Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 357: Quan hệ bại lộ! (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-21 13:35:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đừng thấy ông cụ Nguyễn bình thường hiền hòa, dễ gần mà lầm, một khi nổi giận thì ngay cả ông An, theo bên cạnh ông bao nhiêu năm, cũng run cầm cập.
"Quá đáng! Quá sức quá đáng! Hôm nay hai đứa rõ ràng với ! Lớn bé gì cũng là một lũ mất mặt hết!"
Ông cụ giận đến mức cả khẽ run, rõ ràng cảnh tượng khiến ông sốc nhẹ.
Thẩm Thất Thất cuối cùng cũng lấy phản ứng, ngơ ngác đầu khuôn mặt giận dữ của ông, đôi mắt hoe đỏ, nước mắt "roạt" một cái rơi xuống như mưa.
"Ông ngoại, cháu..."
Cô cảm thấy cực kỳ hổ, định mở miệng giải thích thì một tiếng quát như sấm của ông chặn ngang.
"Câm miệng! Đều thứ gì!"
Ông cụ vung tay chỉ thẳng cô, khí thế bức , ánh mắt vốn luôn yêu chiều lúc chỉ còn lạnh lẽo và thất vọng đến thấu xương!
Thẩm Thất Thất nghẹn , tim như bóp nghẹt, trong đầu chỉ một suy nghĩ—
Xong , tiêu !
Bị tiếng quát cho hoảng hốt, Thẩm Thất Thất sợ đến mức mặt mũi tái mét, theo phản xạ lùi phía — kết quả vặn tựa lòng đàn ông phía .
Nguyễn Hạo Thịnh giơ tay, ôm cô lòng, một tay ôm eo cô, siết c.h.ặ.t đầy bá đạo.
Thẩm Thất Thất giãy giụa thoát , nhưng càng động thì càng giữ c.h.ặ.t hơn.
"Buông ..."
Cô , lông mày nhíu c.h.ặ.t, cơ thể nhỏ bé còn đang run rẩy, đôi mắt ầng ậc nước, trông đến là đáng thương.
ai mà ngờ, hành động rơi mắt ông cụ Nguyễn biến thành một màn khiêu khích trắng trợn!
Trời ơi! Trước mặt ông mà còn mắt mày như ?!
Chú với cháu gái mà chuyện động trời , bảo ông còn mặt mũi nào thiên hạ đây?!
ông cụ Nguyễn tức đến mức suýt ngất, thở phì phò, cả run lên bần bật. Ông An thấy, trong lòng thầm kêu hỏng bét!
Vội vàng bước tới đỡ ông cụ, nhưng hất tay .
"Ra ngoài hết cho !"
Ông cụ lệnh, ngoắt sang hai mặt, quát lên:
"Còn tách cho ?!"
Ông An dù lo lắng nhưng cũng dám cãi lời, đành lui ngoài.
Thẩm Thất Thất sợ đến mức run lẩy bẩy, ông cụ quát xong, cô cũng chẳng buồn giãy giụa nữa, dứt khoát thoát khỏi vòng tay của Nguyễn Hạo Thịnh, tiến lên, trong lòng đầy áy náy.
"Ông ngoại, cháu xin , xin ..."
Vừa , cô đưa tay đỡ ông cụ.
Ai ngờ, chuyện ai ngờ đến xảy —
Ông cụ Nguyễn vung tay, mạnh mẽ gạt phăng cô sang một bên!
Cô kịp vững, cả ngã nhào xuống đất!
Nguyễn Hạo Thịnh ngăn cản, nhưng kịp nữa . Nhìn thấy cô ngã xuống, ánh mắt chợt lóe lên tia lạnh lẽo đến đáng sợ.
Anh lao tới, nhanh ch.óng bế bổng cô lên, ôm c.h.ặ.t lòng, ánh mắt tối sầm , giọng trầm thấp đầy nguy hiểm:
"Là con ép con bé, trách thì trách con!"
Anh càng , ông cụ càng tức nổ tung, giơ tay lên định tát một cái.
"Ông ngoại!"
Thẩm Thất Thất ngã đau điếng, nhưng kịp lo cho bản , thấy ông cụ giơ tay, cô lập tức bật dậy, lao ôm chầm lấy chân ông, lóc đến khàn cả giọng:
"Là của cháu! Lỗi của cháu hết! Đều là của cháu!"
Cô từng nghĩ rằng, khi bí mật vạch trần, nó đau đớn đến mức như ai đó xé da róc thịt, m.á.u me be bét, đau đến tận tim gan!
“Súc sinh, hai đứa đều là súc sinh!”
Bàn tay giơ lên, rốt cuộc vẫn thể hạ xuống. Đứa lớn, đứa nhỏ, đứa nào cũng là ruột thịt, là bảo bối, ông thể nỡ tay đây!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-357-quan-he-bai-lo-2.html.]
“Ngoại ơi, ngoại…” Thẩm Thất Thất t.h.ả.m thiết, ôm c.h.ặ.t lấy đôi chân của ông ngoại, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Trong bếp, dì Trần thấy tiếng ồn, hốt hoảng chạy , nhưng khi thấy cảnh tượng ở cửa , bà cứng đờ cả , dám bước tới.
Nguyễn Hạo Thịnh vốn là lạnh lùng vô cảm, đời chẳng ai thể lay động tâm trạng của , ngoại trừ Thẩm Thất Thất.
Nhìn cô gái nhỏ thê t.h.ả.m như , tim cũng đau như ai đó móc một khối thịt, đau đến khó chịu.
“Bé ngoan!” Anh nhíu mày, cúi bế thốc cô lên, mạnh mẽ ôm c.h.ặ.t lòng.
“Thả con bé ngay cho !”
Ông cụ thấy cảnh , tức giận lao tới định giật cháu gái. Tuy tuổi, nhưng thủ của ông vẫn nhanh nhẹn.
Đáng tiếc, sức ông thể đấu với Nguyễn Hạo Thịnh chứ!
Anh chỉ nghiêng một cái dễ dàng tránh bàn tay của ông cụ.
Thẩm Thất Thất đến mức mềm nhũn, gọn trong lòng , đôi mắt sưng đỏ ông ngoại, thấy sắc mặt ông tái xanh, cô sợ hãi đến mức dám thở mạnh.
“Lão thủ trưởng!”
Dì Trần vội vàng chạy tới đỡ lấy ông cụ, đau lòng hai trẻ tuổi đang ôm , trong đầu mơ hồ đoán chuyện gì đang xảy .
Bà đỡ ông cụ xuống, sang Nguyễn Hạo Thịnh, khẽ khàng khuyên nhủ:
“Thiếu tướng Nguyễn, … để Tiểu Thất lên phòng . Cậu và ông cụ nên chuyện rõ ràng. Cậu… cũng con bé gả chứ?”
“Ai dám cưới!”
Cơn giận trong lòng Nguyễn Hạo Thịnh bùng lên, câu gần như là bật thốt theo phản xạ.
“Mày còn dám câu đó hả! Đồ súc sinh , nó là cháu gái ruột của mày! Cháu ruột đấy, mày hả! Mày thể…”
Ông cụ càng , thở càng gấp gáp, đến cuối cùng, tay run lên ôm lấy n.g.ự.c, cả như sắp vững.
Dì Trần hoảng sợ, vội vàng đỡ ông cụ xuống ghế sofa, cầm lấy điện thoại định gọi bác sĩ gia đình.
“Dừng… dừng ! Đừng gọi! Đừng khiến chuyện thêm mất mặt!”
Ông cụ nghiến răng gằn giọng, bàn tay run rẩy đè lên n.g.ự.c, cố gắng trấn tĩnh.
Dì Trần bối rối, tay vẫn cầm điện thoại, sốt ruột sang Nguyễn Hạo Thịnh.
Đã bao lâu ? Lần cuối ông cụ phát bệnh là từ khi bà nhà mất…
Gương mặt Nguyễn Hạo Thịnh trầm xuống, hàm răng siết c.h.ặ.t, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
Anh lên tiếng, nhưng trong lòng —Thẩm Thất Thất— nắm lấy áo , giọng khàn đặc vì quá nhiều:
“Chú ơi, chú đừng chọc giận ông ngoại nữa… Ông … ông khỏe…”
Giọng cô khàn như vịt kêu, mà nhức cả lòng.
Ánh mắt Nguyễn Hạo Thịnh khẽ lay động, cô bé nhỏ nhắn trong lòng, đôi mắt đỏ hoe khiến khỏi mềm lòng, nhưng cơn giận trong lòng càng dâng lên mạnh mẽ hơn.
Vẫn là như !
Trong mắt cô, cô chỉ lo lắng cho khác!
“Chú ơi, ơn…”
Cô tiếp tục cầu xin, giọng điệu đáng thương đến mức khiến khác đau lòng.
Nguyễn Hạo Thịnh cúi đầu, lạnh lùng ngắt lời cô:
“Lần , em còn lý do gì để trốn tránh?”
Câu dứt, Thẩm Thất Thất bỗng chốc cứng đờ.
Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân lan lên, như thể một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy tim cô.
Cô ngước mắt, thể tin nổi .
“Chú… chú cố ý…”