Tiêu Vân Tông là chào hỏi Tần Mộng Nguyệt , ôm quyền : "Mẫu... Đại nương, đường chịu khổ , Tông nhi ở đây xin lễ."
Tần Mộng Nguyệt là Hoàng hậu, cũng chính là đích mẫu, vì , tất cả các hoàng t.ử dù do bà sinh , đều cung kính gọi bà một tiếng mẫu hậu, chỉ là bây giờ cách xưng hô tự nhiên thể miệng.
Tần Mộng Nguyệt khẽ gật đầu coi như đáp lễ, : "Đa tạ Nhị Điện hạ quan tâm."
Khúc Văn Mẫn cũng mở miệng : "Để Tần nương t.ử kinh hãi ."
Tần Mộng Nguyệt lúc mới ngẩng đầu một cái, khẽ nhíu mày.
Rõ ràng họ còn gặp ở phủ tướng quân, bây giờ vẻ đạo mạo.
Quả nhiên ấn tượng đây của về đều sai , Khúc Văn Mẫn tuyệt đối là một đơn giản!
Tiêu Vân Tông về phía Thẩm Phong Hà, : "Đại tẩu, hôm chúng gặp phố, đại tẩu còn nhớ ."
Thẩm Phong Hà lườm một cái, thản nhiên : "Dễ . Chuyện bắt thích khách tối nay, Thụy Vương Điện hạ và Khúc tướng quân định giải quyết thế nào? Chẳng lẽ thật sự định bắt hết chúng nhốt đại lao ?"
Tiêu Vân Tông cong môi , : "Điều đó thì cần. Thích khách thể là ai, bản vương cũng chút manh mối. Còn những khác, tối nay tuyệt đối sẽ liên lụy."
Nói , lướt mắt qua một lượt, thản nhiên hỏi Trần Ngũ: "Vị quan gia , thấy hai vị cùng đoàn lưu đày ?"
Thẩm Phong Hà , trong lòng khỏi chùng xuống.
Chẳng lẽ... là lúc Tiêu Vân Sóc và Viên Húc tay, nhận ?
Nếu , thì gay go .
Tần Mộng Nguyệt bên cạnh cũng giật , theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy tay Thẩm Phong Hà.
Tuy nhiên, trải qua bao hiểm nguy đường, Tần Mộng Nguyệt cũng lúc dù chỉ một sai sót nhỏ, cũng thể hại Tiêu Vân Sóc, vì ép biểu hiện điều gì khác thường.
Thẩm Phong Hà cũng âm thầm nắm lấy tay bà, coi như an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-khong-nha-kho-dich-nhan-y-phi-mang-nhai-con-luu-day/chuong-261-su-nghi-ngo-cua-tieu-van-tong.html.]
Trần Ngũ quanh đám đông một lượt, quả thực Tiêu Vân Sóc và Viên Húc, nhưng ông cũng là từng trải, liền chắp tay đáp: "Bẩm Thụy Vương Điện hạ, vị Vân công t.ử và tùy tùng đó, cũng là nửa đường cùng chúng . Chỉ là, họ phạm nhân, hành tung tự nhiên thuộc chúng quản, vì , tiểu nhân cũng họ ở ..."
Tiêu Vân Tông ông một cái, : "Ồ, thì là ?"
Chưởng quỹ khách điếm vội vàng run rẩy : "Thụy... Thụy Vương Điện hạ, tiểu nhân các phòng gọi , phòng của vị Vân công t.ử và tùy tùng đó, đều cài chốt từ bên trong, ... lẽ là ngủ say, thấy. Tiểu nhân vốn định gọi xong các khách khác mới gọi, nhất thời quên mất. Tiểu nhân gọi ngay đây..."
Tiêu Vân Tông phe phẩy quạt giấy, thản nhiên : "Cũng . Khúc tướng quân, còn phiền của ngài cùng lên, kẻo nếu thật sự là họ, để họ chạy mất thì ."
Lập tức, chưởng quỹ và một đội quan binh cùng định lên lầu.
Lúc , cửa phòng lầu đột nhiên mở , Tiêu Vân Sóc xuất hiện ở cửa, vẻ lười biếng : "Nửa đêm nửa hôm, ồn ào thế? Còn để ngủ ?"
Tiêu Vân Tông theo bản năng ngẩng đầu lên.
Tiêu Vân Sóc vẫn che mặt bằng vải, dựa lan can, đôi mắt đen lơ đãng xuống đám lầu.
Tiêu Vân Tông khẽ nheo mắt.
Tuy điều tra lai lịch của vị Vân công t.ử , nhưng Tiêu Vân Tông vẫn cảm thấy trong lòng bất an, yên .
Hứa tham tướng lạnh giọng quát: "To gan! Thụy Vương Điện hạ và tướng quân ở đây, ngươi còn mau xuống lầu bó tay chịu trói!"
Thẩm Phong Hà thấy Tiêu Vân Sóc và Viên Húc dường như gì khác thường, khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Vân Sóc lạnh hai tiếng, dẫn Viên Húc từ từ xuống, : "Bó tay chịu trói? tại hạ phạm tội gì mà bắt?"
"Tội gì? Ám sát Thụy Vương Điện hạ!" Hứa tham tướng lạnh giọng quát.
Đôi mắt đen của Tiêu Vân Sóc lướt qua Tiêu Vân Tông, Khúc Văn Mẫn và , cuối cùng dừng mặt Hứa tham tướng: "Lời thật nực , tại hạ đang yên đang lành nghỉ ngơi trong phòng, trở thành thích khách ám sát Thụy Vương Điện hạ? Có bằng chứng gì ? Nếu , chẳng lẽ Thụy Vương Điện hạ đường đường vu oan cho khác ?"
Tiêu Vân Tông như phe phẩy quạt giấy, : "Bằng chứng , tự nhiên là ... chính là đây!"
Hắn đột nhiên tay nhanh như điện, tấn công về phía Tiêu Vân Sóc