Đông Nhật Ca - 8
Cập nhật lúc: 2025-03-08 18:03:54
Lượt xem: 8,510
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Mặt trời rốt cuộc cũng nhô lên khỏi ngọn cây, đám sơn tặc rút khỏi trấn.
Dân chúng phố bận rộn dọn dẹp tàn cuộc.
Triệu T.ử An xem như vị hùng cứu mạng bọn họ, đến cũng nhét tay đủ thứ lễ vật cảm tạ.
Ta một bộ y phục trắng, trong tay ôm một chiếc hộp, dẫn theo Xuân Hạnh từng bước về phía miếu "Nương Nương".
Trên đường, gặp Triệu T.ử An.
Hắn quan tâm hỏi:
"Hôm nay đón mẫu ? Nên đến xem còn bình an ."
"Phải, đang đón mẫu ."
Trước cổng miếu, nhiều quỳ lạy.
Một nam nhân trẻ tuổi đang quét dọn đống hỗn độn, còn dân chúng đang thắp hương, miệng ngừng niệm:
"Đa tạ nương nương phù hộ, giúp chúng con thoát khỏi một kiếp nạn."
Ta bên cạnh, lặng lẽ họ thành tâm cầu khấn, đột nhiên cảm thấy buồn .
Phải , cảm ơn che chở cho các ngươi một nữa.
Bức tượng khắc chính điện dần dần chồng khớp với ký ức của .
Thì … thực sự c.h.ế.t ở biên ải.
Ta kéo nam nhân giữ miếu , chỉ pho tượng, cất giọng khàn khàn hỏi:
"Thi thể của ở ?"
"A?"
"Thi thể của bà , thu liệm ? Được chôn ở ?"
"An táng ở hậu viện."
Nghe , lập tức kéo Xuân Hạnh nhanh ch.óng về phía miếu.
"Hậu viện thể !"
Nam nhân trẻ tuổi ngăn , nhưng quá nhanh, chỉ đành lớn tiếng kêu lên.
Nhiều dân chúng thấy liền vội vàng theo phía , cản .
Ở hậu viện, một nấm mộ đơn độc, mộ chỉ một tấm bia gỗ, đó khắc ba chữ " Mộ Nương Nương ".
Bên cạnh phần mộ, một gốc lê già cỗi đó, lá khô vàng.
Nhìn cảnh tượng mắt, hốc mắt nóng lên.
Đây là đầu tiên cảm nhận rõ ràng sự thật rằng—mẫu còn nữa.
Ta xổm tấm bia, bàn tay chậm rãi lướt qua ba chữ "Nương Nương Mộ", lặng lẽ nấm mồ cô quạnh mắt.
Như thể đem tất cả ấm ức suốt mười mấy năm qua, hết cho …
"Phụ rằng mất ở biên ải, nên ông đích đến tìm. vì thể mang t.h.i t.h.ể của về, con liền cho rằng ông gạt con.
“Vì , sinh thần năm con lên năm, con cổng phủ đợi . Đợi mãi, đợi mãi, đợi đến khi gió tuyết phủ kín trời, cũng thể đợi trở về."
Bốn phía bỗng chốc rơi tĩnh lặng.
Dân chúng xung quanh cũng im bặt, ngay cả Triệu T.ử An và Biên Sách cũng mang theo ánh mắt kinh ngạc .
"Từ đó về , con thường xuyên gặp ác mộng.
“Trong mộng, con thấy rời bỏ con, cần con nữa, từng bước từng bước xa.
“Dù con gọi thế nào, cũng từng ngoảnh con lấy một .
“Mỗi tỉnh dậy, Linh di – cùng lớn lên với con – đều ôm lấy con, dỗ dành con.
“ Linh di cũng thể đợi . Sang năm , vì đau lòng thương tiếc, nàng cũng sinh bệnh mà mất.
“Người gặp nàng hoàng tuyền ? Nàng khỏe ?"
Gió nhẹ thoảng qua, vạt áo khẽ lay động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dong-nhat-ca/8.html.]
Ta đưa tay lau nước mắt, tiếp tục :
"Năm bảy tuổi, mấy đứa trẻ vây trong hẻm nhỏ, nhạo con là kẻ quê mùa, mẫu dạy dỗ.
“Con phản bác, mẫu .
“Kết quả, chúng ném đá con, trán con thương, sưng một cục to.
“Từ đó, con ít khi ngoài. Những khi nhớ , con liền lật giở những cuốn sách để , học theo những kỹ thuật thêu mà ghi chép.
“Thường khi, con thêu từ sáng đến tối. Khi , con nghĩ, nếu một ngày nào đó trở về, nhất định sẽ khen con chịu khó, sẽ tự hào rằng con mất danh tiếng "Thiên hạ nhất thêu nương" của ."
"Phụ tái giá.
“Ông chăm lo sản nghiệp mà để , bây giờ trở thành thương nhân giàu bậc nhất."
" , Từ công t.ử quan trường, kết giao với phủ Trung Nghĩa Bá.
“Năm ngoái, đúng sinh thần cập kê của con, từ hôn.
“Con nghĩ nếu còn ở đây, với tính tình của , chắc chắn sẽ đến tận cửa Từ gia mà tranh luận một trận trò."
Ta khẽ chua xót.
"Tiểu thư phủ Trung Nghĩa Bá c.h.ế.t.
“Con liền tay đ.á.n.h nàng .
“Nàng ép con rời khỏi kinh thành, còn sai g.i.ế.c con đường.
“Nhờ trưởng cứu giúp, con mới thoát khỏi cái c.h.ế.t.
“Mỗi một bước đều vô cùng gian nan.
“Cuối cùng cũng đến biên ải, nhưng con dám đến gặp ."
"Con luôn nghĩ rằng phụ lừa con.
“Con luôn nghĩ rằng ở biên ải, lẽ một đứa con khác, ngoan hơn con, lời hơn con.
“Vậy nên mới về tìm con."
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
"Tượng thờ trong miếu Nương Nương giống .”
“Vậy nên giờ con tin .”
“Tin rằng thực sự c.h.ế.t ở biên ải, chứ bỏ rơi con."
"Mẫu , mấy ngày nữa, A Ngôn tròn mười sáu tuổi .”
“Người xem, giống như dáng vẻ từng hình dung ?"
"Mẫu , A Ngôn đến đưa về nhà."
Gió nhẹ lướt qua má, tựa như bàn tay mẫu vỗ về lưng .
Ta lấy tấm khăn trắng trong tay áo, buộc lên trán, quỳ gối xuống mộ phần.
Triệu T.ử An cũng bước lên, quỳ xuống cùng .
Ta ngăn cản .
Sau ba dập đầu, dậy, về phía dân chúng lưng, cất giọng trầm :
"Phiền các vị giúp thu liệm t.h.i t.h.ể mẫu , đưa về nhà."
Dân chúng tất bật bắt tay khai quật nấm mộ.
Ta từng chút từng chút, nâng những mảnh xương trắng còn sót , đặt trong chiếc hộp chuẩn sẵn.
Trên hộp khắc đầy những bông hoa đào.
Là do chính tay khắc.
Cũng là loài hoa mà yêu thích nhất…
Ta ôm c.h.ặ.t chiếc hộp tro cốt, từng bước từng bước về trạm dịch.
Triệu T.ử An lặng lẽ theo , một lời.
Dân chúng trong trấn cổng miếu, lặng bóng chúng xa dần.