậu xanh nặng ngâm , nên Diệp Sơ Đường chọn cách đầu tiên.
Chillllllll girl !
Nàng lấy lượng trần bì và lá tía tô đủ cho sáu dùng, lén lấy từ gian một chiếc vỉ nướng chuyên dụng, chỗ Kỳ Yến Chu. Nàng đưa vỉ nướng cho , bịa đại một lý do: “Dùng cái , cố ý đặt thợ rèn để nướng đồ ăn đấy.”
Đường lưu đày dài dằng dặc, phân nửa thời gian là ở nơi hoang dã, việc săn b.ắ.n nướng thịt là thể thiếu. Kỳ Yến Chu nhận lấy chiếc vỉ nướng hai lớp sáng loáng, kẹp bánh nhân thịt giữa bắt đầu nướng lửa. Lửa ngọn giống than hồng, cực kỳ chú ý mới bánh cháy khét. Tay ngừng nghỉ, lúc nâng cao lúc hạ thấp tùy theo ngọn lửa, còn lật mặt liên tục.
Chẳng mấy chốc, lớp vỏ bánh bắt đầu xèo xèo chảy mỡ, mùi thơm nức mũi tỏa xung quanh.
“A Đường, nướng xong , để nguội bớt một chút kẻo bỏng.”
Cách đó xa, Triệu Tư Mẫn Kỳ Yến Chu chăm sóc Diệp Sơ Đường từng li từng tí, đôi mắt đỏ hoe vì cam lòng. Người đàn ông như , đáng lẽ thuộc về ả mới đúng!
Triệu Thanh Thư nhích che khuất tầm mắt của Triệu Tư Mẫn, cảnh cáo: “Nếu còn khôi phục phận Quận chúa thì hãy thành thật một chút, đừng nảy sinh ý đồ !”
Người thường ngã một khôn hơn một chút, nhưng cái đầu của dường như thông minh cho lắm, cứ đ.â.m đầu tường mà c.h.ế.t cũng chịu !
Triệu Tư Mẫn hừ lạnh một tiếng: “Cũng con tiện nhân đó gì mà ngay cả Hoàng thượng cũng nàng bằng con mắt khác!”
“Nàng cái gì cũng hơn !” Triệu Thanh Thư lẫy mà là thật. Từ dung mạo, tài học, võ công, y thuật đến tâm kế và mưu lược, đứa em gái ngu xuẩn của chẳng điểm nào so với Diệp Sơ Đường!
Triệu Tư Mẫn tức giận đá Triệu Thanh Thư một cái: “Huynh rốt cuộc là ca ca của ai hả? Hay là cũng trúng con...” Ả ánh mắt âm lãnh của Triệu Thanh Thư dọa cho sợ hãi, nuốt chửng nửa câu bụng, đổi giọng: “Ca, yên tâm, sẽ lỗ mãng hỏng chuyện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-275-tinh-toan-cua-diep-tu-am.html.]
Ả còn đang đợi xem kịch , đợi lúc Kỳ Yến Chu Diệp Sơ Đường từng thật lòng với , vì tự bảo vệ mà g.i.ế.c , để xem vẻ mặt phẫn nộ và hối hận của !
Triệu Thanh Thư thu lệ khí, ôn hòa : “Tiểu , cứ nhẫn nhịn , ca sẽ giúp báo thù.” Gia đình họ rơi cảnh ngộ đều là nhờ ơn Diệp Sơ Đường cả! Đợi lợi dụng con tiện nhân diệt Kỳ gia xong, sẽ lấy mạng ch.ó của nàng !
Triệu Tư Mẫn ôm cánh tay Triệu Thanh Thư nũng nịu: “Vẫn là ca ca với nhất.”
Triệu Thanh Thư khuôn mặt t.h.ả.m hại của Triệu Tư Mẫn, chán ghét rút tay : “Nhớ bôi t.h.u.ố.c thái y kê cho, còn gả cho lang quân .”
Triệu Tư Mẫn cũng khôi phục dung nhan, nhưng ả rõ là thể. Vết bỏng quá nặng, t.h.u.ố.c nào chữa nổi. Vì thế, ả chỉ hận kẻ phóng hỏa là “Quỷ Đạo”, mà còn hận cả trai ruột đá biển lửa!
Triệu Tư Mẫn cúi đầu che giấu hận thù, ngoan ngoãn đáp: “Ca, .”
Trong lúc hai em họ chuyện, Diệp Sơ Đường nấu xong giải nhiệt. Hai vị lão nhân Kỳ gia và Kỳ Hạc An nhặt khá nhiều cành khô, đang gốc cây ăn bánh thịt. Diệp Sơ Đường đưa túi nước cho Kỳ lão phu nhân: “Nương, nước sông ngọt lắm, và cha uống một chút ạ.”
Lão phu nhân từ chối: “Đường nhi, con uống , lát nữa và cha con tự sông múc là .” Đường lưu đày lúc nào cũng nước, nên mỗi đều mang theo hai túi nước để đảm bảo dùng đủ cho một ngày.
Diệp Sơ Đường đưa tay : “Cha, nương, đưa túi nước cho con, hai cứ thong thả mà ăn.”
Kỳ lão phu nhân thấy nàng hiếu thảo, khuôn mặt sạm nắng hiện lên nụ : “Trời nắng gắt quá, để Chu nhi .” Nói , bà lấy hai túi nước của Kỳ lão gia t.ử cùng với của đưa cho Kỳ Yến Chu.
Kỳ Yến Chu định nhận lấy thì Diệp Sơ Đường nhanh tay cầm : “A Chu, ở dạy tam cách bó cành khô , để múc nước cho.”
Kỳ Hạc An: “...” Thôi , học thêm chút kỹ năng sinh tồn cũng chẳng hại gì.
Diệp Sơ Đường rót đầy nước linh tuyền túi nước của hai vị lão nhân. Lúc về, nàng bắt gặp Hứa di nương đang tới. Bà cung kính cúi chào: “Phu nhân, nếu việc gì cần đến Hạc An, xin cứ sai bảo. Thằng bé tuy còn vụng về nhưng chăm chỉ hiếu học.”