Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 246: Mỗi người một tâm tư!

Cập nhật lúc: 2026-02-14 09:12:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Thẩm Thất Thất ôm hộp quà bước , cô dâu chú rể mắt từ lâu. Cô lỡ mất khoảnh khắc nhất. Lúc bước , cô chỉ kịp thấy Chu Lăng Hi đang đeo nhẫn cho cô dâu. Chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, nụ gương mặt đầy dịu dàng. Trước ánh mắt của tất cả , cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên má cô dâu, coi như tất nghi lễ.

 

Tiếng vỗ tay, hò reo vang dội khắp khán phòng. Các bậc trưởng bối chỉ mỉm hiền hòa, trong khi đám thanh niên ồn ào cổ vũ. Cô dâu đưa hậu trường để lễ phục, còn chú rể thì thể thoát . Nhóm bạn của Chu Lăng Hi lập tức vây quanh, ép uống rượu chúc mừng. Cả khán phòng rộn ràng náo nhiệt.

 

Thẩm Thất Thất cách Chu Lăng Hi xa, ánh mắt dõi theo trong bộ vest trắng. Đột nhiên, cô nhớ ngày họ cùng chụp ảnh bìa cho tạp chí Queen. Hôm đó, Chu Lăng Hi cũng diện một bộ vest như thế. Dưới ánh nắng hoàng hôn rực rỡ, giữa vườn hoa hải đường đỏ thắm, phong thái rực rỡ như một vị thần bước từ bức họa, đến mức khiến thể rời mắt.

 

Hôm nay, vẫn là tâm điểm của đám đông.

 

Cô gái nhỏ lặng lẽ yên, trong tay ôm một hộp quà màu xanh dương nhạt. Bên trong là món quà cưới cô chuẩn cho Chu Lăng Hi.

 

Thế nhưng, đang quá bận rộn. Quan khách ngừng tới chúc mừng, Chu Lăng Hi bận rộn tiếp đãi .

 

Thẩm Thất Thất mà do dự. Bây giờ bước tới tặng quà vẻ quá phô trương!

 

Cô suy nghĩ một lát, quyết định đợi qua hôm nay mới đưa quà. Thế là cô xoay , định về phía Nguyễn Quốc Đống.

 

mới vài bước, vai cô bỗng ai đó vỗ nhẹ.

 

, thấy một nhân viên phục vụ mặc đồng phục đang mặt.

 

“Tiểu thư, nhờ đưa cho cô tờ giấy .” Người phục vụ mỉm , đưa một tờ giấy gấp đôi cho Thẩm Thất Thất.

 

ngần ngại nhận lấy, cảm ơn xong thì ôm hộp quà một góc. Khi mở tờ giấy, cô thấy đó chỉ vỏn vẹn vài chữ:

 

“Bên trái, phòng nghỉ 2 gặp.”

 

Thẩm Thất Thất ngẩn , vội vàng quanh nhưng ai nấy đều đang mải trò chuyện, ai chú ý đến cô.

 

Trong lòng đầy nghi hoặc, cô gái nhỏ kiềm sự tò mò mà rón rén bước về phía phòng nghỉ bên trái hội trường.

 

Dựa theo phòng, cô tìm phòng nghỉ 2 đẩy cửa bước .

 

Đập mắt cô là một hàng vest nam đủ màu sắc, treo ngay ngắn giá quần áo. Đây vẻ là phòng đồ tạm thời.

 

Thẩm Thất Thất đảo mắt một vòng, thấy trong phòng ai, bèn ôm hộp quà đến chiếc ghế sofa gần đó. Cô đặt hộp quà lên bàn , đang định xuống thì chợt thấy tiếng cửa mở khe khẽ.

 

Cô giật thót, vội vàng trốn giá quần áo treo đầy vest.

 

Cửa mở , tiếng bước chân vang lên. Người dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, khẽ “hửm” một tiếng đầy nghi hoặc.

 

Thẩm Thất Thất láu cá lắm. Cô khẽ vén một góc áo vest, tạo một khe hở nhỏ để lén quan sát.

 

Chỉ thấy một bóng dáng áo trắng bàn , lưng về phía cô, đang cúi xuống định lấy thứ gì đó bàn.

 

Thẩm Thất Thất lập tức nhíu mày. Sau đó, cô chợt nhớ – hộp quà của cô vẫn đang đặt bàn!

 

Cô hoảng hốt, chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều, lao khỏi chỗ trốn, lớn tiếng hét lên:

 

“Ê! Không đụng !”

 

Người đàn ông áo trắng quả nhiên khựng . Một lát , chậm rãi đầu.

 

, khuôn mặt tuấn mỹ quá đáng của Chu Lăng Hi hiện mắt cô.

 

“Chú hai Chu!” Thẩm Thất Thất mừng rỡ, chạy ngay tới mặt , ngước và hỏi: “Sao chú ở đây?”

 

“Đồ ngốc, giấy nhắn là chú gửi cho cháu đấy.” Chu Lăng Hi khẽ , đưa tay chạm nhẹ lên mũi cô.

 

“Ồ, thì là chú !” Thẩm Thất Thất híp mắt, lém lỉnh như một chú cáo con.

 

đó ép uống mấy ly rượu, nên lúc , Chu Lăng Hi say. Khuôn mặt ửng đỏ, giống như đóa hải đường phớt hồng, vô tình mang theo vài phần quyến rũ c.h.ế.t .

 

Anh ngước hàng vest nhàu nát, lắc đầu bất đắc dĩ thở dài:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-246-moi-nguoi-mot-tam-tu.html.]

“Xem như đống đồ vứt .”

 

Thẩm Thất Thất sững sờ, lập tức chỗ nấp. Cô lập tức ân hận, lí nhí :

 

“Những bộ vest đó là của chú ? Xin nhé, cháu …”

 

"Không gì, dù chú cũng chẳng ý định đồ giữa chừng."

Chu Lăng Hi vẫn giữ dáng vẻ tùy tiện, lười biếng như . Nói xong, vòng qua bàn , phịch xuống sofa, nhướn mày chằm chằm chiếc hộp nhỏ đặt bàn.

 

Thẩm Thất Thất thấy Chu Lăng Hi chằm chằm cái hộp, cô khẽ mỉm , cúi nhấc nó lên như thể kho báu, chìa mặt , :

"Chú hai Chu, chú cưới vội quá, cháu cũng chẳng kịp chuẩn quà t.ử tế. Đây là chút lòng thành của cháu, mong chú vui vẻ nhận lấy!"

 

"Có lòng là ."

Chu Lăng Hi gật đầu, khách sáo nhận lấy hộp, nhưng chẳng hề mở , chỉ cầm tay.

 

"Chú hai Chu, chú mở xem chứ!"

Thấy chỉ cầm mà mở, Thẩm Thất Thất thấy kỳ lạ, bèn giục:

"Mở xem , chú sẽ thích lắm đó!"

 

Chu Lăng Hi sang cô, đôi mắt màu hổ phách ánh lên tia sâu thẳm. Một lát , đột nhiên hỏi:

"Thẩm Thất Thất, chú kết hôn mà gọi Tiểu Phong về, cháu thất vọng ?"

 

"Hả?"

Câu hỏi đột ngột khiến Thẩm Thất Thất sững .

 

Cô chớp mắt , mãi mà vẫn tiêu hóa nổi chủ đề đột ngột đổi .

 

"Chú hỏi nữa, cháu gặp Tiểu Phong, thất vọng ?"

Chu Lăng Hi kiên nhẫn nhắc câu hỏi.

 

Thẩm Thất Thất chớp chớp mắt, đầy ngạc nhiên:

"Cái thì liên quan gì đến tên điên họ Chu đó?"

 

Nói đến đây, cô dừng một chút, bỗng nhiên như ngộ điều gì, reo lên:

"A đúng ! Chú là chú ruột của tên điên họ Chu đó! Sao chú kết hôn mà về? Giờ đang là kỳ nghỉ đông mà, chẳng nghỉ ?"

 

Cô nhóc ... Rốt cuộc là thật sự hiểu, đang giả vờ hồ đồ đây?

 

Chu Lăng Hi cau mày, ánh mắt dừng gương mặt non nớt của cô. Một lúc , mới chậm rãi đáp:

"Tiểu Phong dạo thể về ."

 

"Ồ."

Thẩm Thất Thất gật đầu, mặt chút biểu cảm, lẩm bẩm:

"Cũng , chăm chỉ học tập, mới thể cống hiến cho đất nước chứ!"

 

"Con nhóc , cũng hiểu mấy chuyện ?"

Chu Lăng Hi bật , dậy, dáng vẻ phong lưu tuấn tú vô cùng.

 

"Tất nhiên ! Nhà chúng là gia đình cách mạng, ý thức chính trị cao lắm đấy!"

Thẩm Thất Thất ngẩng cao cằm, vẻ mặt đầy tự hào.

 

Chu Lăng Hi , cảm thấy cô nhóc mặt dày ghê gớm, nhưng cũng lười vạch trần. Anh xoay , sải bước ngoài.

 

"Ơ ơ ơ! Chú hai Chu, chú đấy?"

Thẩm Thất Thất vội vàng chạy theo, túm lấy vạt áo .

 

"Khách khứa bên ngoài còn đang đợi, cháu xem chú thể ?"

Chu Lăng Hi , nhướng mày cô.

 

Thẩm Thất Thất cảm thấy lừa . Cô vẫn nắm c.h.ặ.t vạt áo , chịu buông, tiếp tục truy hỏi:

"Vậy, chú bảo cháu đến đây? Rốt cuộc là gì?"

 

 

 

Loading...