Thẩm Thất Thất vẫn ôm c.h.ặ.t lấy Nguyễn Hạo Thịnh, ngay cả khi dép cô cũng chịu buông tay. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự sung sướng, cứ như trúng độc đắc .
Còn Nguyễn Hạo Thịnh, nỡ trái ý cô nên cũng chiều theo, xong dép, một tay ôm cô trong nhà. Vừa bước liền trông thấy dì Trần đang sững sờ ở đầu cầu thang.
Anh nhíu mày, trong mắt ánh lên tia sắc bén. Thẩm Thất Thất để ý, thấy dì Trần, cô vui vẻ gọi một tiếng:
“Dì Trần!”
Cô gái nhỏ chỉ một câu đơn giản kéo dì Trần khỏi dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Bà giật ngẩng đầu, nhưng khi thấy hai họ mật như , hiểu một luồng lạnh chạy dọc sống lưng bà . Tuy nhiên, vì mặt Nguyễn Hạo Thịnh, bà đành cúi đầu để che giấu sự bối rối, lắp bắp :
“Thiếu tướng Nguyễn, ... về giờ ?”
Bây giờ hơn ba giờ sáng, về lúc , cứ như là thể chờ thêm một giây nào để gặp ai đó .
“Bên quân khu việc gì nên về thôi.” Nguyễn Hạo Thịnh trả lời hờ hững, ánh mắt quét qua dì Trần, đôi con ngươi đen sâu thẳm khẽ lay động. Anh thêm gì nữa mà ôm cô gái nhỏ lên lầu.
Lúc , Thẩm Thất Thất đang chìm đắm trong niềm vui sướng, phát hiện sự khác thường của dì Trần. Khi ngang qua, cô còn bụng nhắc nhở:
“Dì Trần ngủ sớm nha, chúc dì ngủ ngon!”
Cô với vẻ mặt tươi , trong mắt là niềm hạnh phúc ngọt ngào.
Dì Trần lúc hoảng hốt đến mức tay chân luống cuống, vội vã gật đầu lia lịa, dám ngẩng đầu lên.
Còn Nguyễn Hạo Thịnh, đôi môi mím c.h.ặ.t, sắc mặt lạnh băng bước lên lầu.
“Chú ơi, chú ơi...”
Trên suốt quãng đường, Thẩm Thất Thất líu ríu ngừng, mắt sáng rực tò mò:
“Chú , chắc chắn chú thắng đúng ? Chú kể cho cháu , chú đ.á.n.h cho quân địch chạy tán loạn, còn mảnh giáp ? Cháu , giấu đó nha!”
“Lần khác kể.” Nguyễn Hạo Thịnh thản nhiên đáp, ôm cô bước phòng ngủ.
“Không , cháu tò mò lắm!”
Thẩm Thất Thất như một cục kẹo dính tài nào gỡ , bám c.h.ặ.t lấy , gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, đáng thương hết sức, đúng chuẩn một cô nhóc ranh mãnh.
Nguyễn Hạo Thịnh cúi đầu liếc cô một cái, lời nào, chỉ tiện tay đóng cửa phòng khóa .
Vào trong phòng, ánh mắt nhanh ch.óng quét qua chiếc máy tính vẫn còn đang mở bàn. Gương mặt liền sa sầm xuống, giọng nghiêm nghị:
“Muộn thế mà còn chơi máy tính?”
“Ơ...”
Thẩm Thất Thất đầu màn hình còn sáng, lập tức nhảy khỏi , gượng gạo, nhanh ch.óng giải thích:
“Không , cháu chỉ mở máy lên thôi chứ chơi. Cháu tắt ngay bây giờ nè!”
Vừa , cô chạy đến bàn, nhanh tay bấm nút “Bắt đầu”, đó chọn “Tắt máy”. Xong xuôi!
Nhìn màn hình máy tính chuyển sang màu đen, Thẩm Thất Thất chút đắc ý, nhanh chân chạy bên cạnh , tít mắt khoe công:
“Hèn gì hôm nay cháu tài nào ngủ , hóa là vì chú sắp về!”
“Cái liên quan gì đến ?”
Nguyễn Hạo Thịnh giữa phòng, dáng cao lớn trong bộ quân phục thẳng thớm, khí chất sắc bén, hợp với căn phòng ngập tràn sắc hồng của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-273-khong-giau-duoc-nua-roi-sao.html.]
“Thì tại vì cháu nhớ chú mà.”
Thẩm Thất Thất tít mắt, mặt , vẻ mặt dày dạn đến đáng nể.
Ha, con nhóc càng ngày càng mặt dày !
Vừa định bước phòng tắm, Nguyễn Hạo Thịnh bất ngờ cắt ngang bởi tiếng gõ cửa.
"Tiểu thư Thất Thất, con ngủ ?" Giọng dì Trần vang lên ngoài cửa.
Thẩm Thất Thất nhướng mày, thắc mắc: "Khuya , dì chuyện gì ?"
Cô nàng định mở cửa thì cánh tay bất ngờ giữ .
Ngước mắt lên, cô thấy Nguyễn Hạo Thịnh đang đầy cảnh giác.
"Chờ chú hẵng mở cửa." Giọng trầm thấp, để cô kịp phản ứng, buông tay nhanh ch.óng về phía cửa sổ.
Thẩm Thất Thất sững . Đến khi hồn , cô chỉ kịp thấy Nguyễn Hạo Thịnh mở cửa sổ, trong chớp mắt biến mất màn đêm.
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.
"Tiểu thư Thất Thất? Con trong đó ?"
Thẩm Thất Thất nhăn mày, vội vàng chạy đóng cửa sổ , đó mới lững thững mở cửa.
Dì Trần ngay cửa, thấy cửa mở bước , mắt đảo một vòng khắp phòng, như thể đang tìm kiếm gì đó.
Thấy , Thẩm Thất Thất càng cảm thấy kỳ quặc, nghiêng đầu hỏi: "Dì tìm gì ?"
"À... gì, gì !" Dì Trần gượng, nhưng vẫn yên tâm, đến mở cửa tủ quần áo, thậm chí còn kiểm tra rèm cửa sổ.
Thẩm Thất Thất ngốc, cảnh , cộng thêm hành động kỳ lạ của Nguyễn Hạo Thịnh ban nãy, cô mơ hồ đoán điều gì đó. nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn dám chắc đoán đúng!
"Dì tìm con chuyện gì ạ?" Cô hỏi, hai hàng lông mày nhíu đầy nghi hoặc.
Bị hỏi bất ngờ, dì Trần khựng một chút, vội vàng nặn một nụ : "À, gì ! Dì chỉ hỏi sáng mai con ăn gì thôi."
Thẩm Thất Thất: "..."
Hết hồn vì tưởng phát hiện, cuối cùng chỉ để hỏi mỗi bữa sáng?
Sau một giây im lặng, cô nghiêm túc đáp: "Con ăn bánh kếp, thêm hai quả trứng gà!"
"Được , mai dì cho con! Giờ con ngủ sớm nhé!" Dì Trần gật đầu lia lịa, bước nhanh khỏi phòng, trông như kiểu thành xong nhiệm vụ quan trọng.
Cửa phòng đóng .
Không gian bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến lạ.
Thẩm Thất Thất thở phào, nhưng tim vẫn còn đập loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cô chui tọt chăn, cuộn tròn như con sâu, đầu óc ngừng suy nghĩ.
— Dì Trần nửa đêm đến lục soát phòng cô... rốt cuộc là nghi ngờ điều gì?
— Có ... dì phát hiện gì đó ?!