Trương Chu thị vội : "Viễn Nhi , thật sự sợ đến chân mềm nhũn chạy nổi nữa , con mang theo Phượng Nhi mau chạy !"
Trương Viễn trầm giọng : "Mẹ! Mẹ gì ! Chúng c.h.ế.t cũng c.h.ế.t cùng ! Con trai tuyệt đối sẽ bỏ mặc !"
Thẩm Phong Hà đầu , thấy vợ của Trương Viễn và Trương Chu thị cũng sợ đến mềm nhũn ngã đất thể động đậy, Trương Viễn một kéo hai định chạy trong rừng.
Nàng do dự một chút, vẫn bước lên, thấp giọng : "Trương đại ca, trong rừng lẽ còn phục binh khác, là tạm thời lui trong sơn động !"
Trương Chu thị , lập tức : "Viễn Nhi, con lời Thẩm tiểu nương t.ử ! Thẩm tiểu nương t.ử tuyệt đối sẽ hại chúng !"
Trương Viễn xong, già và vợ đang m.a.n.g t.h.a.i của , khu rừng và sơn động phía , cuối cùng c.ắ.n răng một cái, : "Được. Mẹ, chúng sơn động!"
Nói , sự giúp đỡ của Thẩm Phong Hà, cuối cùng cũng kéo Trương Chu thị và vợ trong sơn động.
Trương Chu thị thở phào một , khỏi thấp giọng lẩm bẩm: "Bồ tát phù hộ, đừng để đám sơn tặc giặc Bắc Nhung đó phát hiện chúng ..."
Trương Viễn đột nhiên một lời chạy khỏi cửa động, đó gắng sức ôm một tảng đá lớn bên cạnh sơn động, cố gắng di chuyển nó qua, chặn cửa động !
Lối nhỏ, tảng đá vặn thể chặn .
Vợ của Trương Viễn và Trương Chu thị khỏi kinh hãi thất sắc: "Viễn Nhi, con... con định gì ? Con mau đây trốn !"
Trương Viễn để ý, đẩy đá : "Mẹ, Phượng Nhi, còn Thẩm tiểu nương t.ử, đám sơn tặc hoặc giặc Bắc Nhung đó e là nhanh sẽ tìm đến đây, nếu để chúng phát hiện sơn động , chúng trốn ở bên trong e là cũng khó giữ tính mạng! Con chặn cửa động , lẽ thể lừa chúng..."
Nói , tảng đá đẩy qua, chặn kín cửa động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/don-khong-nha-kho-dich-nhan-y-phi-mang-nhai-con-luu-day/chuong-300-roi-vao-vong-vay.html.]
Tia sáng cuối cùng tảng đá che khuất, vợ của Trương Viễn khỏi bật nức nở.
Trương Chu thị cũng nước mắt lưng tròng, nhưng bà lập tức quát: "Phượng Nhi, đừng nữa! Nếu để đám giặc đó thấy, thì tấm lòng của Viễn Nhi, sẽ uổng phí hết! Còn hại cả Thẩm tiểu nương t.ử và Tần nương t.ử cùng chúng mất mạng!"
Thẩm Phong Hà tuy Trương Viễn là nhân hậu chính trực, cũng ngờ lúc , thể vì bảo vệ gia đình và cả những liên quan như nàng và Tần Mộng Nguyệt mà hy sinh bản .
Tuy chắc tác dụng, nhưng Thẩm Phong Hà cũng khỏi trong lòng kính nể .
Lúc , cửa động đột nhiên truyền đến tiếng gầm gừ nhe răng của linh cẩu, tiếp theo là tiếng la hét kinh hoàng của .
Thẩm Phong Hà qua khe đá, chỉ thấy hơn mười con linh cẩu mắt như những chiếc đèn l.ồ.ng ma quỷ màu xanh lục, từ trong bụi cây xuất hiện, đuổi những phạm nhân lưu đày chạy rừng đó trở gần sơn động.
Trương Viễn cạnh tảng đá lớn gần cửa động, cố ý vô tình dùng che chắn cửa động.
Viên Tuần thấy hành động của Trương Viễn, quét mắt những đuổi về, thấy gia đình Trương Viễn và Thẩm Phong Hà, liền đoán ý của Trương Viễn, vì cũng động thanh sắc qua, chắn tảng đá ở cửa động.
Lúc , ba bốn mươi lính Bắc Nhung tay cầm cung tên đao lưng, dắt theo linh cẩu cũng từ rừng hiện .
Có một phạm nhân trong lúc sợ hãi tuyệt vọng đột nhiên liều mạng, bỗng dậy, xông về phía một hướng trông vẻ linh cẩu và lính Bắc Nhung, thế nhưng còn chạy hai bước, một mũi tên "vèo" một tiếng b.ắ.n tới, trúng ngay n.g.ự.c .
Phạm nhân đó ngã xuống, thì chậm mà xảy thì nhanh, mấy con linh cẩu lập tức xông tới, xé xác ăn ngấu nghiến.
Mọi thấy cảnh tượng như , sớm sợ mất mật, còn dám chạy nữa, đều tuyệt vọng nức nở.
Lúc , đám lính Bắc Nhung đang vây thành vòng tròn đột nhiên tách hai bên, nhường đường cho một đàn ông .