Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão - Chương 457
Cập nhật lúc: 2026-03-28 09:54:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cung Băng cũng tới, đặt một gian phòng.”
Cổ Yến vẫn ch-ết, ở đó gào thét:
“G-iết nàng !
Tiện nhân!
Độc phụ!"
Điên cuồng mắng nhiếc.
Long Phán Hề tát nàng hai cái thật mạnh.
Cổ Yến kịp phản ứng.
Cung Băng bồi thêm hai cái tát nữa.
Hà Tĩnh Liên tới, cảm thấy đ-ánh .
Mấy của Cổ Đỉnh Tông theo, đối với Cổ Yến đều cực kỳ chán ghét!
Một đứa ngu xuẩn, trong bụng còn là giống của nội gián, Cổ Kỳ lão tổ tại cứu nàng?
Còn nợ thêm một phần nhân tình.
Mọi tiện Cổ Kỳ lão tổ, nhưng Thiếu tông chủ truyền kỳ của Tây Nguyệt Tông tát Cổ Yến, điều đó thực sự là cực kỳ!
Phần nhân tình nợ đáng giá.
Cổ Yến im bặt.
Long Phán Hề và Cung Băng cứu Cổ Loan.
Việc đơn giản lắm.
Oa!
Tiếng của đứa trẻ vang dội, quá uất ức !
Mấy Cổ Đỉnh Tông, vốn dĩ đối với Thiếu tông chủ trông mới ba tuổi chút lo lắng, hiện tại kích động đến mức đều , tiếng to bằng đứa trẻ.
Cổ Loan đang tỉnh táo, Long Phán Hề và Cung Băng nhẹ nhàng thoải mái, nàng cũng lộ nụ nhẹ nhõm.
Đứa trẻ cuối cùng cũng sinh .
Chương 386 Phụ nữ thật gian nan
Đứa trẻ cuối cùng cũng sinh .
Mặc dù cuối cùng chịu tội, nhưng đó nó lớn , là một nhóc cường tráng, trông đúng là mầm non của thể tu.
Không giống .
Cổ Loan lớn lên cân đối, vóc dáng cực , cho dù khuôn mặt bình thường, nhưng khí chất đủ .
Cổ Loan là thể tu, một khi nhận điều trị và nền tảng hỏng, nàng hồi phục vô cùng nhanh, dậy là gần như khác , ngoại trừ bụng còn to một chút, cần một thời gian để hồi phục.
Nàng bế con trai , tâm trạng chút phức tạp.
Long Phán Hề sợ nàng trầm cảm sinh hoặc những thứ tương tự, vấn đề tâm lý thực nguy hiểm, tùy ý hỏi:
“Nhau t.h.a.i của Cổ gia giải quyết thế nào?"
Cung Băng vẫn đỡ đẻ cho Cổ Yến, cái t.h.a.i , cũng nguy hiểm.
Cổ Loan cháu gái, Thiếu tông chủ.
Ánh mắt của Thiếu tông chủ sáng ngời.
Mặc dù mặt nàng trông nhỏ, giống như Thiên Đạo.
Cổ Loan lên, thế mà thực sự lo lắng cho nàng.
Trong lòng Cổ Loan chút băng giá tan chảy.
Mấy Cổ Đỉnh Tông phát hiện sự đổi của Cổ Loan, nhưng nguyên nhân.
Biết là liên quan đến Thiếu tông chủ.
Cổ Loan Thiếu tông chủ mà cảm kích thế nào, lẽ nàng cần, chỉ là một phần quan tâm mà thôi.
Cổ Loan thực sự hiểu rõ Thiếu tông chủ.
Hiểu tại những lão tổ đó thích nàng.
Thích nàng cần lý do.
Cổ Yến gào:
“A!"
Long Phán Hề bảo nàng im miệng.
Cung Băng hiểu ý ngay, để nàng nếm trải nỗi đau sinh con.
Ha ha!
Cổ Loan chọc .
Phụ nữ sinh con vốn dĩ đau.
Chỉ là Cung Băng đỡ đẻ quá thuận lợi.
Hiện tại để Cổ Yến nếm trải một chút cũng tính là sai.
Cổ Yến đau đến mức nước mắt dàn dụa hét tiếng , nàng sắp phát điên !
Nàng màng đến những thứ khác, nàng về phía Cổ Loan cầu cứu.
Cổ Loan bế con trai , lạnh lùng :
“Ta giờ từng coi trọng ngươi, chỉ là lười so đo với ngươi mà thôi.
Cha ngươi bảo ngươi tới tiếp xúc với , truyền đạt cho một thứ, từng thử uốn nắn ngươi, nhưng vô ích, ngươi quá ngu xuẩn .
Ngươi với cha ngươi, cha ngươi liền loạn.
Ta rảnh quan tâm đến , nên dung túng ngươi.
Chính ngươi chịu hảo hảo tu luyện, cứ nuông chiều ngươi chơi đùa.
Cha ngươi , ngươi xuất , chỉ cần chơi đùa là .
Không hổ là cha ruột, hố con chả nương tay chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dong-cua-lam-ruong-ta-vo-tinh-tro-thanh-dai-lao/chuong-457.html.]
Ngặt nỗi ngươi đủ ngu xuẩn."
Cổ Yến đau đến mức lọt tai.
Cổ Loan cho nàng , đại khái là cho chính :
“Ta trúng độc, chung quy là để các ngươi đắc ý .
Sắp sinh đến nơi , thế mà quên mất sự cảnh giác.
Quên mất đứa ngu xuẩn như ngươi, thực sự đủ ngu xuẩn.
Có lẽ là nuông chiều ngươi nhiều quá, lây nhiễm cái ngu của ngươi.
Biết rõ ngươi vấn đề, gã đàn ông nào cũng , thế mà còn dung túng ngươi.
Tuy là sắp sinh , so đo với ngươi.
đối với đứa ngu là nhất định so đo!
Nếu đứa ngu hại mới t.h.ả.m."
Mấy Cổ Đỉnh Tông đều khó chịu.
Cổ Loan tu luyện, vốn con, nhưng yêu cầu, nàng vẫn sinh.
Mọi là ai?
Bao gồm cả Cổ Kỳ lão tổ.
Đừng Cổ Hùng náo loạn như , thực đối với Cổ Kỳ lão tổ ảnh hưởng nhỏ, bao gồm cả Cổ Yến.
Cổ Yến thể dưỡng thành tính cách , là do nuông chiều, chính là như .
Rất tàn nhẫn.
Cổ Loan thiên phú , vui mừng, mấy vui mừng.
Lấy Cổ Yến và Cổ Loan đối chiếu.
Cổ Loan vất vả cực nhọc, Cổ Yến hạnh phúc nhường nào?
Cổ Yến còn Cổ Loan nuông chiều .
Long Phán Hề với Cổ Loan:
“Nữ tu dễ dàng, thế giới thể dựa chỉ chính !
Cha nương, em, đạo lữ, con cái đều là dựa !
Ngươi chỉ thể dựa chính !"
Cổ Loan gật đầu:
“Hiện tại hiểu ."
Cung Băng :
“Tây Nguyệt Tông chúng một đứa trẻ thiên phú tệ ?
Thiếu tông chủ chính là với cha nương chúng như .
Hiện tại chúng sống bình thản, cũng vững vàng tiến bộ.
Những đứa trẻ đó cũng tệ, áp lực gì.
Mọi đều là tu luyện đạo của chính , lão tổ Cổ gia là đạo của , ngươi là đạo của ngươi."
Cổ Loan hiện tại nghĩ thông suốt, càng ý chí chiến đấu hơn!
Cung Băng vui mừng:
“Ở nhà là quan hệ gia đình, đại đạo chỉ là đạo hữu."
Cổ Loan gật đầu.
Nàng hiện tại thể với tâm thái bình thản nuôi dạy con trai khôn lớn, bất kể thiên phú nó , đều con đường của chính nó.
Bản nàng còn nỗ lực tu luyện.
Còn về việc khác nhòm ngó con trai nàng, Cổ Loan thể ngăn thì ngăn, ngăn thì thôi.
Cung Băng :
“Nuôi dạy con cái cũng là một trận cơ duyên, thể hảo hảo ngộ sự sinh sôi.
Coi như là sự báo đáp của con cái dành cho ."
Cổ Loan đốn ngộ.
Cung Băng bế nhóc tới.
Cậu nhóc ăn xong là ngủ, chẳng báo đáp cái gì ?
Mấy Cổ Đỉnh Tông thực sự phục sát đất!
Còn về việc Cổ Yến đau đến ch-ết sống , thì liên quan gì đến khác?
Long Phán Hề , trong lòng chút cảm thán.
Nói toạc chính là mấy chuyện vớ vẩn.
Chẳng hạn như Cổ Kỳ lão tổ là chuyện thế nào?
Có lẽ cảm thấy con trai quan trọng.
Có khả năng cùng con gái nảy sinh bất đồng.
Một lớn , thể hiện cái của , thì luôn sự thống nhất hoặc bất đồng.
Lúc lý trí.
Ý kiến bất đồng thể ảnh hưởng đến những thứ khác.
Lẽ nên để mỗi thể hiện đầy đủ cá tính của .
Đại khái là phong thái của thượng cổ .
Chính là vì phế vật quá nhiều.
Long Phán Hề cảm thấy, Cổ Kỳ lão tổ đại khái cũng là dựa tổ tiên, mới đột phá đến Hợp Thể, thể tiến thêm bước nào nữa.
Cứ tiếp tục như , chỉ một kết cục:
suy tàn.