Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 263: Nhóc con phải nghe lời!

Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:08:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , Thẩm Thất Thất đang quấn c.h.ặ.t trong áo khoác quân đội, im chiếc xe Jeep. Để tránh xảy chuyện ngoài ý , Nguyễn Hạo Thịnh lệnh nghiêm ngặt: “Không rời khỏi xe dù chỉ một bước!”

 

Thẩm Thất Thất cũng nghiêm túc, tự vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Đảm bảo thành nhiệm vụ!"

 

Vì thế, dù bên ngoài bận rộn náo nhiệt thế nào, cô vẫn ngoan ngoãn yên, trừ khi Nguyễn Hạo Thịnh lệnh, tuyệt đối tự ý xuống xe!

 

Xe Jeep đỗ giữa rừng, cách lều tạm phía xa. Thẩm Thất Thất ghé sát cửa sổ, đôi mắt đen láy dõi theo Nguyễn Hạo Thịnh. Anh bận rộn vô cùng, hết mệnh lệnh đến mệnh lệnh khác ban , cả đội đều xoay quanh . Bất kỳ báo cáo nào cũng cần thông qua , mà thể xử lý chuẩn xác, nhanh gọn, chút chần chừ.

 

Đây chính là khí chất của một lãnh đạo bẩm sinh!

 

Đang mải ngắm , Thẩm Thất Thất bỗng thấy Nguyễn Hạo Thịnh sải bước về phía xe. Cô giật , lập tức rời khỏi cửa sổ, ngay ngắn như một bé ngoan.

 

Vừa đến nơi, Nguyễn Hạo Thịnh nhiều, trực tiếp mở cửa xe chui trong.

 

“Chú…” Thẩm Thất Thất mở to mắt, ngơ ngác đàn ông bước , gương mặt đầy thắc mắc.

 

“Một lát nữa sẽ trực thăng vận tải đáp xuống, cách đây một cây . Cháu trở về ngay, đợi khi diễn tập kết thúc…”

 

“Không! Không hết!” Trước khi Nguyễn Hạo Thịnh kịp xong, Thẩm Thất Thất lập tức ôm chầm lấy , hai tay siết c.h.ặ.t vòng eo rắn chắc, gào lên: “Cháu ở bên chú! Cháu ! Nhất định !”

 

“Nhóc ngoan!” Nguyễn Hạo Thịnh bất lực, đưa tay ôm cô lòng, vỗ nhẹ lưng dỗ dành : “Nghe lời nào, về . Đây nơi cháu nên mặt.”

 

Có cô bé ở đây, thật sự thể tập trung !

 

“Không !” Thẩm Thất Thất bướng bỉnh lắc đầu, ôm càng c.h.ặ.t hơn.

 

Phải khó khăn lắm mới tìm chú, thể rời dễ dàng như ?

 

“Nhóc ngoan!” Giọng Nguyễn Hạo Thịnh trầm xuống, mang theo ý cảnh cáo: “Cháu ở đây chỉ khiến chú phân tâm. Giờ đang là thời điểm quan trọng, kẻ địch thể tấn công bất cứ lúc nào. Lỡ như cháu thương thì ?”

 

“Không mà… Cháu…” Thẩm Thất Thất quýnh lên, năng lắp bắp. Một hồi vẫn phản bác thế nào, cô chỉ thể ngước mắt lên, gương mặt nhỏ nhắn ủ rũ, trông vô cùng đáng thương.

 

Nguyễn Hạo Thịnh mà xót xa, đưa tay vuốt ve gương mặt cô, giọng dịu : “Ngoan nào, về . Khi chuyện kết thúc, chú sẽ đến tìm cháu, ?”

 

“Không !” Thẩm Thất Thất hậm hực bĩu môi, hai tay níu c.h.ặ.t áo : “Chú lúc nào cũng nuốt lời, cháu tin !”

 

Nhìn dáng vẻ ấm ức của cô, Nguyễn Hạo Thịnh bất lực buồn . Anh cúi xuống, dịu dàng đặt một nụ hôn lên ch.óp mũi nhỏ xinh, cất giọng dỗ dành: “Nhóc ngoan, lời chú ? Chú hứa chắc chắn giữ lời.”

 

Thẩm Thất Thất gì, chỉ chớp chớp mắt, viền mắt bắt đầu ửng đỏ. Nhìn đàn ông dịu dàng hiếm thấy mặt, cô bặm môi, còn đường thương lượng.

 

bỗng nhiên, cô chồm lên, nhanh như chớp hôn chụt lên môi , còn ác ý c.ắ.n mạnh một cái!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-263-nhoc-con-phai-nghe-loi.html.]

Nguyễn Hạo Thịnh chẳng những giận mà còn cưng chiều hết mực. Anh để mặc cô c.ắ.n mút, hai tay đặt lên eo nhỏ, dịu dàng đỡ lấy cô.

 

Một lát , thậm chí còn hé môi, nhẹ nhàng l.i.ế.m lên hàm răng bé xíu, dần dần… từ động chuyển sang chủ động…

 

Một nụ hôn nóng bỏng, triền miên đến mức Thẩm Thất Thất như rút hết sức lực, đầu óc cuồng, đến khi lấy tinh thần thì cả mềm nhũn trong lòng Nguyễn Hạo Thịnh. Gương mặt nhỏ hồng ửng, đôi môi sưng đỏ, cả trông vô cùng mê hoặc.

 

Nguyễn Hạo Thịnh mà tim khẽ rung động, siết c.h.ặ.t vòng tay ôm cô, chỉ hận thể giữ cô mãi mãi trong lòng.

 

“Chú về sớm đấy, lừa cháu nữa !” Thẩm Thất Thất ôm c.h.ặ.t cổ , mặt dụi dụi vai , giọng mềm mại, mang theo chút nũng, chút cầu xin.

 

“Được!” Nguyễn Hạo Thịnh hứa chắc chắn, nhưng vẫn kiên quyết kéo cô khỏi lòng . Anh cô, nghiêm giọng: “Lần nghịch ngợm như thế nữa, ?”

 

, đang đến chuyện cô lén lút đến quân khu.

 

“Dạ!” Cô gật đầu thật mạnh, đôi mắt to tròn như nai con, hề chớp mà .

 

Nguyễn Hạo Thịnh bật khẽ, cúi xuống hôn nhẹ lên má cô một cái xoay định xuống xe.

 

“Chú ơi…” Thẩm Thất Thất bỗng nhiên lao tới ôm chầm lấy từ phía , áp mặt lưng , giọng nhỏ nhẹ: “Cháu sẽ nhớ chú lắm, chú cũng nhớ cháu đấy!”

 

Ôi trời ạ, cô bé , chẳng càng xót xa hơn ?

 

“Ừ, chú cũng sẽ nhớ bé ngoan.” Nguyễn Hạo Thịnh xoay , ôm lấy cô vỗ vỗ, ánh mắt tràn ngập cưng chiều.

 

“Lần cháu tin chú đấy.” Thẩm Thất Thất dụi dụi trong lòng , chậm rãi buông tay.

 

Xoa xoa mái tóc mềm của cô, Nguyễn Hạo Thịnh cuối cùng cũng bước xuống xe. Trước khi , nhỏ với A Uy, đó sải bước rời , thậm chí đầu nào, như thể sợ sẽ luyến tiếc nỡ.

 

A Uy nhận lệnh, chẳng mấy chốc dẫn theo một quân nhân trở . Sau khi trao đổi vài câu, quân nhân nọ liền mở cửa ghế lái, khởi động xe.

 

A Uy bước đến cửa xe , Thẩm Thất Thất dặn dò: “Tiểu thư Thẩm, đây là Trung úy Hứa, sẽ đưa cô đến điểm hạ cánh của trực thăng. Trên đường , nhớ theo chỉ huy của , hiểu ?”

 

Thẩm Thất Thất vẫn về phía lều chỉ huy, mới , gật đầu: “Được, em .”

 

“Vậy xuất phát thôi.” Nhìn cô hợp tác như , A Uy cũng thở phào, sang Trung úy Hứa gật đầu.

 

Chiếc xe lăn bánh, rời khỏi nơi đó.

 

Tại lều chỉ huy, Nguyễn Hạo Thịnh lệnh dứt khoát, chợt tiếng động cơ xe khởi động. Nhịp của khựng , nhưng chỉ trong chớp mắt, trở bình thường, tiếp tục chỉ huy như hề ảnh hưởng…

 

 

 

Loading...