10
Buổi chiều, Sở Túc tỉnh .
Vừa mở mắt, điều đầu tiên thấy chính là một đống rắn cuộn tròn đầu giường.
Ta tươi giới thiệu:
"Vương gia, để giới thiệu một chút.
Con là Tiểu Thanh, hiền lành, đảm đang.
Con là Tiểu Bạch, đáng yêu, quấn .
Con là Tiểu Hoa, nóng nảy, dễ cáu.
Con thì lợi hại —Tiểu Hắc, tính tình y hệt : kiêu ngạo, cứng đầu, lạnh lùng, m.á.u lạnh, vô cảm."
"Vương gia, đối xử với ? Chàng thích con nào?"
*
Hoàng hôn buông xuống, trong vương phủ, qua đều lặng lẽ tránh xa cửa phòng Sở Túc.
Ta bốn con rắn vắt , hiểu nổi bọn họ phản ứng .
Chẳng Sở Túc thích rắn ? Chỉ là Tiểu Hắc cắn một cái thôi mà, thể dọa đến ngất ?
Còn bằng Hứa Tiên nữa!
Ta Tiểu Hắc, nghiêm túc răn dạy: "Ngươi cắn ai cắn, cắn đồng loại của gì?"
*
Triệu thúc cùng đám gia đinh giữ cách mười trượng, nghiêm giọng cảnh cáo:
"Vương phi! Người bao vây! Mau thả vũ khí xuống, đầu hàng là con đường duy nhất!"
Ta: "Ta chỉ giúp vương gia tìm Tiểu Thanh thôi mà?"
Triệu thúc nhảy dựng lên:
"Tiểu Thanh nguyên bản là một con rắn nhỏ thanh tú, thể quấn cổ tay! Không một đàn trăn! TRĂN!"
Ta: "……"
"Aizz, đúng là lỗ mãng."
Triệu Quản gia: "Người đúng là đang... 'mân mê' trăn đấy!"
*
Buổi tối, lão bà bà đến thăm Sở Túc, gật đầu mãn nguyện: "Con ngủ say thật đấy, nha đầu, vẫn là con giỏi."
Ta cũng tiện , là ngất chứ ngủ.
Nhân lúc bà cảm tình với , khuyên bà sớm theo xuống âm phủ.
Bà suy nghĩ thêm, luyến tiếc Sở Túc vài .
"Ta trông nom thằng bé suốt chín năm, khác nào nuôi một đứa con ."
Ta nhẹ giọng: "Không giống ."
Sở Túc hề , một " " lặng lẽ âm thầm bảo vệ .
Bà bà lắc đầu , khẽ thở dài:
"Trên đời , bao âm thầm hy sinh vì con cái mà chẳng mong hồi đáp ?"
Rồi bà sang , ánh mắt thâm trầm:
"Còn con, nha đầu, vì chấp nhất trở thành quỷ sai?"
Ta siết chặt nắm tay, thấp giọng :
"Vì nhớ kỹ một ."
"Ai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dong-quy/chuong-10.html.]
"Quên ."
Bà bà vươn tay xoa đầu , thở dài đầy trìu mến:
"Cũng là một đứa trẻ ngoan."
"Nếu thật sự đủ quỷ hồn cần độ hóa, cứ tính lão ."
Ta ngẩn : "Bà luyến tiếc Sở Túc nữa ?"
Bà bà hiền từ:
"Không nỡ, nhưng thằng bé thích con. Nếu từ nay còn gặp con, nó sẽ đau lòng."
"Sở Túc thích ?"
Ta bật , phủ nhận ngay:
"Không , thích là Phù Lê."
Nơi đang sống, cũng chính là di chỉ của phủ công chúa năm xưa.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Nghĩ đến đây, trong lòng bỗng chua xót.
May mà… may mà chỉ là một kẻ chếc.
Người chếc cần yêu thương, càng cần ấm.
*
Ta trở về phòng, định trải chăn đất, thì Sở Túc khàn giọng :
"Lên đây ngủ, đất lạnh."
Ta còn kịp phản ứng, bổ sung ngay:
"Bản vương chỉ ngủ ngon, ngươi đừng nghĩ nhiều."
Ta: "…… Ồ."
Chúng đều là lớn cả, sợ cái gì chứ.
Ta ôm chăn leo lên giường, nghiêm túc : "Xin , để rắn cắn ."
Sở Túc nhấc cánh tay băng bó kín mít, lạnh giọng sửa : "Là trăn."
"Cũng na ná thôi."
"Hay ngươi thử cắn một phát xem khác biệt ?"
"Được , sai . Chàng bao nhiêu tuổi ?"
"Hỏi gì?"
"Mẹ bảo nam nhân quá ba mươi thì nên lấy."
Sở Túc: "...... Bổn vương ba mươi mốt."
Ta gật gù: "Xem sai."
Hắn chăm chú: "Ngươi đang căng thẳng?"
"T- ?"
Hắn khẽ : "Năm ngày , bổn vương nhớ rõ một nữ nhân táo bạo, phong tình, còn ở đây diễn trò mê hoặc. Giờ đó ?"
"......"
Ta mạnh miệng: "Lần là vì lợi, lấy ‘Tinh Dạ’. Lần cảm thấy thiệt."
Sở Túc bình tĩnh: "Ngày mai bổn vương đưa ‘Tinh Dạ’ cho ngươi."
"???"
Ta kinh ngạc: "Bị trăn cắn một phát mà đổi tính luôn ? Chờ chút, mang Tiểu Hắc đến cắn thêm phát nữa."
"Được thôi."