Xung quanh tối đen như mực, Thẩm Phong Hà đợi một lúc, xác định xung quanh ai, lúc mới lấy một chiếc đèn pin từ trong gian để chiếu sáng.
Nàng nhanh ch.óng phát hiện đây là một hang động tự nhiên nhỏ, ánh sáng đèn pin chiếu qua vách đá, phản chiếu một chút ánh vàng.
Thẩm Phong Hà ban đầu để ý, đợi đến khi chiếu qua thứ hai, mới muộn màng nhận .
Nàng đến gần vách đá xem xét kỹ lưỡng, lúc mới tin chắc suy đoán của .
Chẳng trách những cứ đào hang ở đây, hóa … đây là một mỏ vàng tự nhiên!
Chỉ cần tình hình những tảng đá vàng óng vách hang , độ tinh khiết của quặng vàng khá cao!
Chỉ điều, khoáng sản ở thời cổ đại và hiện đại cũng gì khác biệt, đều thuộc về quốc gia. Một khi nơi nào phát hiện khoáng sản, thường sẽ do quan viên địa phương tấu lên triều đình, do Công bộ cử quan viên đích giám sát khai thác.
Đặc biệt là những mỏ vàng bạc liên quan đến tiền tệ quốc gia, mỏ sắt liên quan đến v.ũ k.h.í, và mỏ muối liên quan đến dân sinh, đều là những thứ quan trọng nhất.
Bây giờ những , rõ ràng là đang khai thác trái phép, lý chính của thôn gần đây ít nông phu lao lực bỗng dưng mất tích, chắc phần lớn cũng bắt đến đây cu li .
Chỉ kẻ chủ mưu là ai, to gan lớn mật như !
Tuy nhiên, Thẩm Phong Hà khẽ , nàng dường như cũng mấy hứng thú với việc ai là kẻ chủ mưu . Còn về việc khoáng sản thuộc về triều đình gì đó, nàng càng quan tâm.
Đã gặp , thu hết gian chẳng là với bản ?
Chẳng lẽ còn để hời cho tên cẩu hoàng đế ?
Chỉ điều, thế nào để lấy cũng là một vấn đề.
Trước đây những thứ thu gian đều là những thứ thể nhấc lên , bây giờ quặng vàng nguyên khối là một phần của vách hang, nàng cuốc chim gì để đục đá, cho dù , một nàng e là đục mấy khối, phát hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-khong-nha-kho-dich-nhan-y-phi-mang-nhai-con-luu-day/chuong-198-mo-vang.html.]
Đang lúc phiền não, Thẩm Phong Hà bỗng phát hiện, những khối quặng vàng tự động tách khỏi vách núi!
Thẩm Phong Hà: “…”
Thôi .
Dù nàng cũng xuyên , còn cả gian, gặp thêm chút chuyện tâm tưởng sự thành , cũng gì đáng ngạc nhiên.
Nàng vui vẻ vung tay, thu hết những khối quặng vàng nguyên khối tách trong gian.
Chỉ điều, vì quặng vàng tách , khiến cho vách hang trở nên mỏng hơn , Thẩm Phong Hà bỗng thấy mấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết và tiếng quát mắng ch.ói tai.
“Dám lười biếng! Tìm c.h.ế.t!”
“A! Cầu xin đại ca đừng đ.á.n.h nữa! … dám nữa!”
Bỗng nhiên, một giọng khác vui mừng hét lên: “Đại ca, gõ vách đá hình như tiếng vang! Chắc chắn là sắp đào xuyên qua !”
Giọng quát mắng lúc nãy lập tức trở nên phấn khích, hỏi: “Thật ? Các ngươi còn mau tiếp tục đào! Ai dám lười biếng, cơm ngày mai khỏi cần nghĩ đến!”
Tiếp đó là một tràng tiếng cuốc chim, xẻng sắt va đá.
Thẩm Phong Hà nhanh ch.óng quanh, những quặng nguyên khối độ tinh khiết vàng tương đối cao trong hang động đều thu hết gian, phần còn chỉ lác đác vài tia sáng vàng yếu ớt.
Với trình độ luyện quặng của triều đại , e là chi phí để luyện vàng từ những khối quặng vàng còn cao hơn cả giá trị của vàng.
Lúc , ‘ầm’ một tiếng, vách đá đục thủng!
Thẩm Phong Hà gian ngay khi khác thấy, đó dịch chuyển đến lối lúc nãy.