Đông Nhật Ca - 3
Cập nhật lúc: 2025-03-08 14:30:06
Lượt xem: 8,304
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy mẫu t.ử Từ gia ý định rời , mới chậm rãi thở một .
"Ta thể rời khỏi kinh thành, nhưng đợi đến khi phụ bình an trở về. Hơn nữa, các cam đoan rằng khi rời , phụ thể an sống tiếp."
Nghe , nụ trở về mặt Từ phu nhân.
Bà cầm lấy tay , giọng điệu dịu dàng:
"Tốt lắm, mà, A Ngôn vẫn là một đứa trẻ hiểu chuyện nhất."
Sau khi mẫu t.ử Từ gia rời , những bông tuyết lác đác rơi xuống trong đêm trừ tịch.
Xuân Hạnh cạnh từ lâu, đến thành tiếng.
"Tiểu thư..."
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, ngước mắt màn tuyết giăng đầy trời, nhẹ giọng :
"Hôm đ.á.n.h nàng , chuyện sẽ dễ dàng bỏ qua. ngờ khiến phụ chịu khổ. Hôm nay, vốn dĩ nên là ngày gia đình đoàn tụ..."
Thương Di Ninh dám tay với ở kinh thành, nhưng chỉ cần rời khỏi đây, một toán sơn tặc đường cũng thể lấy mạng .
Đến lúc đó, tin truyền về kinh, nàng chẳng khác gì sạch sẽ thoát , chẳng còn chút liên quan nào đến chuyện nữa.
04
Ngày đầu tiên của tân niên, trời rét buốt lạ thường.
Khi phụ dìu trở về phủ, sớm chuẩn xong hành trang.
Người lặng nơi cổng phủ, Xuân Hạnh từng món từng món chất hành lý lên xe ngựa, thật lâu một lời.
Ta bậc thềm, bóng dáng gầy gò của phụ , trong lòng chua xót khôn nguôi.
Mười năm từ khi mẫu rời , trong phủ rộng lớn , chỉ còn và phụ nương tựa lẫn .
Những ngày tháng gian khó nhất, phụ từng nghĩ đến chuyện buông bỏ tất cả, theo mẫu , nhưng vì mà hết đến khác cố gắng chống đỡ.
Hai năm đầu khi mẫu mất, thường xuyên gặp ác mộng trong đêm.
Những lúc nhũ mẫu trong phủ thể dỗ dành, bà sẽ ôm đến tìm phụ .
Về , những cơn mộng mị xuất hiện ngày một nhiều, đến khi giật tỉnh giấc, phụ luôn ở bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ về, an ủi .
"A Ngôn, theo phụ về nhà."
"Phụ , con biên ải, tìm mẫu về."
"A Ngôn, theo phụ về nhà!"
Phụ lặp câu , giọng tràn đầy lo lắng.
Hẳn là tất cả.
Ta đáp , chỉ lặng lẽ quỳ xuống mặt .
Ba cái dập đầu , khấu bái bằng cả chân tâm.
Nước tuyết tan lạnh buốt thấm qua lớp y phục, theo bắp chân lan đến tận đáy lòng, cuối cùng hóa thành lệ, tràn khỏi khóe mắt.
Chuyến , e rằng khó ngày .
"Là A Ngôn tùy hứng càn, đắc tội quyền quý, tất cả đều là của A Ngôn."
"Là do phụ vô dụng…"
Giọng nghẹn ngào, càng khiến lòng đau nhói.
"Phụ , đợi con mang mẫu trở về."
Ta kéo c.h.ặ.t áo choàng, bước lên xe ngựa, dám ngoảnh đầu.
Chỉ đến khi bánh xe lăn qua cổng phủ, mới ngoái một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dong-nhat-ca/3.html.]
Gió thổi lên, cơn gió lạnh thấu xương.
Phụ vẫn nguyên ở cổng phủ, thật lâu hề cử động.
Xe ngựa vượt qua cổng thành, mẫu t.ử Từ gia đó, theo bóng xe xa dần, mặt hiếm khi lộ vẻ nỡ.
"Dư Đào chỉ mỗi đứa con gái , thật đáng tiếc…"
Nhìn xe ngựa khuất xa, Từ Cảnh Văn chậm rãi mở miệng:
"Ta sai theo bảo hộ nàng đến biên ải. Còn thể đến , xem mệnh của nàng."
Hắn đích thực chút nỡ, bao năm bầu bạn, thể vô tình?
Chỉ trách, gia thế của A Ngôn đối với chẳng lấy một chút lợi ích…
05
Xe ngựa rời khỏi thành mười dặm, Thương Di Ninh thể chờ đợi thêm.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Bốn phía vang lên tiếng binh khí giao tranh, sát khí tràn ngập.
Bên trong xe ngựa, siết c.h.ặ.t t.a.y Xuân Hạnh, nhẹ giọng :
"Ngốc quá, bảo ngươi đừng theo, ngươi xem, hôm nay e rằng khó mà sống sót."
"Tiểu thư, nô tỳ hiểu cả. Nô tỳ theo tiểu thư lớn lên, tiểu thư , nô tỳ sẽ theo đó."
Xuân Hạnh dù gì tuổi cũng còn nhỏ, dù sớm kết cục, nhưng vẫn khỏi run rẩy vì sợ hãi.
"Ngươi nắm c.h.ặ.t t.a.y , kiếp chúng tỷ ruột thịt."
Tiếng binh khí va chạm bên ngoài dần thưa thớt, tất cả đến hồi kết.
Khi tấm rèm xe vén lên, đang ôm c.h.ặ.t Xuân Hạnh đang run lẩy bẩy trong lòng.
Khoảnh khắc thanh đao giáng xuống, rút con d.a.o giấu trong tay áo, mạnh mẽ đ.â.m thẳng tim kẻ mặt.
Máu nóng văng đầy mặt, nhưng giờ đây, thể sợ hãi.
Trong đầu chỉ một ý niệm—Ta sống, sống!
Ta nhặt lấy thanh đao đất, kéo Xuân Hạnh lao khỏi xe ngựa.
Bên ngoài, x.á.c c.h.ế.t ngổn ngang.
Ngoài những hộ vệ thuê, còn thêm vài t.h.i t.h.ể áo đen.
Kẻ đang dọn dẹp chiến trường thấy kéo Xuân Hạnh ngoài, vẻ mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, vội chạy đến lật rèm xe ngựa lên.
"C.h.ế.t tiệt! Nó g.i.ế.c lão Tam !"
Một tiếng quát giận dữ vang lên, đám sơn tặc lập tức tụ tập .
Ta kéo Xuân Hạnh, liều mạng chạy trốn.
chênh lệch thực lực quá lớn, đến trăm mét đuổi kịp.
Ta cầm đao vung loạn xạ, Xuân Hạnh nấp lưng , run lên bần bật.
"Không ngờ lão Tam c.h.ế.t trong tay một nha đầu như ngươi."
Đám từ từ ép sát, tay cầm đao của cũng ngừng run rẩy...
"Đại hiệp, kẻ mua chuộc các đưa bao nhiêu bạc, trả gấp đôi, , gấp ba!"
"Hừ, ngươi g.i.ế.c của , hôm nay dù thế nào cũng c.h.ế.t!"
"Đại hiệp, xin tha mạng! Toàn bộ gia sản của đều thể dâng cho các , chỉ cầu một con đường sống!"
Nhìn bước chân bọn chúng vẫn hề dừng , triệt để tuyệt vọng.
Ánh đao sáng rực kề sát mắt, nhắm c.h.ặ.t hai mắt, cam chịu phận.