Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão - Chương 398
Cập nhật lúc: 2026-03-28 09:31:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cạp cạp cạp cạp cạp cạp!
Đàn vịt sợ hãi vội vàng bỏ chạy, tụ tập , chiến thôi!”
Nhạc Thi Ninh dùng một chiêu thần thông, đàn vịt đ-ánh gục hết, bụng ngửa lên mặt nước.
Thu Diệu tùy ý tạo nhiều vòng xoáy mặt nước, để đàn vịt xoay vòng vòng.
Chầm chậm xoay tròn, thật là thong thả bao!
Đàn vịt lật , sợ hãi kêu la, cạp cạp cạp cạp!
Mẹ ơi!
Đàn vịt đều sợ hãi chạy mất, mặt hồ trôi nổi nhiều lông vịt.
Thu Diệu đầu , thấy đàn vịt từ đất xông tới!
Cánh vỗ phành phạch, dường như cầm gậy cầm đ-á là định dùng phong nhận đây?
Những tiểu yêu chẳng thần thông gì, nhưng đùi vịt thì ngon, nên khi chơi đùa kiềm chế một chút, đừng ảnh hưởng đến chất lượng thịt.
Tân Vũ Giai tài nào ngờ tới, một đàn vịt xông lên vây đ-ánh Thiếu tông chủ!
Độc ác quá , hèn chi Thiếu tông chủ đem hầm.
Long Phán Hề ôm đầu che mặt.
Mấy trăm con vịt xông lên cũng khá là dữ dội đấy.
Tóc tai đều rối bù cả lên, đầu còn cắm ít lông vịt.
Tôn Hà tới đuổi đàn vịt xuống hồ, kéo Thiếu tông chủ thu dọn một chút, trang điểm cho thật xinh .
Long Phán Hề đang nghĩ về nhị sư .
Người thường cả như cha.
nàng thì đại sư và cha cùng mất , để nhị sư như cha .
Nhị sư lớn hơn nàng một trăm tám mươi tuổi, tổ tiên cũng đủ .
Nhị sư nuông chiều nàng.
Long Phán Hề đến Kiếm Cốc, tìm U Hoàng Kiếm.
Kiếm khí trong Kiếm Cốc còn ảnh hưởng gì tới Long Phán Hề nữa, kiếm của cha vẫn còn đó.
U Hoàng Kiếm bay , mạnh hơn nhiều.
Long Phán Hề cầm trong tay, hỏi:
“Nhị sư rốt cuộc ?"
U Hoàng Kiếm .
Long Phán Hề hỏi tiếp:
“Nhị sư khôi phục trí nhớ , biểu hiện gì khác thường ?"
U Hoàng Kiếm ngơ ngác, thực sự là .
Long Phán Hề khó một món linh bảo, an ủi:
“Tu luyện cho , lúc đó chúng sẽ cùng lên tiên giới gặp nhị sư ."
U Hoàng Kiếm kích động!
Nó luyện thành tiên khí!
Long Phán Hề đả kích nó.
Đừng luyện thành tiên khí dễ, cái nền tảng phỏng chừng cũng đủ.
mà, ai điều gì?
Cùng lắm thì thoát t.h.a.i hoán cốt.
Một con lợn còn thể tu luyện đến mức phi thăng, huống hồ là một thanh kiếm .
U Hoàng Kiếm phát kiếm khí, càng thêm sắc bén!
Nó nhất định thể trở thành tiên kiếm!
Long Phán Hề lấy Thu Diệp cho nó xem:
“Ta tiên kiếm nè."
U Hoàng Kiếm đ-âm đ-âm Thu Diệp.
Thu Diệp dạy U Hoàng Kiếm luyện kiếm.
Long Phán Hề một bên, đầu tiên , Thu Diệp còn bản lĩnh ?
Nàng vẫn còn quá ít.
Trong trí nhớ của Long Phán Hề hề thông tin gì về nhị sư và tiên giới, lẽ cha cũng , hoặc là thể .
Cái giống như thiên cơ bất khả lộ .
Tiết lộ lẽ sẽ hỏng việc.
Long Phán Hề suy nghĩ khá đơn giản, nàng cứ tiếp tục trồng ruộng thôi.
Bất kể nhị sư là ai, nàng vẫn là chính nàng.
Cho dù đây từng trồng ruộng, giờ cũng trồng khá .
Nếu nhị sư về tiên giới, chắc chắn dễ gì quản chuyện bên , rõ ràng nàng vẫn dựa bản .
Long Phán Hề hỏi Thu Diệp:
“Ngươi chơi với U Hoàng ?"
Không, Thu Diệp về Long Phán Hề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dong-cua-lam-ruong-ta-vo-tinh-tro-thanh-dai-lao/chuong-398.html.]
U Hoàng Kiếm quan tâm, tự tiếp tục luyện kiếm, giống như một kẻ si kiếm .
Long Phán Hề chào U Hoàng Kiếm:
“Ta đây."
Lại chào thanh kiếm của cha.
Những thứ linh tính trong Tây Nguyệt Tông đều nhận Thiếu tông chủ.
Long Phán Hề như đứa con ngốc nhà địa chủ, ở núi hái quả hái thu-ốc, tùy tiện hái ít, khá là vất vả đấy.
Một linh thực ở núi đều biến dị, nhiều đến mức ăn hết.
Long Phán Hề gặm quả phía .
Tôn Hà kéo Thiếu tông chủ , cài thêm hai bông hoa lên đầu nàng, trông càng thêm đáng yêu hơn.
Long Phán Hề đưa cho Tôn Hà hai quả, ngoài thấy ai cũng phát quả.
Ký Vọng cầm linh quả gặm, quả núi mọc ngon.
Long Phán Hề hỏi:
“Ngươi tự hái ?"
Ký Vọng .
Sau núi là của Thiếu tông chủ.
Dù quanh Trung Phong cây ăn quả cũng .
Ăn cũng chẳng hết, một phần quả hái để nấu r-ượu, đều là để dành cho uống.
Vạn Bạch tới tìm Thiếu tông chủ, cầm diệp tấn với Thiếu tông chủ:
“Có ít đến Gia Bình thành, sẵn sàng bỏ linh thạch hoặc vật tư.
Phía Vạn Bảo thương hành bên chắc một vạn linh thạch một suất ."
Long Phán Hề phát quả.
Vạn Bạch mỉm nhận lấy, tiếp tục :
“Có Tiên Minh ép buộc, tiếp cận cô.
Biết cô vận khí, cơ duyên."
Long Phán Hề :
“Nếu trường hợp đặc biệt, sẽ đến Gia Bình thành nữa."
Vạn Bạch hiểu.
Thiếu tông chủ vốn dĩ chẳng .
lúc mới lập thành, đến xem qua.
Giờ đại khái định , Thiếu tông chủ nữa.
Đó vốn dĩ thứ Thiếu tông chủ , nên là thứ cần thiết.
Có chút buồn .
Ví dụ như vận khí đó cần, tìm nàng cũng cần.
Đã bảo đừng tìm nàng nữa, mà vẫn cứ nhớ nhung.
Phải để bọn họ ghi nhớ thật kỹ.
Thiếu tông chủ đơn giản, chính là tu luyện, phi thăng.
Những khác ở Tây Nguyệt Tông cũng .
Vạn Bạch cảm thấy, thành ở đó, thuận tiện giao lưu, xem gì thì cứ đến xem là .
Phần lớn tâm sức vẫn dành cho việc tu luyện.
Ít nhất hiện tại tu vi đủ, cũng chẳng ý nghĩa gì.
Những kẻ đến ké, đối với Thiếu tông chủ cũng chắc tôn trọng, đối với khác càng coi thường.
Chương 337 Một quả trứng
Bận rộn một hồi thời gian trôi qua cực nhanh!
Thoắt cái đến tháng chín, là mùa thu hoạch!
Long Phán Hề vẫn luôn bận rộn với bí cảnh ruộng lúa mạch, đến Gia Bình thành.
bí cảnh ruộng lúa mạch năm nay thu hoạch, năm cũng sẽ .
Nhạc Thi Ninh dừng nghỉ ngơi, cùng Thiếu tông chủ đến xem ruộng lúa mạch.
Đây là vạt lúa mạch tranh thủ trồng từ , dùng ruộng phía , mà là núi mười mẫu, mọc khá .
Điền Phong Dật cũng đến xem, mặc dù coi trọng như linh cốc, nhưng nên tùy tiện sự phân biệt nặng nhẹ, lương thực đều là đồ cả.
Trần Trạch Tuấn cũng chạy tới, mang theo chút hàn khí.
Bên một ngọn núi băng ảnh hưởng nhỏ, từ tháng tám bắt đầu tuyết.
Ít mưa thì còn đỡ, đằng mưa nhiều.
Trần Trạch Tuấn với Thiếu tông chủ:
“Phạm vi ảnh hưởng của hàn khí đang mở rộng.
Một ý kiến."
Nhạc Thi Ninh hỏi:
“Chẳng bố trận ?"